Thân mến tặng các bạn độc giả của Blog "Lớp Nga 2 và Bè bạn" bộ Lịch năm mới Quí Tỵ - 2013 do 2 cháu Xù - Xì, các con của bạn Phạm Thu Ba (PTB), sáng tác.
Cảm ơn bạn Thu Ba và 2 cháu Xù - Xì về món quà đầy ý nghĩa này. Đây là năm thứ 2 các cháu tặng quà cho Blog và các độc giả của Blog. Hy vọng sẽ tiếp tục nhận được nhứng món quà quí giá như vậy và chúc 2 cháu không ngừng phát triển năng khiếu hội họa của mình để có nhiều tác phẩm đẹp cho bản thân, bố mẹ và mọi người.
Chúc tất cả các bạn năm mới hạnh phúc!
Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013
Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
Cuộc sống ở Nhật Bản
Viết
bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ
quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến
cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo.
Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý
vị bỏ qua.
Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga:
Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.
Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga:
Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.
Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Diễn văn nhậm chức của Tổng thống Obama (20/01/2013)
Nguồn: Bài dịch của Anh Gau Pham
Thưa Phó Tổng thống Biden, Ngài Chánh án Tối cao Pháp viện, các thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, các quý khách, và các bạn công dân:
Thưa Phó Tổng thống Biden, Ngài Chánh án Tối cao Pháp viện, các thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, các quý khách, và các bạn công dân:
Mỗi lần chúng ta tập trung lại ở đây để nhậm chức cho một tổng thống thì
chúng ta lại được chứng kiến sức mạnh bền bỉ của Hiến pháp của chúng
ta. Chúng ta khẳng định lời hứa của nền dân chủ của chúng ta. Chúng ta
nhớ ra rằng những gì gắn kết quốc gia của chúng ta không phải là mầu da
của chúng ta, những nguyên tắc của tín ngưỡng của chúng ta, hay là nguồn
gốc tên gọi của chúng ta. Điều làm chúng ta trở thành ngoại lệ, điều
làm cho chúng ta là người Mỹ chính là sự tuyên bố trung thành của chúng
ta với một lý tưởng đề ra trong một tuyên ngôn đưa ra hơn hai thế kỷ
trước:
"Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều
bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm
phạm, trong đó có quyền Sống, quyền được Tự do và mưu cầu Hạnh phúc."
Ngày hôm nay chúng ta đi tiếp một hành trình bất tận để kết nối ý nghĩa
của những lời đó với thực tế của thời đại chúng ta. Bởi vì lịch sử đã
cho chúng ta thấy rằng mặc dù những sự thật này có thể là tự thân đúng,
chúng không bao giờ là tự thân thực hiện. Mặc dù tự do là một món quà từ
Thượng Đế, nó phải được gìn giữ bởi chính con dân Thượng Đế trên thế
giới này. Những người ái quốc của thời năm 1776 đã không chiến đấu để
thay một nền độc tài của một vị vua bằng những đặc quyền của một thiểu
số, hay sự cai trị của một băng đảng. Họ đã cho chúng ta một nền cộng
hòa, một chính phủ của dân, do dân, và vì dân, tin tưởng rằng mỗi thế hệ
sẽ cùng gìn giữ tư tưởng lập quốc của chúng ta.
Và trong hơn 200 năm qua chúng ta đã làm được việc đó.
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013
Cửa hàng bách hóa Moscow trước khi Liên Xô tan rã
Trung tâm mua sắm bên cạnh Quảng trường Đỏ ở Moscow từng là bách hóa tổng hợp GUM, nổi tiếng nhất thời Xô viết.
|
|
| Bách hóa tổng hợp GUM ở Quảng trường Đỏ là bách hóa nổi tiếng nhất thời Xô viết. Công trình do hai nhà thiết kế: Alexander Pomerantsev (phụ trách phần kiến trúc) và Vladimir Shukhov (phụ trách phần kỹ thuật công trình) đảm trách và xây dựng từ năm 1890 đến 1893. Trong ảnh, người dân chen chúc để đi vào cửa hàng bách hóa đầu những năm 1990. |
![]() |
| Đôi khi đám đông người mua hàng chen lấn khiến cảnh sát phải vào cuộc. |
![]() |
| Một em bé nghịch sợi kim tuyến trang trí bên trong GUM. |
![]() |
| Hai phụ nữ ngắm nghía một chiếc quần. Sau năm 1953, GUM trở thành một trong số ít cửa hàng ở khối Xô viết không thiếu đồ tiêu dùng, và dãy người xếp hàng mua đồ thường dài dằng dặc, kín Quảng trường Đỏ. |
![]() |
| Manneqin trong cửa kính bách hóa, phản chiếu một ngọn tháp tại Quảng trường Đỏ. |
![]() |
| Người dân ăn kem trong giá ré ở GUM. Các chữ cái này là tên viết tắt của "cửa hàng tổng hợp quốc doanh". Có rất nhiều cửa hàng mang tên như vậy ở Liên Xô thời trước, và cái nổi tiếng nhất chính là cửa hàng ở ngay quảng trường Đỏ, Moscow. |
![]() |
| Khu hàng bán đồ chơi của trẻ em. |
![]() |
| Một nhân viên quầy thanh toán đang làm việc. |
![]() |
| Các thanh niên nghỉ ngơi bên vòi phun nước. |
![]() |
| Một cô gái giơ máy ảnh tại cửa hàng bách hóa. Cuối thời Xô viết, GUM được tư nhân hóa một phần, và sau đó toàn phần. Ngày nay, nơi này là một điểm nổi tiếng, thu hút khách du lịch tại Quảng trường Đỏ, với nhiều cửa hàng bán đồ hiệu sang trọng. |
![]() |
| Một người mua sắm nhìn xuống tầng một cửa hàng bách hóa.Phía trên bà là kết cấu mái vòm bằng kính và thép nổi tiếng của GUM Moscow. Tòa nhà có sự kết hợp giữa kiến trúc thời phong kiến Nga với mái kính thép, tạo nên sự độc đáo trong kiến trúc vào thời bấy giờ. |
Trọng Giáp (Ảnh: EnglishRussia)
Theo VnExpress
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013
Khi trao đi là nhận lại được nhiều hơn
Vào sát ngày cuối năm 2012, các bạn cựu học sinh lớp 8AB – Chuyên Toán trường Trưng Nhị, Hà Nội năm xưa (trong đó có 7 bạn Amsers không kể mình và gần 20 bạn khác tham gia vào việc này nhưng không tham gia được chuyến đi) một buổi hội ngộ đặc biệt. Những ngày còn vừa lạ, vừa quen của những buổi đầu mới gặp lại được nhau sau gần 30 năm đã qua đi, những buổi tụ tập, chuyện trò rồi kết thúc bằng những bữa liên hoan đã tạm nhường chỗ cho một việc khác hẳn: Một chuyến đi chơi xa đặc biệt, phối hợp với anh chị em Vui-Khỏe-Ấm-No: đến với trẻ và người dân Thôn Đồng Nậm, Xã Sơn Hải, Huyện Lục Ngạn, Tỉnh Bắc Giang, cách Hà Nội 150km. Điểm trường mầm non Thôn Đồng Mậm chỉ có 1 lớp duy nhất có 12 trẻ tuổi 4-5, 3 trẻ ở xa đang phải đi học nhờ. Phương tiện đi lại duy nhất của người dân từ thôn ra đến trung tâm xã là thuyền trên Hồ Cấm Sơn. 15 bạn và 5 con đã quyết tâm lên đường.
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Tử vi đẩu số: Năm Quý Tỵ
Người
tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ… "đầu trâu mặt ngựa".

Người
hai tuổi này mà cưới nhau chắc-chắn sẽ thành-công, tấn-tới nếu cả
hai vợ-chồng cùng hợp-tác kinh-doanh trong lãnh-vực… xã-hội đen, đâm
thuê chém mướn , cho vay nặng lãi , hoặc bảo-kê các quán "Bia Ôm".
Hai tuổi này thường đông con nhưng mặt-mũi không được dễ-thương
lắm vì trông giống hệt một lũ "lâu-la"! Tuy không học thật
giỏi nhưng cũng
được vài đứa tốt-nghiệp Trường "Phục-Hồi Nhân-Phẩm" hoặc "Trung-Tâm Cai-Nghiện". Nhờ "Lâu-La" đông nên có đứa này "thăm-nuôi" đứa kia, không phiền Bố-Mẹ trong công-việc kinh-doanh ... phi-pháp!
được vài đứa tốt-nghiệp Trường "Phục-Hồi Nhân-Phẩm" hoặc "Trung-Tâm Cai-Nghiện". Nhờ "Lâu-La" đông nên có đứa này "thăm-nuôi" đứa kia, không phiền Bố-Mẹ trong công-việc kinh-doanh ... phi-pháp!
Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012
Hà Nội và Sài Gòn nên học cái hay của nhau
Hà Nội nên học tập Sài Gòn về thái độ phục vụ, ý thức giao thông và ngược lại Sài Gòn cần quản lý tình hình an ninh và ngập úng tốt như thủ đô. Nếu những điều này được áp dụng hiệu quả thì người dân sẽ an cư lạc nghiệp, khách du lịch hài lòng.
![]() |
| Ảnh: Internet |
Hà Nội và TP HCM là hai đô thị lớn của nước ta. Đến
hai thành phố này, ai cũng nhận thấy có những điểm khác biệt. Riêng tôi
nhận thấy có những điểm mà 2 thành phố nên học tập lẫn nhau. Xin nêu ra ở
đây một số điều dễ nhận biết nhất.
Một số điều Hà Nội nên học tập TP HCM:
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
Món quà cuối năm - Số phận kỳ lạ của Bài hát "Chiều ngoại ô Mat-xcơ-va"
TP - Nước Nga trong trí nhớ của những người Việt từng sống và học tập ở Nga cách đây mấy chục năm rất khác với nước Nga của những sinh viên Việt Nam bây giờ. Thế nhưng, bài hát "Chiều ngoại ô Matxcơva" có lẽ là một trong những điều "bất biến" trong cái "vạn biến" của thời thế, của lịch sử và xã hội.
Còn nhớ, cách đây hơn 20 năm, khi lần đầu tiên nghe bố tôi hát bài hát này, tôi, khi ấy còn nhỏ, vẫn cảm thấy rất rõ sự xúc động của người.
Người hát như thoát ra khỏi hiện thực, trở về một nước Nga riêng trong lòng mình với những chiều hè thanh vắng, nơi có dòng sông dường như đang trôi, dường như đang đứng lặng, nơi có những vườn cây im phắc suốt canh dài, và tâm hồn có biết bao điều muốn nói.
Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu
Hỡi em, thấu chăng tình anh bao trìu mến
Mátxcơva bên em trong chiều vắng êm đềm
Dòng sông nước nhẹ trôi xuôi về phía chân trời
Màn đêm lung linh sáng ánh trăng soi
Vời vợi xa thoáng đưa lời đây bài ca đầm ấm
Matxcơva chứa chan vui trong chiều vắng yêu đời
Kìa em ngước nhìn ai đôi màu mắt nâu huyền
Dường như bao lưu luyến mối tơ duyên
Sao không nói nên lời, trong lòng anh nàng hỡi
Muốn chia em chung ngàn nỗi tâm tình
Vừng đông chiếu tràn lan, mây dần sáng sương tàn
Cầm tay nhau em nhé ta vui lên
Hỡi em nhớ chăng mình đêm hè bao đầm ấm
Matxcơva nhớ tới em trong chiều vắng thanh bình
Sau này, khi lớn lên, sang Nga và may mắn được ở một thành phố ngoại ô Matxcơva, tôi mới hiểu sâu sắc những cảm xúc mà bài ca mang lại. Tôi mới hiểu vì sao những người Việt như bố tôi và những thanh niên thế hệ sau này nữa, biết bao người đã hát và yêu mến "Chiều ngoại ô Matxcơva".
Và đương nhiên không chỉ người Việt chúng ta, mà bài hát còn được phổ biến khá rộng ở nhiều nước khác. Tại Matxcơva, chúng tôi đã từng cùng hát bài này với bạn bè quốc tế. Cùng một giai điệu, nhưng lời hát lẫn lộn tiếng Việt, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Ấn, tiếng Anh…
Tôi còn nhớ, các cô giáo người Nga đã kinh ngạc và cảm động như thế nào khi nghe tiết mục trình diễn đặc biệt ấy!
Những người Nga cũng yêu bài ca này. Một thời, vào cuối những năm 50 của thế kỷ trước, nó từng đứng vào top những ca khúc được đề nghị phát sóng nhiều nhất theo thư yêu cầu của thính giả.
Trên làn sóng của đài phát thanh "Mayak" (Ngọn hải đăng), có một dạo, bài hát được phát đi phát lại, cứ 15 phút một lần, và suốt nửa thế kỷ qua, giai điệu "Chiều ngoại ô Matxcơva" đã trở thành nhạc hiệu của đài, hơn thế nữa, là một trong những biểu tượng âm nhạc của đất nước Nga Xô viết.
Nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng, xuất xứ của ca khúc kỳ diệu ấy lại rất… bình thường. Lạ hơn, người ta đã từng nói về nó như một tác phẩm thất bại!
Còn nhớ, cách đây hơn 20 năm, khi lần đầu tiên nghe bố tôi hát bài hát này, tôi, khi ấy còn nhỏ, vẫn cảm thấy rất rõ sự xúc động của người.
Người hát như thoát ra khỏi hiện thực, trở về một nước Nga riêng trong lòng mình với những chiều hè thanh vắng, nơi có dòng sông dường như đang trôi, dường như đang đứng lặng, nơi có những vườn cây im phắc suốt canh dài, và tâm hồn có biết bao điều muốn nói.
Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu
Hỡi em, thấu chăng tình anh bao trìu mến
Mátxcơva bên em trong chiều vắng êm đềm
Dòng sông nước nhẹ trôi xuôi về phía chân trời
Màn đêm lung linh sáng ánh trăng soi
Vời vợi xa thoáng đưa lời đây bài ca đầm ấm
Matxcơva chứa chan vui trong chiều vắng yêu đời
Kìa em ngước nhìn ai đôi màu mắt nâu huyền
Dường như bao lưu luyến mối tơ duyên
Sao không nói nên lời, trong lòng anh nàng hỡi
Muốn chia em chung ngàn nỗi tâm tình
Vừng đông chiếu tràn lan, mây dần sáng sương tàn
Cầm tay nhau em nhé ta vui lên
Hỡi em nhớ chăng mình đêm hè bao đầm ấm
Matxcơva nhớ tới em trong chiều vắng thanh bình
Sau này, khi lớn lên, sang Nga và may mắn được ở một thành phố ngoại ô Matxcơva, tôi mới hiểu sâu sắc những cảm xúc mà bài ca mang lại. Tôi mới hiểu vì sao những người Việt như bố tôi và những thanh niên thế hệ sau này nữa, biết bao người đã hát và yêu mến "Chiều ngoại ô Matxcơva".
Và đương nhiên không chỉ người Việt chúng ta, mà bài hát còn được phổ biến khá rộng ở nhiều nước khác. Tại Matxcơva, chúng tôi đã từng cùng hát bài này với bạn bè quốc tế. Cùng một giai điệu, nhưng lời hát lẫn lộn tiếng Việt, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Ấn, tiếng Anh…
Tôi còn nhớ, các cô giáo người Nga đã kinh ngạc và cảm động như thế nào khi nghe tiết mục trình diễn đặc biệt ấy!
Những người Nga cũng yêu bài ca này. Một thời, vào cuối những năm 50 của thế kỷ trước, nó từng đứng vào top những ca khúc được đề nghị phát sóng nhiều nhất theo thư yêu cầu của thính giả.
Trên làn sóng của đài phát thanh "Mayak" (Ngọn hải đăng), có một dạo, bài hát được phát đi phát lại, cứ 15 phút một lần, và suốt nửa thế kỷ qua, giai điệu "Chiều ngoại ô Matxcơva" đã trở thành nhạc hiệu của đài, hơn thế nữa, là một trong những biểu tượng âm nhạc của đất nước Nga Xô viết.
Nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng, xuất xứ của ca khúc kỳ diệu ấy lại rất… bình thường. Lạ hơn, người ta đã từng nói về nó như một tác phẩm thất bại!
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Hịch… Khoa học công nghệ!
Xin giới thiệu tới quí bạn đọc một bài Hịch hay. Tuy tên tác giả bài
Hịch không thật rõ ràng nhưng quan trọng là nội dung của bài Hịch rất
đáng để đọc và suy ngẫm.
Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.
![]() |
| Ảnh: Internet |
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012
19/12/2012 How to Celebrate Christmas In Newtown Connecticut
Trẻ em luôn là nạn nhân của sự điên cuồng ,Tham lam, Ích kỷ của người lớn !
Những ai có con mới dễ hiểu và thông cảm !
Những ai có con mới dễ hiểu và thông cảm !
Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012
Ngày này 40 năm trước
Toàn cảnh diễn biến 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không" 1972
Cuộc
kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược của dân tộc
ta đã giành được thắng lợi hoàn toàn, kết thúc bằng Chiến dịch Hồ Chí
Minh lịch sử mùa Xuân năm 1975. Để đi đến thắng lợi cuối cùng, dân tộc
ta đã phải trải qua biết bao khó khăn, gian khổ, mất mát và hy sinh,
đồng thời cũng đã lập nên biết bao chiến công hiển hách. "Điện Biên Phủ
trên không" là một trong những chiến công như thế.
![]() |
| Siêu pháo đài bay B52 |
Diễn biến Điện Biên Phủ trên không 1972:
Những ngày giữa tháng chạp năm 1972,
tình hình diễn biến rất khẩn trương, sôi động. Ngày 13 tháng 12, do thái
độ ngoan cố, lật lọng của chính quyền Mỹ Kit xinh Giơ, cố vấn đặc biệt
của tổng thống Mỹ tuyên bố đình chỉ vô thời hạn Hội nghị Pari về Việt
Nam.
Ngày 17 - 12, Ních xơn chính thức ra lệnh mở cuộc tiến công bằng không quân vào Hà Nội và Hải Phòng. Chiến dịch mang tên Lainơbêchcơ II.
Về phía ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Bộ Tổng Tham mưu ra lệnh cho Quân chủng Phòng không - Không quân chuyển vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất, đề phòng B 52 đánh từ vĩ tuyến 20 trở ra.
10g 30 phút, Bộ tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân trực tiếp chỉ thị cho các đơn vị toàn quân chủng, đặc biệt là hai khu vực Hà Nội - Hải Phòng: "Tình hình rất khẩn trương, các đơn vị cần thực sự chuẩn bị cho bộ đội sẵn sàng chiến đấu, có kế hoạch tiếp tế đạn cho tên lửa, bảo đảm vũ khí trang bị sẵn sàng chiến đấu với hệ số kỹ thuật cao nhất; thông tin liên lạc phải thường xuyên thông suốt; tổ chức báo động kiểm tra các đơn vị".
Toàn Quân chủng Phòng không - Không quân cũng quân và dân miền Bắc đã làm tốt công tác chuẩn bị, sẵn sàng chiến đấu, quyết đánh bại cuộc tập kích đường không chiến lược bằng B- 52 của Mỹ nếu chúng liều lĩnh leo thang ra đánh phá Hà Nội, Hải Phòng.
Về phía ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Bộ Tổng Tham mưu ra lệnh cho Quân chủng Phòng không - Không quân chuyển vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất, đề phòng B 52 đánh từ vĩ tuyến 20 trở ra.
10g 30 phút, Bộ tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân trực tiếp chỉ thị cho các đơn vị toàn quân chủng, đặc biệt là hai khu vực Hà Nội - Hải Phòng: "Tình hình rất khẩn trương, các đơn vị cần thực sự chuẩn bị cho bộ đội sẵn sàng chiến đấu, có kế hoạch tiếp tế đạn cho tên lửa, bảo đảm vũ khí trang bị sẵn sàng chiến đấu với hệ số kỹ thuật cao nhất; thông tin liên lạc phải thường xuyên thông suốt; tổ chức báo động kiểm tra các đơn vị".
Toàn Quân chủng Phòng không - Không quân cũng quân và dân miền Bắc đã làm tốt công tác chuẩn bị, sẵn sàng chiến đấu, quyết đánh bại cuộc tập kích đường không chiến lược bằng B- 52 của Mỹ nếu chúng liều lĩnh leo thang ra đánh phá Hà Nội, Hải Phòng.
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012
Không lời
Đó là blog của một người mẹ.
Chị viết rằng: “Mẹ muốn làm cho con một blog, như những người khác. Nhưng mẹ nghĩ mãi mà vẫn không viết được cái gì hay ho cả. Buồn quá!”.
Blog trống không, chỉ có vài dòng. Thỉnh thoảng là những bài viết copy và paste, lưu giữ những thông tin về nuôi dạy con. Blog hầu như không cập nhật thường xuyên.
Nhưng tôi cứ đi ra đi vào blog ấy, rất nhiều lần. Và cũng rất nhiều lần tôi thấy rưng rưng.
Tôi nghĩ đến, những entry mà người mẹ ấy không viết ra được, và có lẽ, chẳng bao giờ viết ra được. Tôi nghĩ đến, những yêu thương không thể nói thành lời.
Nếu bạn có thể nói ra, hay viết ra được những gì mình nghĩ, bạn quả thật là người may mắn. Sử dụng từ ngữ theo ý mình một cách nhuần nhuyễn đòi hỏi một năng khiếu. Và trong thực tế có nhiều người gặp khó khăn trong việc đó.
Tôi đã viết rất nhiều bài báo, vậy mà vẫn không viết nổi nhiều hơn một đoạn ngắn dành cho con trai mình. Tôi cũng không viết được về những tình cảm riêng tư của mình dành cho ba mẹ, những đứa em, và cả chồng tôi. Tôi không viết được. Có thể do tôi e thẹn, cũng có thể trong vốn từ của tôi không có từ ngữ nào đủ nặng để tôi diễn tả tình yêu của chính mình.
Vì vậy, tôi chia sẻ với sự bất lực trước từ ngữ của chị.
Thêm vào đó, ý nghĩ để cho một người – dù xa lạ hay thân thuộc – phải lên blog của tôi để tìm xem tôi nghĩ gì về họ – thay vì nghe chính tôi nói – quả thật khiến tôi khó thẩm thấu.
Đã mấy lần tôi muốn chia sẻ ý này với người mẹ ấy, bằng cách comment trong blog của chị. Nhưng tôi vẫn ngần ngừ, gõ rồi lại xoá, vì sợ rằng nếu không khéo léo, lời chia sẻ của mình sẽ có vẻ gì trịch thượng, như kiểu động viên của một người chuyên viết lách dành cho người không chuyên viết lách vậy. Nên tôi viết entry này trong blog của mình.
Tôi tin rằng không có người mẹ hay người cha nào yêu con mình nhiều hơn so với những người mẹ hay người cha khác. Không nhất thiết phải có một trang web cho con, hay một blog cho con, để chứng tỏ rằng ta yêu nó biết dường nào. Nếu tôi có thiết kế một trang web dành riêng cho con trai mình, thì đó chỉ là một thú vui thoả mãn ý thích của chính bản thân tôi mà thôi. Trang web đó, đối với tôi, bản thân nó không đại diện cho tình mẫu tử, thậm chí không thể hiện một phần nào của tình mẫu tử.
Tình mẫu tử, là thứ riêng tư giữa tôi và đứa con của tôi, giữa bạn và (mỗi) đứa con của bạn. Điều duy nhất chúng ta cần, là con của chúng ta hiểu và cảm nhận được rằng: ta yêu nó. Nếu cả thế giới này đều biết điều đó, trong khi bản thân con không cảm nhận được thì tất cả sẽ thành vô nghĩa.
Và tôi tin rằng mỗi ông bố bà mẹ đều có cách riêng, hoặc mỗi chúng ta sẽ tìm được cách riêng để thể hiện điều đó. Bởi mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng biệt, và mỗi đứa, sẽ tiếp nhận tình yêu theo cách riêng của chúng.
Có những người mẹ yêu con và viết rất hay về tình yêu của mình dành cho con, thì cũng có những người mẹ yêu con và không thể thốt nên lời, như chúng ta vậy.
Thế cho nên, chẳng có gì phải buồn khi không viết được những entry đầy tình cảm. Ta yêu con, và ta chỉ cần nói điều đó với con, với chính con chứ không phải là bất cứ ai khác.
Đôi khi, thậm chí, không cần phải bằng lời.
Đặng Nguyễn Đông Vy
Ảnh minh họa: Mother and Child – Brett Rogers
Nguồn bài: BMM Blog
Blog ra đời như thế nào?
Giờ
đây, blog đã trở nên quá quen thuộc với cộng đồng Internet trên khắp
thế giới. Nhưng trong số những người đã đọc hoặc đã làm blog, có lẽ
không phải ai cũng biết blog đã ra đời như thế nào?
Trước khi thú viết Blog
trở nên phổ biến, cộng đồng Internet chia sẻ quan điểm, tâm tư tình cảm
của mình qua nhiều hình thức như Usenet, mail lisl, hệ thống bảng tin
(BBS)...
Theo Wikipedia, năm 1994,
những blog ầu tiên đã xuất hiện trên Internet. Justin Hall (sinh năm
1974 tại Chicago - Mỹ) được coi là một trong những người viết blog đầu
tiên trên thế giới. Hall đã viết blog liên tục trong suốt 7 năm, kể từ
năm 1994, thời kỳ Hall còn là một sinh viên của tường Cao đẳng
Swarthmore (Bang Philadelphia).
Thủa ban đầu, người ta
gọi blog là loại nhật ký trực tuyến (online diary). Thuật ngữ Weblog do
Jorn Barger đặt ra ngày 17/ 12/ 1997. Còn dạng viết tắt là blog xuất
hiện vào tháng 4 hay tháng 5 năm 1999 khi Peter Merholz chơi chữ bằng
cách tách Weblog thành We blog (chúng ta viết Blog) và ghi lên thanh
Sidebar trên blog Peterme.com của mình. Thuật ngữ này lập tức được cộng
đồng blog chấp nhận và được dùng dưới cả hình thức danh từ và động từ.
Tốc độ phát triển của
blog trên Internet nhanh đến mức kinh khủng. Chẳng hạn, site Xanga (ra
đời năm 19996) chỉ có 100 blog vào năm 1997 nhưng đến tháng 12/2005, số
lượng này đã lên đến con số 50 triệu. Hiện tại, khó có thể biết chính
xác hiện nay trên thế giới có bao nhiêu blog. Căn cứ vào số liệu các
blog được hình thành tại các host lớn trên thế giới, The Blog Herald
công bố tổng số blog vào tháng 10/ 2005 là hơn 100 triệu blog.
(Theo VTV)
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012
Đón bạn Thúy Hương và ăn món Mầm đá chất lượng không cao lắm!
Lớp gặp bạn Thúy Hương, từ "bển" về thăm quê nhà, hôm thứ Sáu, 7/12/2012.
Địa điểm: Trung Nguyên Café, bên hông Nhà hát Lớn Hà Nội.
Theo những người trong cuộc, "...cả bọn phải đợi ở quán rất lâu, phục vụ rất chậm và không chuyên nghiệp, nhầm lẫn lung tung cả, đồ ăn ở đấy chán nữa. Chắc chỉ ngồi cafe để ngắm cảnh xung quanh là được thôi...". Vì vậy admin quyết định đặt tiêu đề của post là "Đón bạn Thúy Hương và ăn món Mầm đá chất lượng không cao lắm!".
Mời các bạn xem lại những hình ảnh của buổi gặp mặt này. Bạn Thúy Hương trông rất khác so với thời đi học, khi đó còn để tóc dài, tết đuôi sam 2 bên.
Xin lỗi các bạn vì không thể post thông tin sớm hơn.
Thân mến.
Địa điểm: Trung Nguyên Café, bên hông Nhà hát Lớn Hà Nội.
Theo những người trong cuộc, "...cả bọn phải đợi ở quán rất lâu, phục vụ rất chậm và không chuyên nghiệp, nhầm lẫn lung tung cả, đồ ăn ở đấy chán nữa. Chắc chỉ ngồi cafe để ngắm cảnh xung quanh là được thôi...". Vì vậy admin quyết định đặt tiêu đề của post là "Đón bạn Thúy Hương và ăn món Mầm đá chất lượng không cao lắm!".
Mời các bạn xem lại những hình ảnh của buổi gặp mặt này. Bạn Thúy Hương trông rất khác so với thời đi học, khi đó còn để tóc dài, tết đuôi sam 2 bên.
Xin lỗi các bạn vì không thể post thông tin sớm hơn.
Thân mến.
| Từ trái sang phải: Thúy Hương, Hồng Vân, Thanh Hương. |
Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012
Phố tháng mười một
Việt Anh
Thời gian cứ trôi
Nơi tôi đang sống
Vẫn tiếng cười đùa của tụi trẻ phố trên
Và cả bếp lò mới nhóm lên
Cho gánh phở đêm
Nước dùng béo ngậy.
Hà Nội tự nhiên buồn vậy
Lác đác loài hoa cuối mùa
Lá xào xạc rơi
Chẳng thiết tha đùa
Cô bé nhà bên
Không tập dương cầm tối nữa
Rồi một vài bữa
Bác bảo vệ già chẳng còn ra quán uống bia
Thiếu tiếng cười như Liên Xô kia
Phố buồn phố ngóng.
Tâm trạng thế này là hỏng
Anh nhà thơ thôi sáng tác rồi
Cái chị xinh xinh anh ý thích
Vừa ăn hỏi hôm qua thôi…
Thời gian cứ trôi
Phận người không bạc như vôi
Cũng xanh xao như lá
Những cụ già
Quen kể chuyện ngày xưa
Giờ đã thành người thiên cổ cả.
Tụi trẻ lớn lên rồi
Cũng bỏ phố mà đi.
Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?
Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc.
Nguồn: BMM blog
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Mùa đông
Mùa đông đã về!
Thân tặng các bạn Lớp Nga 2 và Bè bạn, đặc biệt là các bạn đang ở xa quê hương, bài hát "Mùa đông" trong Album "Chat với Mozart" của ca sĩ Mỹ Linh, lời nhạc Dương Thụ, viết trên nền nhạc bản Concerto No. 4 in F minor, Op. 8, RV 297, "L'inverno"/ Largo – Antonio Vivaldi.
Mùa đông
Làn gió heo may đưa mùa đông về
Và lá cây khẽ rơi rụng gió cuốn đi.
Những ngày mùa đông nắng
Nắng chớm lạnh ngoài hiên vắng
Bỗng nhớ về thời thơ ấu
Bên bóng mẹ hiền yêu dấu tóc bạc màu.
Cánh đồng thật xa
Cánh cò thật trắng
Như lời mẹ hát ru ngày xưa bé dại
Ấm áp tiếng ru con vang lên trong mùa đông lạnh lùng.
Chiều nhớ thương ai bếp lửa cháy hồng,
Làn khói dâng thơm trên đường quyến rũ ai
Và tiếng chim kêu trong vườn nhắc đến ai
Những ngày mùa đông ấy
Chan chứa một tình yêu thương xao xuyến lòng
Người tha hương man mác buồn.
Và mùa đông không còn lạnh giá rét mướt cơn mưa phùn
Về đi anh bên ngọn lửa ấm nơi chốn quê hương mình
Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ.
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
2.0.1.1.2.0.1.2
Cố tình đặt tiêu đề theo kiểu mật mã cho có vẻ huyền bí, chứ kỳ thực cũng chẳng có gì bí mật. Đó là Ngày Quốc tế Nhà giáo 20.11 năm nay.
Như mọi năm, thầy trò Lớp Nga 2 lại có dịp gặp gỡ, trò chuyện. Không thể tổ chức vào đúng ngày lễ vì nhiều lý do "khách quan", buổi gặp gỡ "Hậu 20/11/2012" diễn ra vào chiều 25/11/2012 tại Nhà hàng "Vườn Hà Nội" - 36 Hàng Mành, rốt cuộc, lại kéo dài tới hơn 5h.
Có mấy chi tiết lưu ý trong buổi gặp năm nay:
Post nhanh một vài hình ảnh về buổi gặp. Tiếp tục cập nhật trong Album, mời các bạn xem thêm.
Như mọi năm, thầy trò Lớp Nga 2 lại có dịp gặp gỡ, trò chuyện. Không thể tổ chức vào đúng ngày lễ vì nhiều lý do "khách quan", buổi gặp gỡ "Hậu 20/11/2012" diễn ra vào chiều 25/11/2012 tại Nhà hàng "Vườn Hà Nội" - 36 Hàng Mành, rốt cuộc, lại kéo dài tới hơn 5h.
Có mấy chi tiết lưu ý trong buổi gặp năm nay:
- Ngoài các gương mặt quen thuộc, lần đầu tiên xuất hiện 2 bạn: Kiều Thu và Thu Huyền.
- Có mấy bạn đã xác nhận nhưng, vì việc đột xuất hoặc kế hoạch từ trước, đã không thể tham gia hoặc không thể "Châu Phi" đến được như: Kim Oanh, Nam Phương, Ngọc Yến. Đáng tiếc nhất là Thúy Hương. Nghe nói bạn Thúy Hương về nước có việc gia đình và rất muốn tham gia, nhưng đang có công chuyện ở quê nhà, mãi tận Nghệ An - Hà Tĩnh.
- Thầy Vĩnh, tuy nhà rất gần đó (phố Hàng Gai), nhưng đã tới trễ hơn chút, nhưng vẫn như những lần trước, luôn góp vui bằng nhiều câu thơ, bài vè dân gian hiện đại, chẳng hạn "Đường đi Văn Điển đầy hoa. Đi sau đi trước, cũng là đi thôi". Không biết có phải vì câu này mà các Thầy sợ cầm hoa?
- Blogger TMQ, do việc gia đình, đã đến muộn 2h nên không ghi lại được nhiều tư liệu thú vị lúc đầu giờ. Xin lỗi các bạn! Sẽ sưu tầm từ các bạn đến trước và cập nhật sau.
Post nhanh một vài hình ảnh về buổi gặp. Tiếp tục cập nhật trong Album, mời các bạn xem thêm.
| Ành chụp không có hoa vì các Thầy nói "Các Thầy sợ cầm hoa vào tuổi này"! |
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012
Người đàn bà được hát nhiều nhất
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 83 của nữ nhạc sĩ Nga nổi tiếng Александра Пахмутова, tác giả của những ca khúc bất hủ mà nhiều thế hệ người Việt đã say sưa hát như: Bài ca thanh niên sôi nổi (Песня о тревожной молодости), Belorussia (Белоруссия), Niềm hy vọng (Надежда), Tạm biệt Moskva - До свиданья, Москва (bài hát bế mạc Olympic Moskva 1980), Hãy đợi đấy - bài hát trong phim hoạt hình Ну погоди!, Cây phong già (Старый клён), Chim hạnh phúc (Птица счастья), Em không thể khác (Я не могу иначе)...
Bà là nữ nhạc sĩ có sáng tác được hát nhiều nhất ở Liên Xô trước đây và nước Nga ngày nay.
...
Bà là nữ nhạc sĩ có sáng tác được hát nhiều nhất ở Liên Xô trước đây và nước Nga ngày nay.
...
Tên bà được đặt cho tiểu hành tinh được các nhà thiên văn học Liên Xô phát hiện ra năm 1968.
Пахмутова hiện vẫn đang sống khỏe mạnh và tiếp tục sáng tác.
Giới thiệu cùng cả làng bài hát Надежда, do Пахмутова phổ thơ của chồng là Николай Добронравов, qua sự thể hiện của các ngôi sao nhạc pop Nga năm 1997.
Пахмутова hiện vẫn đang sống khỏe mạnh và tiếp tục sáng tác.
Giới thiệu cùng cả làng bài hát Надежда, do Пахмутова phổ thơ của chồng là Николай Добронравов, qua sự thể hiện của các ngôi sao nhạc pop Nga năm 1997.
Vũ Mạnh Cường
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
































