Ấy là tháng chín âm lịch, khi những cơn
gió heo may dìu dịu thổi qua làng mạc một nỗi buồn vơ vẩn, qua những
ruộng đồng lờ lợ nước biển sông, là lúc sắp tới mùa rươi.
Rươi là một giống hải trùng sống dưới biển. Tháng giêng, tháng hai âm
lịch, mùa trăng huyền ảo khi nước biển rút xuống là lúc những con rươi
bắt đầu đẻ trứng vùi sâu xuống đất. Lúc trứng rươi nở thành con, theo
dòng thủy triều dâng vào định cư tại ruộng. Đó cũng là lúc người ta đánh
bắt rươi.
Người miền Bắc thích nhất món chả, nên chả rươi là tiêu chí số một để
chọn. Bởi làm chả rươi chẳng mất bao nhiêu công cán. Chỉ cần có rươi,
có thịt nạc băm, có trứng, có thì là, có vỏ quýt bằm nhỏ cùng nước mắm
ngon là đủ. Trứng đánh đều, trộn vừa rươi vừa gia vị thật đều, rồi cho
vào chảo mỡ đặt trên bếp lửa liu riu. Trong chốc lát, mùi chả rươi lan
tỏa khắp không gian, khiến bà con lối xóm ai cũng thơm nồng cánh mũi.
Chả rươi phải ăn khi vừa sớt ra khỏi chảo, còn bốc hơi nóng nghi ngút.
Trước khi dọn ra bàn, rắc lên mặt miếng chả một ít tiêu xay, vừa làm
duyên vừa tăng thêm mùi vị món ngon. Cạnh bên miếng chả là mấy nhánh thì
là xanh mướt cũng vừa điểm xuyết vẻ đẹp đĩa chả vừa như nàng thiếu nữ
quyến rũ thị giác người ăn.
Đũa cầm tay, dẽ miếng chả rươi chấm nước mắm nhĩ dầm ớt, cho vào miệng
cắn. Úi chu choa, cái mùi chả rươi khi chiên so mùi chả rươi khi ăn biết
nói sao cho vừa. Mùi thơm của chả, của nước mắm hảo hạng; vị ngọt của
thịt, vị cay của ớt, của tiêu bột; vị béo của trứng, của rươi chưa kịp
tan biến trong khẩu cái, thì mùi thơm của thì là chiên trong miếng chả
hòa quyện mùi thơm vỏ quýt dâng lên khứu giác.
Rươi còn có món hấp. Món này không “trần tục” như chả rươi, dù vẫn dùng
đến thịt nạc băm, hành củ, vỏ quýt, mộc nhĩ, thì là và nước mắm. Tất cả
các nguyên liệu cho vào cái bát, đánh trộn thật đều, cho vào nồi hấp
cách thủy. Để biết món ăn được chưa, bà nội trợ dùng chiếc đũa xăm sâu
vào bát rươi. Rút đũa ra thấy đầu đũa khô quánh là lúc tắt bếp, dọn bát
rươi hấp ra bàn. Đây cũng là món ăn nóng, rươi hấp “thanh” hơn chả rươi,
vì không có dầu mỡ “nặng nề”. Rươi hấp chấm nước mắm ớt, miếng nào xứng
đáng miếng nấy, vì đều đem lại cho ta cái sự sướng khoái của thú ẩm
thực mùa thu.
Thưởng thức rươi bằng cách chế biến nào đi nữa cũng cần có nước chấm.
Nhưng không có thứ nước chấm nào qua mặt nước mắm rươi. Để biến rươi
thành nước mắm cũng chẳng khó khăn gì. Chỉ cần có rươi và muối hột, trộn
đều theo định mức, đựng trong chiếc lu, để ngoài trời, chiều đậy kín,
sáng giở ra đón ánh nắng mặt trời. Để chừng bốn tháng thì rươi hòa tan
vào muối, “sắc” lại. Càng phơi nhiều nắng chừng nào, nước mắm rươi càng
“dậy” chừng nấy, càng thêm quyến luyến bất cứ món ăn nào...