Tác giả: Nguyễn Phương
Bài đã được xuất bản trên Tuần Việt Nam: 08/02/2012 05:00 GMT+7
Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Với câu chuyện của Đoàn Văn Vươn, người dân lương thiện không biết đặt chút niềm tin mong manh còn sót lại vào đâu.
Đánh đoàng một cái thế là anh nông dân kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn trở thành tội phạm ... bất đắc dĩ vì "chống người thi hành công vụ". Giá như anh Vươn đừng vươn lên bằng mồ hôi nước mắt của cả gia đình mình quai đê chắn sóng, đắp đập be bờ để có thành quả thì đâu đến nỗi.
Đánh đùng một cái, thế là nhà anh bị "nhân dân" san phẳng, vợ con anh không còn chỗ nương thân. Đầm tôm cá đổ bao công sức và tiền của nay lại bị "nhân dân" đến tuyệt diệt bằng đủ cách. Không biết ông tiến sỹ giáo sư QĐND nọ, người từng định nghĩa thế nào là nhân dân, hiện giờ ở đâu mà không ra phán một câu xem Phó Chủ tịch thành phố Hải Phòng có nhầm lẫn từ "nhân dân" không, khi phát biểu trước báo chí?
Cho dù người dân làng anh, trong đó có cựu bí thư đảng bộ xã, biết ơn anh vì nhờ công lao của anh mà làng xóm bớt bị gió bão tàn phá. Và nay, cả cả những vị cựu quan chức cao cấp của Nhà nước và tướng lĩnh đều ghi nhận và ca ngợi công lao của anh, thì anh vẫn cứ là .... tội phạm.
|








































