Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngày kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngày kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Những mẩu ngắn trong ngày 27/7

- Bố mình nhập ngũ, rồi đi K, chốt 5 năm bên đó. Đồng hương cùng huyện đợt ấy sang đâu hơn bốn chục người trở về được 4. Ngày ra quân, thủ trưởng ôm 4 thằng nghẹn ngào: Anh chẳng có gì kỉ niệm mấy chú em đâu, cần thì anh làm cho mỗi thằng bộ hồ sơ thương binh về hưởng chế độ cho đỡ cực! Cả 4 giật bắn mình: Anh lẩm cẩm rồi, thương binh về làng làm sao mà lấy được vợ! Rồi bố về, lưng khoác chiếc ba lô bạc phếch trong có bộ quân phục với chiếc chăn màu hoa cà gấp phẳng phiu nhấp nhẳng để dành cho ngày cưới. Đám gái làng năm nào mới mười bảy mười tám đêm đêm ra ngồi chật kín bến sông giờ còn mỗi mẹ. Bao năm đằng đẵng không thư từ, điện báo mà mẹ vẫn đợi, đợi vì tin bố sẽ trở về. Bố hỏi: Đám con gái ấy giờ ra sao? Mẹ đáp tỉnh bơ: Đứa nào cũng chồng con hết cả, mấy đứa xinh xắn làm giáo viên thì lấy được thương binh nặng! Đời sống cơ cực, thương binh thì có thêm đồng phụ cấp! Bố chỉ còn biết nghệt mặt ra, miệng lẩm nhẩm: Lấy… được… thương… binh… nặng!

- Cũng vào đợt 27/7, cách đây dăm năm, bố đi thăm đồng đội cũ. Chưa vào đến nhà đã nghe tiếng thằng con ỉ ôi: Tại bố cả đấy, giá bố thương binh có phải con khỏi trượt! Thì ra thằng ấy thi đại học, thiếu đâu có 0,5 điểm thôi. Bố là thương binh thì có thêm điểm cộng. Bố tiu nghỉu quay xe về nhà nằm thượt ra cả buổi, mẹ hỏi gì cũng không nói. Đến tối, sau bữa cơm bố mới rủ rỉ kể, mẹ vừa nghe đã nổi đóa lên: Cái thằng mất dạy, trượt cũng đáng, ai đời con muốn bố què cụt. Thằng em mình trong nhà nghe thấy, bỏ quả cam đang ăn dở, nói vọng ra: Được cộng điểm cũng tốt mà! Hi sinh đời bố củng cố đời con!

- Bẵng đi mươi năm, mấy bác đồng đội cũ rủ bố trở về đơn vị xưa xin xác minh lại hồ sơ, giấy tờ để lo chế độ. Bố lại lên đường. Khoác bộ quân phục cũ. Thủ trưởng cũ của bố đã về hưu, anh em đón nhau bằng nước mắt. Mấy tháng trời hết đi nơi nọ chốn kia, gặp hết người nọ người kia, cuối cùng bố và đồng đội cũng hoàn tất hồ sơ. Ngày đi giám định thương tật, đích thân thủ trưởng đồng hành. Ông ngồi ở băng ghế dài chờ đợi suốt buổi. Ông vỗ vai mấy anh quân y làm công việc giám định dễ bằng tuổi con mình: Lính trận chúng nó không cụt chân cụt tay, nhưng chiến tranh còn khoét thêm nhiều vết thương trong ý nghĩ! Các anh còn trẻ nhưng phải lưu tâm. Bố nằm bên trong, nghe và cố kìm tiếng nấc.

- Làng mình cũng có bác thương binh. Bác cụt một tay. Gặp ai bác cũng oang oang kể chiến công rồi bị thương trong khi làm nhiệm vụ. Trở lại thời bình, chẳng biết do bất mãn gì gì mà bác thường xuyên đánh đập vợ con và gây gổ với hàng xóm láng giềng, ai bật lại bác dọa tặng cho vài quả lựu đạn là im re. Có lần, đang nửa đêm, vợ bác sang đập cửa nhà mình: Chú ơi! cứu mẹ con tôi, ông ấy… lấy… lựu đạn ra rồi! Bố mình hộc tốc chạy sang, sân nhà bác đã chật kín người. Bác đứng trước cửa nhà, lựu đạn trên tay lăm lăm. Bác bảo: Đứa nào đến gần tao… rút chốt! Ông bà già, trẻ con trong xóm đã đưa tay lên bịt tai cả loạt. Bố mình tiến lên bậc hiên trong tiếng hét thất thanh của mẹ. Bố giật lựu đạn vứt bộp phát ra sân. Thì ra là quả lựu đạn giả được đẽo gọt, sơn màu như thật. Bố bảo ngày xưa bác ấy nhát chết lắm, lại là con một, nghe bạn bè rủ rê kiểu gì cũng chích máu viết đơn tình nguyện. Nhưng rồi bác bị thương và về địa phương ngay trong thời gian huấn luyện…

- Bao năm nay, bố mình là bộ đội, là thương binh. Bố mộng tưởng biến nhà thành doanh trại. Bố cố cắt đặt mọi việc trên ra trên, dưới ra dưới. Đầu làng cuối xóm hễ có chuyện đụng độ là không bao giờ vắng mặt. Bố bước chân ra đường, người già người trẻ đều có ý nể nang. Nhưng rồi, đến một ngày, sau rất nhiều cơn biến động của gia đình, bố cũng phải thở dài buông xuôi: Đánh giáp lá cà với giặc không sợ bằng giáp mặt vợ con!

Mấy mẩu này khiến mình nhớ bố. Mình nhấc điện thoại lên gọi: Bố đang làm gì, bố ơi! Bố bảo: Bố vừa ngủ một giấc dài dài!

Nguồn: BMM

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Wengenn ở xứ sở thần tiên

Những đứa trẻ sơ sinh có mơ khi ngủ không? Câu hỏi này đã trở đi trở lại với người mẹ 3 con đến từ Trung Quốc - Queenie Liao. Là mẹ của 3 cậu con trai, Queenie Liao luôn tò mò không hiểu trong lúc ngủ, các con mình hay mơ về điều gì.

Những đứa trẻ sơ sinh lúc này còn quá nhỏ chẳng thể kể cho người lớn nghe về những điều thú vị các em thấy trong mơ. Vì vậy, Queenie Liao đã tự tưởng tượng ra những giấc mơ ngộ nghĩnh, đáng yêu của các con.
Kết hợp giữa nghệ thuật sắp đặt, tạo hình và lựa chọn những góc ảnh đẹp, Queenie đã tạo ra những bức hình ấn tượng, đầy màu sắc. Các “đạo cụ” được Queenie sử dụng chỉ đơn giản là quần áo, khăn bông, thú bông, một vài đồ gia dụng... Điều quan trọng nhất là trí tưởng tượng sinh động của Queenie đã giúp cô tạo ra những phối cảnh tuyệt đẹp.

Mỗi bức hình dưới đây minh họa cho một giấc mơ, một cuộc phiêu lưu thú vị của tuổi thơ, tất cả đều mang màu sắc cổ tích khiến người xem bất giác mỉm cười trước sự hồn nhiên, đáng yêu của các em nhỏ.
Chùm ảnh “Wengenn in Wonderland” (Wengenn ở xứ sở thần tiên) bao gồm hơn 100 bức hình sáng tạo khắc họa những giấc mơ cổ tích mà Queenie tự đặt con trai Wengenn của mình vào đó. Một xứ sở thần tiên đáng yêu và kỳ diệu đã được tạo ra từ sự sáng tạo và tình yêu thương của người mẹ.

Mời độc giả cùng chiêm ngưỡng những bức hình đẹp trong bộ ảnh “Wengenn ở xứ sở thần tiên”:

Hái sao trên trời 
Hái sao trên trời

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Ngày Chiến thắng 9/5: "Đàn sếu" - Rasul Gamzatov



ЖУРАВЛИ
Расул Гамзатов
 
Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.
Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?
Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.
Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?
Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!
Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле


Đàn sếu


Rasul Gamzatov
Quỳnh Hương dịch




 
Tôi vẫn thấy dường như bao người lính
Nơi chiến trường ở lại mãi đến nay
Không phải vĩnh viễn nằm vào lòng đất
Mà hóa thành sếu trắng cất cánh bay.
Từ những ngày xa xưa ấy đến nay
Họ vẫn lượn vòng gọi ta tha thiết.
Chẳng biết tại sao mà tôi buồn da diết
Lặng hẳn đi mỗi khi ngước nhìn trời?
Như hôm nay, ngay trước lúc chiều rơi,
Tôi lại thấy sếu trong sương mù lượn
Hàng ngũ chỉnh tề như trong quân đội
Như con người lầm lụi bước trên đồng.
Sếu bay tiếp hành trình dài vô định
Vừa bay vừa tha thiết gọi tên người.
Phải chăng chính vì thế đã bao đời,
Tiếng dân tộc tôi vang như tiếng sếu?
Đàn sếu mệt vẫn bay mãi trên trời –
Trong sương mù lúc hoàng hôn bảng lảng,
Và trong đàn còn chỗ trống nhỏ thôi –
Biết đâu đấy, vẫn chờ tôi cất cánh!
Rồi sẽ đến một ngày cùng đàn sếu
Trong sương mờ tôi cũng cất cánh bay,
Và tha thiết cất lời bằng tiếng sếu
Gọi những ai còn trên trái đất này.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tháng 3 ngày 8 Dương lịch!

Có một anh chàng nọ
Làm quần quật luôn tay
Nên bỗng ghen với vợ
Được ở nhà suốt ngày

Anh chàng than với Chúa:
“Con khổ quá chúa ơi
Ngày phải làm 10 tiếng
Trong khi, vợ thảnh thơi

Con xin thành cô ấy
Còn cô ấy thành con
Cho nếm thử mùi vị
Thử làm chồng có ngon?”

Chúa thương tình đồng ý
Đổi giới tính hai người
Cô vợ không ý kiến
Còn chồng sung sướng cười

Sáng hôm sau tỉnh giấc
Chàng vội vã nấu ăn
Hò hét kêu con dậy
Rồi quýnh quáng gập chăn

Sắp từng cái quần áo
Cả bốn “đứa” trong nhà
Cho ăn, đèo đi học
Cuống lên vì trường xa

Rồi quay về đi chợ
Hoa quả với thức ăn
Đồ bẩn đem đi giặt
Kẻo “chồng” về cằn nhằn

Đoạn quay sang chế biến
Nấu ăn cho thật ngon
Tranh thủ chờ cơm chín
Phi tới trường đón con

Ăn xong lại rửa bát
Lau bếp núc sàn nhà
Tắm cho mèo, cho chó
Toàn những việc đàn bà

Chưa được nghỉ một tí
Lại phải đưa con đi
Học thêm và học nếm
Chuẩn bị thi học kỳ

Loanh quanh mà nháy mắt
Trời đã chuyển sang chiều
Lại đón con, nấu nướng
Rồi phục dịch “chồng” yêu

(Sau khi rửa xong bát
Thì đã 21 giờ
Anh “chồng” mà trước đó
Là vợ - cứ nằm chờ)

Một ngày thở ra khói
Vừa leo lên giường nằm
“Chồng” đã khều chân gãi:
Chúng mình chơi “đào hầm”!

Dù trong lòng không thích
Vì mệt rũ cả người
Nhưng vẫn cứ phải cố
Giúp chồng được “xả hơi”
*
* *
Sáng hôm sau gặp chúa
Anh vội vã khẩn cầu:
“Làm đàn bà mệt quá
Con không thích nữa đâu!

Con đã biết lỗi lớn
Có mắt mà như không
Giờ con mới thấy khổ
Xin trở lại làm chồng!”

Chúa vuốt râu cười lớn:
“Ta mới vui làm sao
Khi con đã hiểu rõ
Làm vợ mệt thế nào

Giờ con muốn trở lại
Ta có tiếc gì đâu
Nhưng phải sau 9 tháng
Vì con đã dính… “bầu”...”

PS:
Trước khi làm việc lớn
Hãy suy nghĩ thật sâu
Đi thì đơn giản lắm
Về không dễ thế đâu! 
(Sưu tầm trên Facebook)

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Tại sao đeo nhẫn cưới ở ngón áp út?

Bạn đã bao giờ thắc mắc tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út chưa? Người Trung Quốc có một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục. Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời của bạn, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.
Bây giờ bạn hãy để hai bàn tay đối diện nhau, gập ngón tay giữa lại và áp sát chúng vào nhau, đồng thời cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón tay còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón tay.  

Bây giờ bạn hãy thử tách hai ngón tay cái, rồi sau đó ngón tay trỏ và ngón út rời nhau ra… (xem hình). Bạn sẽ thấy chúng tách nhau ra dễ dàng. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em bạn cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.
 

Thế còn ngón áp út thì sao? Bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi bạn không thể tách rời chúng ra khỏi nhau! Là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó với nhau không thể tách rời suốt cả cuộc đời. Cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa.
 

Đó chính là lý do tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.


Nguồn: BM Blog

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Quà tặng Năm mới

Như hai năm trước, hai bé Xù và Xì - các con của bạn Thu Ba - kính tặng các độc giả của Blog "Lớp Nga 2 và Bè bạn" bộ lịch Năm Giáp Ngọ 2014.

Xin cảm ơn tác giả - bé Xù Xì - và Nhà tài trợ của 2 bé - bạn P.T.Ba. Hy vọng 2 bé sẽ ngày càng có nhiều tác phẩm đẹp!


Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

20-11-2013: “Gặp mặt Thượng đỉnh Xô - Mỹ”


TMQ
(Trực tiếp từ  Nhà hàng "Hợp Tác Xã", số 46 An Dương - Hà Nội)

Hoa Kỳ và Liên xô (cũ), một ở tây bán cầu – một ở đông bán cầu, tuy là 2 siêu cường đối đầu nhau nhưng cả 2 đều là con của cùng một Mẹ - Trái đất.

Lớp Anh 2 và lớp Nga 2, khóa 1985 – 1988, Trường PTTH Hà Nội – Amsterdam, cũng có thể được ví như vậy – chuyên 2 thứ tiếng đại diện cho 2 quốc gia và có cùng chung các thầy cô giáo dạy hầu hết các môn học trong suốt cả 3 năm học cấp 3. Chỉ khác là, 2 lớp chưa bao giờ có "chiến tranh lạnh", khi còn đi học!

Tuy vậy, phải tới ngày hôm nay, 23-11-2013, nhân kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, lần đầu tiên sau 25 năm kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, toàn thể hai lớp mới có dịp hội họp với nhau, với sự có mặt của gần như đầy đủ các thầy cô giáo cũ tại Nhà hàng “Hợp Tác Xã”, số 46 An Dương – Yên Phụ - Ba Đình – Hà Nội. 

Chưa từng có dịp 20-11 nào, các thầy cô giáo lại tới dự đông và vui như lần này!

Cả thảy có 10 thầy cô tới dự: cô Liên (dạy tiếng Anh), cô Ước (dạy tiếng Nga), thầy Lân và cô Hoan (dạy Toán), thầy Huy (dạy Sử), thầy Lập, cô Bảo và thầy Vĩnh (dạy Văn), cô Tâm (dạy Lý), thầy Thân (dạy Thể dục. Có 3 thầy vì lý đo đặc biệt đã không tới được: thầy Cường (dạy tiếng Nga) bị ốm, thầy Thủy (dạy Lý) bị lớp khác ở Trường Đoàn Kết hẹn trước, thầy Thái (dạy Văn) phải về quê đột xuất.

Về sáng kiến cùng tổ chức và lựa chọn địa điểm, hãy dành lời cảm ơn tới Lớp trưởng lớp Nga 2 - bạn Phạm Thu Ba, 1 trong 2 "mì chính cánh" của lớp Anh 2 - bạn Hoàng Tiến Hùng và các bạn trong Ban liên lạc của lớp Anh 2. Đây thực sự là 1 ý tưởng tổ chức rất hay và 1 địa điểm gặp mặt không thể phù hợp hơn, nhất là đối với các thầy các cô thuộc thế hệ 4x và 5x, những người đã sống nửa cuộc đời qua thời bao cấp khó khăn nhưng vô tư, giàu tình người; cũng như đối với hơn 40 đứa học trò cũ của 2 lớp, thuộc thế hệ 7x, vốn cũng từng được nếm mùi gạo bán theo sổ, thực phẩm cấp phát theo tem phiếu,…

Về các công tác tổ chức khác như liên lạc, mời và đưa đón các thầy cô, chuẩn bị quà lưu niệm,... hãy dành lời cảm ơn tới các bạn trong Ban liên lạc của 2 lớp và tất cả các bạn của Lớp Anh 2, nhà tài trợ quà tặng cho ngày vui hôm nay.

Trở lại với chuyện ngày xưa, hồi học cấp 3, của 2 lớp.

Hai lớp được Nhà trường bố trí cạnh nhau, lúc thì ở tầng 2 hay tầng 3, khi thì lên tầng 4. Thời khóa biểu của 2 lớp cũng hao hao giống nhau về các tiết học trong ngày và trong tuần, chỉ khác là, một lớp học môn này trước và học môn kia sau, còn một lớp thì ngược lại. 

Cách sắp xếp này của Nhà trường chắc hẳn để giúp cho các thầy các cô thuận tiện bố trí thời gian tới trường mỗi ngày trên những chiếc xe đạp cà tàng của mình. Hầu hết, các thầy các cô trước đây dạy học ở các trường quanh khu vực trung tâm Hà Nội như Lý Thường Kiệt, Việt Đức, Trần Phú, Hoàn Kiếm, Chu Văn An,… Chẳng mấy khi phải đi dạy học ở xa, tít mãi tận hồ Giảng Võ, nơi tọa lạc của Trường Ams cũ. Nhớ lại hồi đó, duy nhất đường Giảng Võ là đường đôi 2 chiều, do ăn theo Trung tâm Triển lãm Giảng Võ. Còn lại, đường Kim Mã, bé nhỏ chỉ bằng 1/2, thậm chí 1/3 hiện tại. Phố Núi Trúc, ngay bên hông của Trườn Ams cũ, chỉ là 1 con đường rải nhựa sơ sài với 1 bên là mương thoát nước công cộng và những khóm tre, vốn chỉ thường thấy ở vùng ven đô hay nông thôn.

Nhưng chính cách sắp xếp này đã giúp cho những đứa học trò của 2 lớp, không hổ danh khi được xếp hạng chỉ sau “ma quỉ”, đã nghĩ ra đủ mọi cách để “qua mặt” các thầy các cô, đối phó với các buổi kiểm tra đột xuất 15 phút, “bắt tủ” các bài kiểm tra 1 tiết, v.v. Hồi đó, có thầy cô nghiêm khắc có thể không thực sự hài lòng với những chiêu trò của bọn trẻ, có thầy cô hiền hơn thì cho qua,… nhưng đó lại chính là những kỷ niệm đẹp, khó phải mờ, của một thời đi học, để giờ đây, khi kể lại với các thầy các cô tại buổi liên hoan gặp mặt năm nay, cả thầy lẫn trò dường như trẻ ra tới gần 30 tuổi và được sống lại những ngày tháng của thuở hàn vi, nghèo về vật chất nhưng giàu về tình cảm.

Bài viết này xin được kết thúc mở ở đây, để dành cho các bạn của 2 lớp viết thêm về những kỷ niệm của mình với các thầy cô giáo cấp 3 bằng cách gửi nhận xét (comment) ở cuối bài.

Trước khi kết thúc, mời các bạn cùng nhìn lại hình ảnh của học trò 2 lớp Anh 2 và Nga 2, cùng với các thầy cô giáo, thời 1985 – 1988. Ảnh chụp trước lúc ra trường.

Thân mến và xin mời các bạn ...

Lớp Anh 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam
Lớp Nga 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp!

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cháu trai Võ Thành Trung. Ảnh: Internet
Cụ Võ Nguyên Giáp sinh năm Tân Hơi - 1911, hơn chúng ta đúng 1 hoa giáp - 60 năm - tính theo âm lich

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Gia đình là gì?

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. 

Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.


Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có cảm động không khi đọc xong  mẫu chuyện nói trên?  Chắc hẵn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế!

Nguồn: BM blog (trích)

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Dấu ấn tuổi thơ


Ảnh: Internet

Cho tôi xin một lần về lại

Với tuổi thơ nghèo khó thủa nào

Đồ chơi là châu chấu, cào cào

Là ô tô bằng bao diêm tự chế.



Dẫu biết rằng đó là điều không thể

Vẫn mơ về những kỉ niệm xa xưa.

Nhặt sấu rụng, bàng non rớt trong mưa

Hay đào dế vào những trưa oi ả.



Nhớ những ngày trốn mẹ đi câu cá

Chiến công là lũ săn sắt, cá cờ.

Nhớ cái thời ấp ủ một ước mơ

Có một bữa cơm chỉ toàn thịt cá.



Nhớ cái thời mỗi chiều đi quét lá

Mẹ nấu cơm, khói lên mắt cay xè.

Nhớ cái thời hè đến được về quê

Theo lũ trẻ đi bắt ve về đấu.



Nhớ mãi thời tuổi thơ yêu dấu

Yêu bằng lăng và màu tím bìm bìm

Hoa xấu hổ ép trong vở lặng im

Cùng với cánh phượng hồng màu đỏ thắm.



Tuổi thơ ơi! Ta yêu Người nhiều lắm

Tuy khó khăn nhưng ấm áp tình người

Có bao giờ trở lại, tuổi thơ ơi

Ngày xưa ấy – những tháng ngày yêu dấu???



Nguyễn Thị Kim Chi
Trích từ tản văn "Trung thu tuổi thơ " 
(Đăng trên báo Nhịp Cầu Thế Giới tại Hungari và báo Quê Việt ở Ba Lan)
Facebook: http://www.facebook.com/groups/477172682320795/permalink/478964852141578/ 

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Ngày Quốc tế Gia đình: Xem lại phim "Father and Daughter" - Cha và Con gái


Một bộ phim hoạt hình ngắn đã từng đoạt giải Oscar, được chiếu nhiều lần trên VTV trước đây...

Vào khoảng thời gian cuối năm 2000, đầu năm 2001 có một bộ phim ngắn được các nhà phê bình điện ảnh đánh giá rất cao. Các liên hoan phim, các giải thưởng lớn mà bộ phim này tham dự cũng như được đề cử thì hầu như không giải thưởng nào lọt khỏi tay đạo diễn cùng đoàn làm phim cả. Không nói ra hẳn các bạn cũng biết đó chính là phim ngắn “Father and Daughter” của đạo diễn người Hà Lan Michael Dudok De Wit. 8 phút ít ỏi đó là 8 phút người xem bị mê hoặc bởi kịch bản cũng như sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và nét vẽ của người hoạ sĩ.


Cho dù điện ảnh có phát triển như thế nào chăng nữa, kỹ thuật kỹ xảo có thể thay thế người hoạ sĩ trong nhiều lĩnh vực, nhưng “Father and Daughter” vẫn sẽ mãi là một kiệt tác trong thể loại phim ngắn, là một tiêu chuẩn để cho các nhà làm phim ngắn hướng tới.

“Father and Daughter” đề cập đến tình cảm gia đình, thứ tình cảm mà con người tự nhiên sinh ra đã có rồi. Người cha tạm biệt cô con gái thân yêu của mình để lên đường. Ngày qua ngày, dù mưa dù nắng, cô bé vẫn ra bờ sông ngóng cha với một niềm tin mãnh liệt rằng người cha thân yêu sẽ quay trở lại.

Hết ngày rồi lại đến năm, rồi năm này qua năm khác. Ngày chia tay cha, còn là một cô bé lẫm chẫm, rồi cô gái ấy lớn dần lên, già đi nhưng vẫn không quên cái bến sông nơi tạm biệt người cha. Người cha thì vẫn chưa thấy về, nhưng niềm tin mãnh liệt của người con gái thì vẫn còn đó, và nó sẽ còn theo cô đến lúc cuối đời.

Một điều đáng tiếc là “Father and Daughter” không phát hành dưới dạng DVD, nó chỉ được trình chiếu như một đoạn phim ngắn có tính chất giải trí, vì thế không có nhiều khán giả biết đến. Nhưng không một thước phim nào trong “Father and Daughter” là không có giá trị.

Sự kết hợp giữa âm nhạc và nét vẽ hoạt hình cũng tuyệt vời, phải ghi nhận công lao của người chọn nhạc nền, bản “Danube Waves” của Iosif Ivanovici hợp với nội dung phim một cách hoàn hảo. Kết thúc của bộ phim cũng là một kết cục mở, để người xem có thể tuỳ ý lựa chọn những cách kết thúc hợp theo ý mình.

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Tranh tuyên truyền cổ động của Liên Xô và Đức quốc xã: So sánh.

Ngày Chiến thắng 9/5: "Lòng yêu nước" - Ilia Erenbua

Ảnh: Internet

Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua mát của trái lê mùa thu hay mùa cỏ thảo nguyên có hơi rượu mạnh. Chiến tranh khiến cho mỗi công dân Xô Viết nhận ra vẻ thanh tú của chốn quê hương. Người vùng Bắc nghĩ đén cánh rừng bên dòng sông Vina hay miền Xu-cô-nô, thân cây mọc là là mặt nước, nghĩ đến những đêm tháng 6 sáng hồng và tiếng “cô nàng” gọi đùa người yêu. Người xứ Uy-cơ-ren nhớ bóng thuỳ dương tư lự bên đường, cái bằng lặng của trưa hè vàng ánh, vào lúc ấy, đời sống thấy đầy đủ và phong phú thay, vào lúc ấy, thời gian dường như không trôi đi nữa. Chỉ có tiếng ong bay khẽ xua động cái yên lặng trọng thể. Người xứ Giê-oóc-gi ca tụng khí trời của núi cao, những tảng đá sáng rực và nỗi vui bất chợt của một dòng suối óng ánh bạc, vị mát của nước đóng thành băng, rượu vang cay sẽ tu trong bọc đựng rượu bằng da dê, những lời thân ái giản dị và những tiếng cuối của câu chào tạm biệt vọng lại. Người ở thành Leningrad bị sương mù quê hương ám ảnh, nhớ dòng sông Nê-va rộng và đường bệ như nước Nga đường bệ, nhớ những tượng bằng đồng tạc những con chiến mã lồng lên, và lá hoa rực rỡ của công viên mùa hè, nhớ phố phường mà mỗi căn nhà là một trang lịch sử. Người Mạc Tư Khoa nhớ như thấy lại những phố cũ chạy ngoằn ngoèo lan man như một hoài niệm, để rồi đổ ra những đại lộ của thành phố mới. Xa nữa là điện Cơ-rem-lanh, những tháp cổ ngày xưa, dấu hiệu vinh quang của đất nước Nga và những ánh sao đỏ của ngày mai.

Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vônga, con sông Vônga đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc. Có thể nào quan niệm được sức mãnh liệt của tình yêu mà không đem nó vào lửa đạn gay go thử thách. Người ta giờ đây đã hiểu lòng yêu của mình lớn đến dường nào, yêu người thânn, yêu Tổ quốc, yêu nước Nga, yêu Liên bang Xô Viết. Điều đó ta đã hiểu, khi kẻ thù giơ tay khả ố động đến Tổ quốc chúng ta. Ai là kẻ chẳng cảm thấy, mùa thu qua, điểu giản dị này: “Mất nước Nga thì ta còn sống làm gì nữa?”.


Tại sao tinh thần Risa Gơ-rô-men rữa nát trứoc khi hắn bị một chiến sĩ Xô Viết giết chết? Bởi vì cuộc chiến tranh Hitle đương gây nên kia không có linh hồn. Có những tiểu thuyết trinh thám và cso những người ưa đọc thứ văn chương ấy. Cố truyện trinh thám chẳng có gì rắc rối: hung phạm gây nên những tội khổng lồ, thám tử truy nã. Hai bên rút súng bắn nhau, giết nhau và cùng dấn thân vào chỗ nguy hiểm. Vậy mà người đọc thấy họ chết như thế là một chuyện thường của nghề họ. Thế thôi. Kẻ gian và thám tử có thể làm những chuyện liều lĩnh, song chẳng ai bảo chúgn là anh hùng. Chúng để hết tâm trí vào công việc, song công việc của chúng chẳng có hồn. Lịch sử quên ngay tên những hung phạm có tài, những kẻ mạo hiểm thần tình. Lịch sử giữ lại những tên khác: tên những người bỏ mình vì một lý tưởng, vì nhân dân, vì loài người, cho một xã hội mới tốt đẹp hơn. Khí cụ chiến tranh của quân đội Xô Viết có thể giống khí cụ chiến tranh của quân đội Đức. Chiến lược hai bên có những điểm gặp nhau. Song chẳng có gì là giống nhau giữa một người lính Hồng quân và một người lính quân đội Hitle. Người anh hùng và đứa hung phạm, con người dũng cảm bảo vệ Tổ quốc và quân sát nhân nhà nghề là hai thế giới không đội trời chung.

Chúng ta đã biết Risa đã đem theo xuống dưới mồ hắn những mối nghĩ gì. Đối lại những điều hắn nghĩ, chúng ta có thể đem thuật lại câu chuyện 5 người thuỷ quân đã chết, anh dũng bảo vệ Xê-bát-tô-pôn. Họ đã ôm lấy nhau, gửi nhau lời chào vĩnh biệt và quấn lựu đạn vào người, lăn ra cản xe tăng địch. Người ta thường nói đến thắng cái chết. Điều đó làm tôi nghĩ đến không phải những công trình của nhà bác học đương lo tính cách kéo dài đời sống con người mà nghĩ đến 5 người thuỷ quân đỏ, tràn ngập vui sướng và say sưa yêu mến sự sống. Đấy chẳng là chíên thắng cái chết đáy ư! Đấy chẳng là bất tử đấy ư! Chiến công 5 người thuỷ quân đỏ đã không những chỉ ngăn cuộc tấn công của quân thu: nó thổi một nguồn sống mới vào lòng triệu con người, nó đã mở rộng và luyện chắc linh hồn nước Nga, nó sống mãi giữa những trận chiến đấu ác liệt nhất trong năm nay; nó còn sống cả sau ngày thắng lợi giữa muôn hoa rực rỡ tung nở trên khắp các đồng quê và trong những giọng hát trong trẻo nhất của một bầy thiếu nữ đồng quê.

26.6.1942
(Bản dịch của Thép Mới)

Nguồn: BMM Blog

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Trở lại Cuộc chiến Việt Nam


Charlie Haughey

Tôi phải thú nhận mình có nỗi ám ảnh nhất định với cuộc chiến Việt Nam, mà gốc rễ có lẽ là từ những bức ảnh chiến tranh là khởi nguồn của tình yêu trọn đời của tôi với nhiếp ảnh. McCullin, Faas, Page, Huet, Burrows và nhiều nữa: tác phẩm của các nhiếp ảnh gia vĩ đại này làm khơi dậy mối quan tâm tới bản thân cuộc chiến.

image

Thế nên bất cứ khi nào tôi rơi vào một trang web có ảnh chiến tranh, tôi hiếm khi cưỡng lại được việc nhấn chuột để xem tiếp.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013