Hiển thị các bài đăng có nhãn Nơi chúng tôi đã qua. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nơi chúng tôi đã qua. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Ngày đầu tiên ở nước Nga (Tiếp theo và hết)

Bước vào bên trong ga, tôi cẩn thận đứng nép vào một góc để quan sát mọi chuyển động. Hình như cái máu du kích đã ngấm sâu vào mỗi chúng ta từ thời anh hùng Núp, thấy tây chui ngay vào bụi. Tôi nhận ra vài điều: người Nga chăm xếp hàng, không nói to, đi khá nhanh nhưng không hề dẫm phải chân nhau. Để vào ga, đầu tiên họ xếp hàng ở quầy bán vé, mua đồng giê-tôn tròn bằng nhựa(giờ là thẻ từ bằng giấy) sau đó dùng tay phải nhét sâu vào khe máy tự động để đi qua một trong gần chục cửa vào có gắn thiết bị cảm biến. Quan trọng nhất phải vào đúng cửa mình, nhầm cửa khác là hai càng cua bằng sắt bọc cao su sẽ từ trong phi ra sập khá đau. Tây cao, hai cái càng ấy ra khoảng ngang đùi hoặc đầu gối họ, Việt Nam mình thấp nên sẽ bị sập ở đoạn hông với Nam và khoảng bụng với Nữ. Nhiều người hay đi trốn vé bị sập lâu thành quen rồi cũng hết đau, nhưng về sau khó sinh nở mà chả biết tại sao. Hồi ấy cái công đoạn bố của giản đơn này với tôi ngang bị nhốt dưới khoang tàu ngầm kilo bây giờ. Hóa ra kiến thức nhiều khi đơn giản chỉ là sự bắt chước đến thành thục. Nhờ xem nhuyễn bộ phim "Hãy liệu hồn đấy" tôi qua cửa sập khá dễ dàng, theo thang cuốn xuống lòng ga sâu dưới mặt đất khoảng 15-20 mét. Nhớ lời dặn của thằng em tôi đứng bên phải thang cuốn bởi lề bên trái dành cho những khách vội, muốn tranh thủ thời gian. Thay đổi thói quen cố hữu phải nói là rất khó. Bên ta hễ lên xe là phóng vút, đi bộ lại cực thong thả kể cả lúc đi làm. Bên này tây đi bộ thoăn thoắt như chạy, không guồng nhanh theo họ rất khó đi. Sau này có lần tôi chia sẻ với mấy người bạn Nga về sự khác biệt này, họ rất ngạc nhiên: "Hình như các anh bị ngược, đi bộ mới cần nhanh để tiết kiệm thời gian, đi xe nhanh làm gì cho nguy hiểm". Ngẫm thấy có khi bạn nói đúng: nhà mình bị ngược, không chỉ riêng chuyện đi lại. Xuống đến lòng ga, trái với những gì được đọc về những công trình hội họa - kiến trúc tuyệt đẹp trong những nhà ga xe điện ngầm của Mátxcơva, tôi chỉ thấy có hai hàng cột xù xì,khô khan, vuông vức chạy từ đầu đến cuối. Sàn và tường lát gạch men màu cháo lòng. Sau mới biết chỉ trong trung tâm mới đẹp, các ga khác đơn điệu và xấu như ga Hàng Cỏ. Chả có gì để ngắm tôi chuyển sang việc định hướng. Không khó lắm vì đã có chỉ dẫn của ông bạn sang trước mấy năm: "Nhớ nhé, khi tàu chạy vào trung tâm thành phố giọng trên loa phát thanh sẽ là giọng Nam, còn từ trung tâm ra sẽ là giọng Nữ". Thế mà bảo tây nó không trọng Nam khinh Nữ. Toa tàu điện ngầm hồi ấy bao giờ cũng có 3 cửa, khi đỗ phải đợi khách bên trong ra hết mới được vào. Bên trong, cũng theo cẩm nang của ông bạn, tôi tìm chỗ trống ở phần toa không ghi dòng: "Dành cho người cao tuổi, phụ nữ có thai và khách có trẻ em đi cùng". Chợt nhớ chuyện vui: "Một bà cụ kêu đau chân nài nỉ cậu thanh niên nhường chỗ trên tàu. Cậu thanh niên vặn vẹo: - Thế hồi bằng tuổi cháu bà có nhường chỗ cho người già không? – Có chứ, chưa kịp hỏi bà đã nhường. – Đấy, vì thế mà giờ bà bị đau chân đấy. – Nói xong cậu thanh niên thản nhiên cúi xuống đọc sách tiếp". Thực tế không như vậy, tôi để ý thấy ở đây chuyện nhường chỗ cho người già và phụ nữ trên tàu xe là mặc định. Đó cũng là một những điểm lạc hậu của nước Nga so với Việt Nam. Bên ta người già không bao giờ đi phương tiện công cộng, phụ nữ thì lên tàu xe là được tán tỉnh mời ngồi, không ngồi đố yên thân.

Định bụng sẽ chu du bằng tàu điện ngầm khắp thủ đô nhưng tôi buộc phải thay đổi kế hoạch vì choáng ngợp trước quy mô và độ phức tạp của "Thành phố ngầm". Hệ thống tàu điện ngầm(Metro) của Mátxcơva khi đó đã 57 tuổi, dài 240km, gồm 8 đường nhánh, 1 đường tròn nối các đường nhánh với nhau, 150 ga. Riêng tổng chiều dài các thang bộ và thang cuốn lên xuống đã bằng từ Hà Nội xuống Hải Dương. Vào giờ cao điểm, trung bình các đoàn tàu với 8 toa xuất phát cách nhau có 85 giây. Đảm bảo cho hoạt động cường độ cao và chính xờ xác như đồng hồ của cả hệ thống Metro chuyên chở tới hơn 8 triệu lượt khách/ngày này là gần 25 nghìn nhân viên. Nói chung là choáng hết cả váng. 

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Những ngày đầu tiên ở nước Nga

(Thân tặng bạn tôi nhân ngày Sinh nhật 16/4 với hy vọng những cảm xúc đầu tiên trên đất nước này sẽ theo bạn suốt cuộc đời như những kỷ niệm đẹp nhất) (Tác giả là 1 cựu sinh viên của SPNN)

Tháng 9 năm 1992 tôi bước chân tới nước Nga. Ngoài giờ đi học phải làm thuê cho thằng em ruột. Nó nuôi ăn ở, mua quần áo giày dép, cho thêm tiền tiêu vặt, trả lương và chỉ cách cưa mấy đứa con gái tây. Đến giờ tôi vẫn chả thấy ở đâu cái mô hình hay như thế, người làm công mà vật chất thừa mứa, tinh thần no nê.

Ngày đầu tiên xuống phố chơi, mọi cảm xúc đều gói gọn trong hai từ "ngỡ ngàng". Mátxcơva đang tiết thu, lá xanh, lá nâu, lá đỏ và nhiều nhất vẫn là lá vàng rực rỡ khắp nơi tương phản cực đẹp với thảm cỏ còn xanh mướt. Ngay dưới chân nhà là một tốp bốn năm người đàn ông què cụt, với những khuôn mặt phong trần điểm sẹo cùng các vết thâm tím đang trò chuyện. Tôi đoán đó là các cựu chiến binh vệ quốc vĩ đại nên chủ động bày tỏ lòng kính trọng bằng cách tiến đến chào, bắt tay và mời thuốc. Họ thân thiện ngoài sức tưởng tượng, những cái ôm siết chặt kèm những câu rưng rưng "Việt Nam anh hùng! Việt Nam giỏi lắm! Chúng mày đuổi được cả Mỹ về nhà…". Biết đuổi xong mình lại cố sang nhà nó chơi chắc họ buồn cười lắm. Loáng chưa đầy 1 phút, bao Marlboro đỏ đã nhẵn thín. Kiểu điếu hút điếu dắt tai của Việt Nam mình hóa ra chỉ là trò mèo. Mải khôn vặt thế thảo nào lâu lên đến CNXH. Nhẩm lại: bao thuốc vừa bóc có 20 điếu, 5 đồng chí cựu chiến binh, riêng tôi kính cẩn dâng chứ đâu dám hỗn hào hút cùng. Như vậy trung bình 1 đồng chí phập hết 4 điếu. Mới biết sao gọi là Gấu Nga, què rồi mà thể lực vẫn tốt thật. Hết thuốc, tôi từ biệt những con người đã đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại để lên nhà lấy bao khác, còn đi chơi tiếp.

Ở Nga các chung cư 5 tầng không lắp thang máy. Cuốc bộ lên đến tầng 4 gặp ông hàng xóm đang hút thuốc, dưới chân là chú mèo giống Ba-tư lông dài trắng muốt lười nhác nằm. Người Nga quả thực là dân tộc hiếu khách, chưa nghe hết tiếng chào hổn hển của tôi, ông tây đã chìa bàn tay to đúng bằng cái bảng học sinh ra bắt. Thuốc lá của ông chắc hàng nội địa nên khá khét, nhưng chú mèo đẹp quá níu tôi không muốn rời. Như đoán bắt được ý nghĩ trong đầu tôi, ông hàng xóm hào hiệp hỏi: "Cậu có thích nó không, tôi bán cho". Nghẹn mất hơn phút tôi mới lắp bắp "Ông… ông không thích mèo nữa à?". - "Tôi yêu súc vật lắm, nhưng gặp cậu tôi quý tôi bán rẻ, thỉnh thoảng cậu cho phép tôi đến thăm nó chứ?". Cuống cà kê vì món quà bất ngờ tôi hứa bừa: "Tất nhiên rồi, ông hãy đến bất kỳ lúc nào ông muốn nhé" . Con mèo được bán với giá 100 rúp tương đương 5 bao thuốc Marlboro. Ông hàng xóm bịn rịn hôn chia tay súc vật cưng của mình, phim Hàn Quốc bây giờ chắc chắn không lâm li bằng. Đãi chú mèo bữa tân gia với sữa tươi và giò xong tôi mới khóa cửa, bắt đầu chuyến tham quan Mátxcơva đầu tiên trong đời.

Từ căn hộ thuê ra ga tàu điện ngầm rất gần, chắc chưa đầy 3 phút đi bộ song tôi phải mất hơn 15 phút vì ngắm thêm cảnh. Phố rộng, đường phẳng lì, cây cối hai bên um tùm như công viên. Hà Nội mình đã được gọi là Thành phố Xanh thì đây biết gọi là Thành phố gì bây giờ. Chợt nhớ câu các cụ "Phấn đòi bì với Vôi". Như thế là nhà mình cũng trắng rồi nhưng bên này họ trắng hơn nhiều thôi. Thỏa đáng với lời giải tôi bước xuống lối ngầm qua đường, thứ mà Việt Nam mình hồi ấy chưa có. Sang đến bên kia phố là ga tàu điện ngầm, phần trên cao như tòa nhà 3 tầng, lối vào, lối ra riêng biệt. Xung quanh ga rất rộng với nhiều kiot bán hàng và một chợ cóc nhỏ. Trong chợ bán đủ thứ thực phẩm, hoa quả, đồ uống đóng chai và vô số các loại hạt gì đó nhiều màu rất đẹp, ăn được. Tôi tiến đến góc chợ, nơi có khoảng mươi cụ già đứng bán hoa quả. Đây có lẽ là các cụ hưu trí đem sản phẩm vườn nhà ra tiêu thụ rồi. Cụ nào trông cũng phúc hậu như bà tôi vậy, mỗi to béo hơn nhiều. Những trái táo to, căng mọng chỉ từng thấy trong phim giờ sờ sờ trước mắt khiến tuyến nước bọt của tôi được kích hoạt tức thì. "Bà ơi bán cho cháu mấy quả táo" – tôi hỏi ướm vì chả biết ở đây họ bán táo theo cân hay quả. "Ừ, cháu người Trung Quốc à?" – bà cụ đon đả. – "Không, cháu từ Việt Nam sang" – tôi ghét người Trung Quốc không phải vì trong lịch sử họ hay chiếm đoạt mình, mà vì những hồi ức thời thơ ấu. Nhà tôi ngay sát nhà vợ chồng ba tàu bán mỳ vằn thắn. Mấy lần mẹ tôi vác cặp lồng không về vì họ nhất khoát không chịu bán cho bát nước dùng. Mấy anh em tôi lại phải xơi cơm nguội với tóp mỡ dầm nước mắm.

Nói tiếp chuyện bà cụ Nga. Sau khi biết tôi là người Việt Nam bà mừng lắm: "Bà biết các cháu khổ vì bị hết nước ác này đến nước ác kia nó đánh, chiến tranh liên miên thế lấy táo đâu mà ăn" – bà cụ chứng tỏ sự hiểu biết khá sâu rộng về lịch sử cũng như dinh dưỡng học. "Cháu ăn thử đi, táo vườn nhà bà đấy, ngon lắm, bà giết sâu bằng tay chứ không bao giờ phun thuốc…" – vừa nói bà cụ vừa đưa cho tôi một miếng trong quả táo đã bổ sẵn làm 64 miếng nhỏ, mỏng ngang giấy pô-luya. Với định lượng như vậy khó thẩm định chính xác chất lượng. Nhưng đời tôi đã bao giờ được ngoạm miếng ấy vào mồm mà biết suy xét. Vì thế tôi từ chối ngay: "Không cần đâu bà ơi, nhìn bà là cháu hình dung ra táo của bà thế nào rồi". Bà cụ thấy thế càng xởi lởi: "Riêng Việt Nam các cháu bà bán như tặng thôi nhé, 10 rúp 3 quả cháu lấy mấy quả?". Nhắm thấy hành trình còn dài, tôi quyết định mua tạm 3 quả để ăn đường.

(Còn nữa)


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Sự tích hoa Anh Đào

Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa Anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp.
Chuyện kể rằng, ngày xưa ở xứ Phù tang (Nhật bản) chưa có hoa Anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường.
Năm chàng mới tròn một tuổi, có một Đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã, vị Đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi, mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: ”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.
image
Sau đó, cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”. Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một Võ sĩ đạo lừng danh.
Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực, nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen?
image
Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.

- Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng, thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

image
Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng, và nói chậm rãi rất quả quyết:

- Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một Võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi.

- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.

Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm, rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm đỏ chiếc áo Kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
image 
Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không Samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu.
Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”. Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra nằm gục bên cạnh mộ. 

Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm, và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.

image
Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa Anh đào. Nếu là người, xin làm một Võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một Võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa Anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.
Nhiều người tự hỏi có phài hoa Anh đào là 1 loài hoa Tình yêu hay không? Một Tình yêu mãnh liệt vào đạo, vào sự nghiệp Võ sĩ.
image
Đối với người Nhật Bản, hoa Anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung, và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa Anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa Anh đào mọc ở Triều Tiên, và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa Anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.

image
Hoa Anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa Anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới, và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami”.

Nguồn: BM Blog

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Rượu vodka Nga - 100 gram khổ đau, hạnh phúc

Thứ Ba, ngày 03 tháng 1 năm 2012
Một lần, khi tôi còn là sinh viên học ở Nga, anh bạn người Nga của tôi nửa đùa nửa thật hỏi tôi có biết vì sao người Nga lúc nào cũng trữ rượu vodka trong nhà không, thậm chí là chai uống dở? Tôi đoán là do trời quá lạnh, họ luôn cần được sưởi ấm. Anh bạn cười cười, bảo: "Đã bao giờ mày cảm thấy thất vọng với mình, với cuộc đời đến độ không muốn sống nữa chưa? Một khoảnh khắc, sẵn sàng chết! Lý trí tê liệt. Cho nên đừng có mắng mỏ người muốn chết rằng Anh ta đang ích kỷ, ngớ ngẩn, không biết nghĩ! Lúc đó còn gì để nghĩ mà cũng đã quá sợ nghĩ ngợi rồi mới đi đến quyết định tiêu cực ấy. Như một sự cứu rỗi. Thế rồi trước khi giã biệt với những gì từng quen thuộc với mình, Anh ta nhìn quanh một lượt và chạm mắt vào chai rượu vodka uống dở để góc nhà. Một tia sáng loé lên: phải rồi, một phút để uống nốt chai rượu - rượu này dành cho tử biệt sinh ly! Uống xong, đầu óc bỗng trở nên sáng rõ. Cái khoảnh khắc muốn chết cao độ nhất đã trôi qua. Anh ta khóc. Vì thương mình. Vì thương những người quanh mình. Và có can đảm sống tiếp..."

Thú thật là khi ấy tôi đã cười vì sự tếu táo của ông bạn mà không hiểu rằng trong đó cũng có phần lớn sự thật. Để hiểu được những triết lý nhân sinh ở đời xung quanh một sự vật, hay dù chỉ là một thứ đồ uống tưởng chừng thông dụng đến độ chẳng cần quá ngẫm ngợi về nó như vodka của người Nga, cũng cần một sự trải nghiệm nhất định bằng tuổi tác, vốn sống.

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Cách mạng Nga 1917 qua ảnh tư liệu


Một dự án với mục đích truyền bá kỹ thuật nhiếp ảnh và đặc biệt là trong phòng tối khi tráng và rửa phim, trước khi có ảnh kỹ thuật số được Anton Orlov thực hiện mang tên ‘The Photo Palace Bus’, từ San Diego, Hoa Kỳ. Ảnh: Rahill và ba trẻ em Nga tại một ngôi làng nhỏ.

image
Dự án nhằm truyền bá kiến thức liên quan tới lịch sử kỹ thuật nhiếp ảnh qua các triển lãm trên thế giới. Qua dự án này năm 2005 ông đã phát hiện một bộ sưu tập ảnh quý giá về Cách mạng 1917 tại Nga. Ảnh: Thành viên YMCA mua vui cho người đi tàu.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Phiên chợ Tam Đường Đất (Lai Châu), sáng thứ Năm, Chủ nhật.

Gửi tặng mọi người những hình ảnh chợ phiên Tam Đường Đất tại Lai Châu, nơi mình tôi đã may mắn có được 30 phút dạo quanh cách đây chưa tròn tháng. Phiên chợ là điểm "đến hẹn lại lên" vào mỗi sáng thứ 5 và chủ nhật hàng tuần như một bức tranh sống động giữa núi rừng Tây Bắc ngút ngàn. - PTB
Những thứ được bà con mang xuống chợ bán đa phần đều là "cây nhà lá vườn" hay "của nhà trồng được" như mớ rau, nải chuối, búp măng đắng, củ khoai, củ sắn cho đến lợn cắp nách, gà xách tay, nấm hương, mục nhĩ…Nhưng nhớ là phải đi chợ sớm. Đến 8-9h sáng là chợ vãn rồi.

Ngó cái nào. Xấu à? Không, rất đẹp :-)

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Sắc màu mùa thu nước Nga

Mùa thu nước nga là khoảng thời gian đẹp nhất với gam màu vàng ươm. Thu về nhuộm bao sắc màu, nhuộm bao tấm lòng, đặc biệt là lúc những chiếc lá rơi xuống dòng đường và phủ lên một lớp màu lá vàng rực rỡ. Mùa thu nước Nga đã để lại trong tôi ấn tượng và cảm xúc khó phai. Đi dưới những con đường nhìn cảnh vật xung quanh một màu vàng làm cho lòng tôi lại xao xuyến hơn. Lá nhuộm vàng những con đường những cánh rừng tô điểm thêm cho hương vị cuộc sống. Dường như chỉ có đến mùa thu, lá cây mới khoe hết được những vẻ đẹp rực rỡ của nó.Thu nước Nga đã từng làm say đắm hàng triệu con người và tôi cũng thế, chắc hẳn ai đã từng đến nước Nga và cảm nhận được mùa thu thì sẽ không bao giờ quên được "Mùa thu vàng nước Nga".


Bộ ảnh của Phan Công Đức, hiện là sinh viên năm 2 trường đại học giao thông vận tải đường bộ Moscow - Ảnh chụp ngày 13.10.2013 tại Moscow gửi tham gia cuộc thi ảnh "Mùa thu vàng nước Nga" được tổ chức trên website Baonga.com.































Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Nhật Bản khác ta những gì?

Nước ta có hơn 90 triệu người, đứng thứ 13 trong 200 nước trên thế giới, nếu kể cả Việt kiều là trên 94 triệu người. Như vậy chắc chắn không phải là nước nhỏ.

Chúng ta có một lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, đã đánh bại chiến tranh xâm lược của hầu hết các cường quốc trên thế giới. Chắc chắn không phải là nước yếu. Thế hệ trẻ Việt Nam vứt vào môi trường Đại học nào ở nước ngoài đều học giỏi và rất nhiều người gốc Việt đang giữ các trọng trách tại các Trung tâm khoa học và công nghệ tiên tiến ở các nước phát triển . Chắc chắn trí tuệ dân mình chẳng chịu thua ai khi có điều kiện phát huy.


Nhưng chúng ta là nước nghèo và kém phát triển so với rất nhiều nước trên thế giới. GDP/PPP bình quân đầu người chỉ được có 1168 USD (2010). Mỗi năm hiện nay bình quân còn phải trả nợ nhiều tỷ USD và càng ngày càng nhiều hơn nữa (!)

Do điều kiện công tác tôi có nhiều dịp sang Nhật Bản và lần nào tôi cũng không thể không tự hỏi: Vì sao nước Nhật có thể phát triển nhanh đến như vậy ?

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Độc đáo nghệ thuật viết thư tranh etegami Nhật Bản

Etegami là một loại hình nghệ thuật lạ chỉ có tại Nhật Bản và đang được phổ biến rộng rãi.
Etegami là nghệ thuật dân gian của Nhật Bản, thường bao gồm một bức tranh vẽ tay cùng vài lời nhắn nhủ gửi cho những người thân, bạn bè. Vì vậy, chúng còn được gọi là thư tranh.

etegami-Nhat-ban
Khái niệm về thư đi kèm tranh đã ra đời từ lâu, nhưng phải đến năm 1970, với sự quảng bá của họa sĩ Koike Kunio, nó mới được nhiều người biết đến rộng rãi. Ngày nay, Koike chính là chủ tịch của hiệp hội Etegami hiện đại. Cũng chính ông đã đặt ra châm ngôn cho bộ môn thư tranh này, đó là: “Heta de ii, heta ga ii”, tạm dịch là: “Vụng về vẫn rất đẹp”, ý chỉ những bức tranh do những người không chuyên vẽ vẫn rất dễ đi vào lòng người.
Được cổ vũ bởi khẩu hiệu này, ngày càng nhiều người, già cũng như trẻ tham gia vào hoạt động viết thư kèm tranh như một hoạt động thư giãn lúc nghỉ ngơi. Các lớp dạy vẽ etegami cũng mọc lên khắp nơi.
nghe-thuat-viet-thu-tranh-etegami-Nhat-ban

Có rất ít quy luật liên quan đến etegami. Các dụng cụ thường được sử dụng là chổi vẽ, mực sumi, màu gansai và một giấy Nhật làm như dạng bưu thiếp. Tuy nhiên, bạn hoàn toàn có thể dùng màu vẽ thông thường.
tranh-etegami-Nhat-ban
tranh-etegami-Nhat-ban-duhochoasen
Bạn chỉ việc vẽ tất cả những gì bạn thích và cảm nhận của bạn về nó để gửi cho những người thân yêu. Chẳng hạn khi bạn ăn một bát mỳ ngon, bạn có thể vẽ lại bát mỳ đó với những dòng cảm xúc về nó gửi cho bạn bè mình.
tranh-etegami-Nhat-duhochoasen
tranh-etegami-Nhatban-duhochoasen
Ở một số thành phố tại Nhật, có cả bảo tàng trưng bày các bức etegami qua nhiều năm tháng. Nhiều người gặp hoàn cảnh đau buồn cũng thường gửi etegami tới đây, như một cách an ủi tinh thần, dù không mong được hồi đáp.
nghe-thuat-viet-thu-tranh-etegami-o-Nhat-ban-hoasen
nghe-thuat-viet-thu-tranh-etegami-o-Nhat-ban
Ở một số thành phố tại Nhật, có cả bảo tàng trưng bày các bức etegami qua nhiều năm tháng. Nhiều người gặp hoàn cảnh đau buồn cũng thường gửi etegami tới đây, như một cách an ủi tinh thần, dù không mong được hồi đáp.
Nguồn: Hoa Sen

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Người Nhật gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc như thế nào?

Hầu như ai đã đến Nhật Bản đều không thể không ngạc nhiên rằng một quốc gia như Nhật Bản có nền công nghiệp hiện đại nhất nhì trên thế giới với tốc độ phát triển kinh tế khá nhanh (nhất là trong 2 thập kỷ 60-70) thường xuyên “quốc tế hoá” mọi quan hệ để mở rộng giao lưu về mọi mặt với bên ngoài vẫn còn giữ được những hình ảnh phong phú với nét gây ấn tượng về một đất nước có nền văn hoá lâu đời, đặc sắc khó tìm thấy ở nước Châu Á khác. Nét cổ kính ở con người xứ Phù tang ấy vẫn không bịphai mờ, để lại cho du khách đến thăm một sự quyến luyến và khâm phục.

van hoa nhat ban

Tại sao làn sóng hiện đại hóa và công nghiệp hoá ở Nhật Bản xảy ra dồn dập trong suốt 50 năm qua vẫn không làm mất đi những truyền thống trong sinh hoạt, tập quán lẫn văn hóa của con người đất nước mặt trời mọc ? Đâu phải ở Nhật Bản không có nhạc Jazz, Rap, Rock’n Roll hay những dàn nhạc giao hưởng cổ điển phương Tây tầm cở, phát triển khá cao trong khi đó nền âm nhạc dân tộc vẫn tồn tại song song không hề bị lấn át, đủ sức thu hút những người vốn yêu thích. Trong những nghệ nhân hoạt động bảo tồn loại tuồng cổ Kabuki hay “Nô” một loại hình ca múa cung đình ở Nhật Bản cũng đã có người được phong là “Hạt ngọc sống của Quốc Gia” (Nigen Kokuhô) được xã hội tôn kính không thua một nhà bác học. Lãnh vực ăn uống cũng thế, bên cạnh những Restaurant kiểu cách lịch sự theo bếp Tây là những cửa hàng ăn cổ kính không kém phần sang trọng, trang nhã kiểu Nhật Bản với khe suối róc rách, bình rượu sake ấm cúng và thức ăn trong một lối bày biện thật hài hòa giữa màu sắc và hình dáng, giữa thiên nhiên và kiểu cách khó tìm thấy.

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Chim hạc – Biểu tượng văn hóa của Nhật Bản

Tọa lạc tại tỉnh Hokkaido, miền Bắc Nhật Bản, Kushiro – vùng đầm lầy rộng lớn với tổng diện tích 183 km2 – là môi trường sinh sống của khoảng 2.000 loài động thực vật và chim nước. 

Vào các mùa trong năm, đầm lầy là nơi cung cấp nguồn thức ăn dồi dào, nhưng đến mùa đông, toàn bộ khu vực chìm trong tuyết trắng. Sự bất lợi này vẫn không thể cản trở Kushiro trở thành thiên đường kết đôi và sinh sản của sếu đầu đỏ – loài chim quý hiếm trên thế giới mà người Nhật gọi là hạc Tancho. Hiện nay, có trên 1.000 con hạc Tancho đang cư trú tại khu đầm lầy này.

chim hac

Với chiều dài sải cánh lên đến 1.4m, chim hạc là loài chim lớn nhất Nhật Bản và được người dân xứ sở này xem như biểu tượng đặc biệt của tự nhiên. Chữ “tan” trong từ tancho có nghĩa là màu đỏ và chữ “cho” dùng để chỉ chỏm lông trên đầu. Nguồn gốc của từ tancho xuất phát từ đặc điểm của loài hạc là chỏm lông màu đỏ giống như chiếc mũ ngay đỉnh đầu.

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Độc đáo với những lễ hội mùa hè rực rỡ sắc màu tại Nhật Bản

Đất nước Phù Tang nổi tiếng với những lễ hội đậm sắc màu trong mùa hè thu hút rất nhiều du khách ghé thăm.

1. Lễ hội Sendai Tanabata
le hoi nhat ban

Là một trong những lễ hội nổi tiếng tại Nhật Bản, lễ hội Sendai Tanabata là lễ hội ngắm sao, thu hút rất nhiều sự quan tâm của người dân Nhật Bản và bạn bè quốc tế. Được biết, lễ hội này được bắt nguồn từ lễ hội Qixi của Trung Quốc, tức là lễ hội Ngưu Lang, Chức Nữ.
Lễ Tanabata là ngày lễ đẹp và lãng mạn nhất trong các lễ hội Nhật Bản. Ngày lễ này có nguồn gốc từ Trung Hoa và được biết đến ở khá nhiều nước, nhưng không nơi nào trên thế giới lại có được một ngày lễ thi vị như ở xứ sở Phù Tang này.
le hoi

Hiện nay, lễ hội Tanabata thường bắt đầu từ đêm ngày 6 tháng 7 và kết thúc sáng sớm ngày 7 tháng 7. Lễ hội Tanabata phạm vi lớn được tổ chức tại nhiều nơi tại Nhật Bản, chủ yếu là dọc theo những khu mua sắm và đường phố, mà đã được trang trí với nhiều dải cờ lớn, màu sắc bay trong gió.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Cuộc sống ở xứ sở hoa Anh đào

Viết bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo. Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý vị bỏ quá.

Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga :

Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.

Theo tôi, cái “may mắn” lớn nhất của thần dân xứ Phù Tang có lẽ là nước Nhật đã thua trong Đại chiến thứ Hai. Về mặt tâm lý, thất bại đó khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và quyết tâm đưa dân tộc mình vươn lên về mọi mặt để “rửa hận”. Thất bại đó cũng khiến dân tộc Nhật trở nên khiêm tốn, nhún nhường hơn trong giao tiếp vì có lẽ họ không có “chiến thắng oanh liệt” nào để họ có thể “vênh váo” với thế giới, và quá khứ thê thảm của Đệ Nhị Thế Chiến không để lại gì để họ có thể trở thành “ăn mày dĩ vãng” . Về chính trị, thất bại đó khiến nước Nhật ngay sau chiến tranh “bị” đặt dưới sự kiểm soát cuả Hoa kỳ. Từ đó Nhật bản được Hoa kỳ giúp đỡ về mọi mặt và trở thành đồng minh chặt chẽ của Hoa kỳ. Bản Hiến pháp của Nhật sau Đại chiến thứ Hai là do người Mỹ viết năm 1946 . Đó là một bản hiến pháp hết sức dân chủ. Người Nhật, từ ông thủ tướng (và gia đình, họ hàng ông ta) đến cậu học sinh tiểu học, tất cả đều rất tôn trọng pháp luật và thực hiện đúng Hiến pháp. Đó là điều mấu chốt đưa đến những ưu điểm dưới đây. 

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Cuộc sống đời thường của Tokyo qua ống kính của David Filippini

Nhiếp ảnh gia David Filippini người Italia trong thời gian dài sống ở thủ đô Nhật Bản. Trong thời gian này ông đã thực hiện hàng nghìn bức ảnh trên khắp đất nước. Tuy nhiên loạt ảnh đen-trắng làm chúng tôi thích thú hơn cả. Nguồn: Kichbu Blog.

 

Giới thiệu một Tokyo hiện đại qua những bức ảnh đen trắng, David Filippini đã tài tình chuyển tải tất cả những đặc tính cơ bản nhất của cuộc sống đời thường của đất nước châu Á này. Theo ý kiến chủ quan của chúng tôi, mặc dù tái hiện rõ ràng sinh hoạt đường phố của Tokyo, trong các tác phẩm của David Filippini nhiều chất nghệ thuật hơn là thời sự đặc trưng cho thể loại này.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Lễ hội Gion


Lễ hội Gion (祇園祭, còn được gọi là Gion Matsuri) – được lấy tên từ một quận của Tokyo, tổ chức hằng năm tại Kyoto và là một trong những lễ hội nổi tiếng nhất tại Nhật Bản. Lễ hội này được tổ chức trọn tháng bảy và có thể xem là tâm điểm tháng này của Tokyo, điểm nhấn của lễ hội là một cuộc diễu hành, được biết đến với cái tên Yamaboko Junko vào ngày 17/7.



Lễ diễu hành Yamaboko Junko


Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Cúi nhưng không thấp

Từ nay tới 21/9/2013, ngày kỷ niệm 40 năm Quan hệ Việt - Nhật, còn hơn 2 tháng. Sẽ là 1 ý tưởng không tồi nếu mở 1 chủ đề nho nhỏ về đất nước Nhật Bản vì có 1 số thành viên của Lớp Nga 2 có liên quan tới đất nước này. Xin bắt đầu bằng bài post trích từ blog Góc nhìn Alan.

Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.
Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên.  Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.  Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất.  Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật.  Chỉ vài phút khởi hành muộn, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.

Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Những hình ảnh cảm động trên những con đường của nước Nga

Nước Nga trở nên hung hãn và mất hết nhân tính sau hơn 2 thập niên Liên Xô đổ vỡ - đó là ý kiến của không ít người.

Có thể những thay đổi hỗn loạn ở nước Nga thời hậu Liên Xô đã khiến người Nga trở nên thực dụng hơn, lạnh lùng hơn. Nhưng ẩn sâu trong trái tim mỗi người Nga vẫn là sự nồng hậu đầy ắp tình người.
...
Hãy xem những cảnh cảm động mà máy quay bí mật đã ghi lại trên các tuyến đường của nước Nga.
Nguồn: Vũ Mạnh Cường


Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

“Của 1 đồng, Công 1 nén" và niềm vui vô tận. Quỹ Vui-Khỏe-Ấm-No đã tròn 1 tuổi!.

XIN CHÂN THÀNH TRI ÂN GIA ĐÌNH, ANH CHỊ EM VÀ BẠN BÈ :-)
Một ngày trên đường phố vô tình gặp lại người bạn học cùng từ lớp vỡ lòng. Hai bạn hỏi han nhau về gia đình và công việc, trong đó có những chuyến công tác tới vùng sâu, vùng xa. Không lâu sau, bạn gọi cho mình "Lúc nào Thu Ba đi công tác thì cho mình gửi ít quà cho các cháu nhé!" Cũng đã quen với những lần đi công tác, đồng nghiệp và các bạn gửi quà cho các cháu nhưng mình "ngỡ ngàng" vì bạn không phải "gửi ít quà" mà những 10 triệu đồng. Chỉ kịp hứa với bạn là sẽ mua quà thế nào cho "ra tấm, ra món".
Duyên khác lại đến khi có người hỏi hỏi mình vùng sâu, vùng xa có cần áo ấm trẻ em không vì có người muốn bán áo cuối vụ, chất lượng rất tốt và giá cũng hợp lúc. Mình cứ xem đi, xem lại rồi hỏi đi, hỏi lại xem có nghe nhầm không. Mình mà mua áo này cho con, ngoài kia chắc chắn phải gấp 2 chứ đừng nói gấp 3 giá này. Mình thực sự muốn có 125 cái áo ấm và đẹp ấy. Tiền bạn gửi không đủ trả cho 125 cái áo đấy thì sao mình không hỏi những bạn khác nữa? Rồi "năng nhặt, chặt bị", chẳng bao lâu sau 125 cái áo ấm đã có trong tay. Mấy tháng sau, vào đông, những cái áo ấy lên đường đi Hoàng Su Phì, Xín Mần và Mèo Vạc- Hà Giang. Ai cũng suýt xoa vì của quý đến đúng lúc nhưng không khỏi chạnh lòng khi số áo chỉ đủ cho số ít cháu. Có cháu vẫn phải mặc áo cộc tay, đứng nhìn trong cái lạnh 9 độ ở vùng núi cao, gió và độ ẩm làm trời càng thêm lạnh. Đồng nghiệp giấu tên ủng hộ 100 thùng mì tôm, sách vở còn tiền thừa thì mua cá khô, gạo…cho những gia đình còn đói. Chưa có tiền thì bạn này gửi thêm ít quần áo đã qua sử dụng nhưng còn tốt, mai bạn kia gửi ít sách vở, gói bánh, gói kẹo…những niềm vui nho nhỏ cứ nối tiếp nhau…
Rồi vào cái ngày tháng 4 cách đây đúng 1 năm, mấy anh chị em quyết định sẽ cùng nhau "làm bài bản hơn". Vui-Khỏe-Ấm-No ra đời với mong ước giản dị muốn có thêm nụ cười cho những đứa trẻ còn gặp nhiều khó khăn hơn ở vùng cao, vùng sâu, vùng xa.
Một năm trôi qua rất nhanh với bao nhiêu niềm vui cũng từng đấy thách thức. Không phải ai cũng hiểu, cũng ủng hộ. Không thiếu những ý kiến phản đối, những định kiến, những hành động phản ứng, những hiểu nhầm, những lời ác ý, những bài học vì thiếu kinh nghiệm và những khó khăn không lường trước…Nhưng cũng không thiếu sư quyết tâm vượt qua mọi thử thách.  Anh chị em, bạn bè và gia đình cùng nhau "năng nhặt, chặt bị". Người góp của, kẻ góp công. Nhìn hình ảnh anh chị em "hớt ha hớt hải làm kinh tế" với nhau để có thêm áo ấm cho các cháu, nhìn các con ở trường học hồn nhiên mồ hôi nhễ nhại khênh những thùng quần áo và sách vở gửi các bạn vùng cao, rồi con mình ở nhà cặm cụi vẽ để in lịch, kiếm tiền góp mua dép tổ ong rồi mua bò ủng hộ các bạn Mèo Vạc, bạn lâu nay chưa được nhận lương nhưng vẫn "dúi" cho mình ít tiền để ủng hộ các cháu…rồi anh chị em ở mỗi điểm không quản nắng, mưa, đường xa, nguy hiểm chuyển đồ tới tận tay các gia đình và các cháu tại các điểm ở Hà Giang, Thái Nguyên, Phú Thọ, Bắc Giang, Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Ngãi, Kontum...rồi hì hụi viết bài, cập nhật thông tin mới thấu hiểu thế nào là "Của một đồng, Công một nén."
Nhiều ký ức đẹp mãi đọng lại. Nhớ những ngày đầu, tiền chỉ đủ mua 1,000 đôi dép tổ ong cho các cháu nhưng vì quá phấn khích nên đã được "tính toán quá chuẩn" thành sẽ mua được những 10,000 đôi. Khi "phát hiện" ra "sai số", "thẫn thờ" cả người thì đã "trót hứa". Chồng bầy kế cho đỡ căng thẳng "Hay giờ thông báo là có 2,000 chiếc dép nhỉ". Và không muốn làm các cháu thất vọng nên anh chị em quyết tâm "kiếm bằng được" 10,000 đôi dép. Chỉ trong vòng hơn 2 tháng, hơn 10,000 đôi dép đã đến với các cháu Hà Giang, Thái Nguyên, Quảng Bình, Quảng Trị và Quảng Ngãi…Những con số biết nói, những thay đổi hàng ngày trong từng gia đình những trẻ được hỗ trợ trực tiếp, những tin nhắn hỏi xem "Tháng này cháu Viên có lên được lạng nào không, đã đỡ suy dinh dưỡng tí nào chưa?", "Bò trên Mèo Vạc đã có bầu chưa?", "Dê nhà cháu Mò có khả năng sinh đôi, liệu có sinh ba được không? ", "Áo ấm vào đến Kontum ra sao rồi làm động lực cho anh chị em và bè bạn đồng hành cùng Vui-Khỏe-Ấm-No…vì trẻ trẻ vùng cao, vùng sâu, vùng xa
Chúc mừng Vui-Khỏe-Ấm- No tròn 1 tuổi. Xin cho chúng tôi gửi lời tri ân chân thành nhất tới gia đình, anh chị em và bè bạn đã ủng hộ suốt một năm qua.
Một năm mới là khởi sự. Còn bao nhiêu thử thách phía trước. Niềm vui giờ đây không phải chỉ dành cho những đứa trẻ ở nơi xa tít mà dành cho từng người luôn "Cố gắng hơn một chút sẽ có thêm niềm vui mang lại sự thay đổi tích cực" Mong mọi người tiếp tục đồng đồng hành J.
Thông tin về Quỹ được cập nhật thường xuyên ở http://www.vuikhoeamno.com/
Phạm Thu Ba 4/4/2013

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Cửa hàng bách hóa Moscow trước khi Liên Xô tan rã

Trung tâm mua sắm bên cạnh Quảng trường Đỏ ở Moscow từng là bách hóa tổng hợp GUM, nổi tiếng nhất thời Xô viết.

Bách hóa tổng hợp GUM ở Quảng trường Đỏ là bách hóa nổi tiếng nhất thời Xô viết. Công trình do hai nhà thiết kế: Alexander Pomerantsev (phụ trách phần kiến trúc) và Vladimir Shukhov (phụ trách phần kỹ thuật công trình) đảm trách và xây dựng từ năm 1890 đến 1893. Trong ảnh, người dân chen chúc để đi vào cửa hàng bách hóa đầu những năm 1990.
Đám đông chen lấn khiến cảnh sát phải vào cuộc.
Đôi khi đám đông người mua hàng chen lấn khiến cảnh sát phải vào cuộc.
Một em bé nghịch sợi kim tuyến trang trí.
Một em bé nghịch sợi kim tuyến trang trí bên trong GUM.
Hai phụ nữ ngắm nghía một chiếc quần đùi. After reopening as a department store during 1953, the GUM became one of the few stores in the Soviet Union that did not have shortages of consumer goods, and the queues of shoppers were long, often extending entirely across Red Square.
Hai phụ nữ ngắm nghía một chiếc quần. Sau năm 1953, GUM trở thành một trong số ít cửa hàng ở khối Xô viết không thiếu đồ tiêu dùng, và dãy người xếp hàng mua đồ thường dài dằng dặc, kín Quảng trường Đỏ.
Manneqin trong cửa kính, phản chiếu một ngọn tháp tại Quảng trường Đỏ.
Manneqin trong cửa kính bách hóa, phản chiếu một ngọn tháp tại Quảng trường Đỏ.
Người dân ăn kem trong giá rét.
Người dân ăn kem trong giá ré ở GUM. Các chữ cái này là tên viết tắt của "cửa hàng tổng hợp quốc doanh". Có rất nhiều cửa hàng mang tên như vậy ở Liên Xô thời trước, và cái nổi tiếng nhất chính là cửa hàng ở ngay quảng trường Đỏ, Moscow.
Em bé ngước nhìn một món đồ chơi.
Khu hàng bán đồ chơi của trẻ em.
Một nhân viên quầy thanh toán đang làm việc.
Một nhân viên quầy thanh toán đang làm việc.
Các thanh niên ngồi bên vòi phun nước.
Các thanh niên nghỉ ngơi bên vòi phun nước.
Một cô gái giơ máy ảnh tại cửa hàng bách hóa.
Một cô gái giơ máy ảnh tại cửa hàng bách hóa. Cuối thời Xô viết, GUM được tư nhân hóa một phần, và sau đó toàn phần. Ngày nay, nơi này là một điểm nổi tiếng, thu hút khách du lịch tại Quảng trường Đỏ, với nhiều cửa hàng bán đồ hiệu sang trọng.
Bên trong cửa hàng bách hóa.
Một người mua sắm nhìn xuống tầng một cửa hàng bách hóa.Phía trên bà là kết cấu mái vòm bằng kính và thép nổi tiếng của GUM Moscow. Tòa nhà có sự kết hợp giữa kiến trúc thời phong kiến Nga với mái kính thép, tạo nên sự độc đáo trong kiến trúc vào thời bấy giờ.
Trọng Giáp (Ảnh: EnglishRussia)
Theo VnExpress