Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Đố ai hiểu được đàn bà...

(Chỉ có đàn bà hiểu được đàn bà….và họ GHÉT nhau)

Tại sao đàn bà có cá tính thì đa truân ?
Tác giả: Khánh Vân – Tạp chí Hàng Hiệu – 12/04/2014

Tại sao đàn bà khó tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm. Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua. Nhưng còn hôm nay thì sao?

Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà.

Nhưng với đứa em kế tôi, chồng chỉ cần để lại dấu tích là vết son trên áo và một vài tin nhắn ngọt ngào của cô bạn đồng nghiệp, nó đã lặng lẽ đặt đơn ly hôn lên bàn, và nhất quyết không thay đổi quyết định. Mọi người xúm lại khuyên can, em tôi chỉ nói: “ Em cảm thấy bị tổn thương”. Dùng đúng từ, rất chính xác, và quyết định rất nhanh. Tôi không nghĩ là em tôi hạnh phúc.

Phụ nữ cá tính thường bị nhận xét là mạnh mẽ, và đôi khi bất cần đàn ông, trong khi đàn ông coi mạnh mẽ thế, nhưng rất cần phụ nữ. Cái tôi của người đàn ông khiến họ mong muốn phụ nữ ấy lệ thuộc vào mình.
Nhưng “sự lệ thuộc” đối với phụ nữ cá tính là một cụm từ mà họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để vượt qua nó. Có một anh bạn nói với tôi rằng “tại sao em cứ phải lo chuyện mua nhà, mua xe, thế người đàn ông của em dùng để làm gì? Tại sao không tạo cho họ cơ hội làm người đàn ông đích thực? Để lo lắng cho người họ yêu?”

Cuộc đời này đôi khi là một vòng xoay, đàn ông cần một người phụ nữ thông minh và cá tính để hòa nhập chứ không hòa tan, để sẻ chia, để cùng gánh vác chuyện gia đình khi cần, nhưng người phụ nữ cũng đủ khờ dại để nép bên vai họ. Cũng là anh bạn trên còn nói với tôi rằng, đã là phụ nữ hiện đại thì khi chồng đi công tác, phải khéo léo sắp vào vali mấy chiếc condom. Nhưng tôi biết, rất nhiều phụ nữ hiện đại không bao giờ chia sẻ tình yêu, sẵn sàng chia tay và thậm chí nuôi con một mình, chẳng cần cấp dưỡng.

Tìm đâu, một người phụ nữ đủ mạnh để chèo chống gia đình, nhưng cũng đủ yếu đuối để phục tùng người đàn ông của mình? Tôi có người bạn, yêu điên cuồng anh chàng nghệ sĩ đã có người yêu. Không chấp nhận san sẻ và không chấp nhận thời gian chọn lựa giữa hai mối tình, cuối cùng cô chia tay. Người chia tay nuốt nước mắt vào lòng và người đàn ông kia nói rằng “anh không đau cái đau mất em bằng thấy em dửng dưng khi xa anh”!. Bởi vì em cá tính nên em không vật vã, em đủ mạnh để em đứng lên, nhưng không có nghĩa là em không cần anh.

Cá tính là sao? Đa đoan là sao? Tôi thấy xung quanh mình rất nhiều người cá tính. Tôi thấy hình ảnh nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương, cái tôi mạnh đến muốn chống lại cả trời nhưng rồi đa đoan khiến bà phải ngậm ngùi:

“Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc
Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy….”
(Già kén kẹn hom)

Cá tính là mạnh mẽ, là nhạy cảm, là tự tin, là cứng rắn nhưng dễ vỡ. Đa đoan là phức tạp, là một dây nhiều mối. Cá tính khiến bao người đàn bà đẹp ấn tượng bao nhiêu, thì đa đoan càng đe dọa bấy nhiêu.Tôi thấy nỗi đau của người đàn bà cá tính, nỗi đau càng thêm ngấu nghiến hơn vì em đủ thông minh để biết rằng em đang bị đau.

Tôi biết những người bạn của mình, trông mạnh mẽ nhưng rất sợ sự cô độc. Vì sự cô độc là chất axit làm đau thêm những vết thương lòng đã bị tổn thương. Nhưng đàn bà càng cá tính càng dễ bị cô độc, vì họ khó bằng lòng với những gì mình có. Một cuộc sống bình yên với một người chồng hiền lành ư? Không! Như một người câu mực trong đêm, nếu biển không động thì sẽ về tay trắng. Tính đàn bà trong họ luôn trỗi dậy với những dằn vặt và khát khao. Một người chồng giàu có về tinh thần, thông minh và quyến rũ ư? Cái thử thách chiếm hữu đôi khi khiến chính mình mệt mỏi và cần chút bình yên. Nhói lòng.

Thế nhưng, đàn bà cá tính thà chọn sự cô độc, chứ không cần một gia đình không hạnh phúc. Không như đàn ông, có thể uống thật say để quên hay dùng sự nghiệp như một bài thuốc chữa nỗi đau tinh thần. Đàn bà tự gặm nhấm nỗi đau của mình và tự mình thoát ra khỏi đàn ông. Nhưng, có người đàn ông nào hiểu rằng: đàn bà, dù cá tính, dù mạnh mẽ đến đâu thì từ đáy sâu trong tâm hồn vẫn là một người đàn bà, mà âu đã là đàn bà thì yếu đuối, rất bất cần nhưng rất hay khóc vì một người đàn ông.

Tiếng khóc, có thể không vỡ òa, nhưng nó đủ để họ cảm nhận sâu sắc nhất thế nào là cô đơn. Họ cô đơn bởi vì đàn ông thời nay vẫn thích chọn một phụ nữ, thà nhạt một chút, nhưng dịu dàng, còn hơn một phụ nữ thú vị, nhưng cá tính. Bởi không ít đàn ông vẫn cho rằng, phụ nữ cá tính làm họ mệt!.

Nguồn: Góc nhin Alan

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Những mẩu ngắn trong ngày 27/7

- Bố mình nhập ngũ, rồi đi K, chốt 5 năm bên đó. Đồng hương cùng huyện đợt ấy sang đâu hơn bốn chục người trở về được 4. Ngày ra quân, thủ trưởng ôm 4 thằng nghẹn ngào: Anh chẳng có gì kỉ niệm mấy chú em đâu, cần thì anh làm cho mỗi thằng bộ hồ sơ thương binh về hưởng chế độ cho đỡ cực! Cả 4 giật bắn mình: Anh lẩm cẩm rồi, thương binh về làng làm sao mà lấy được vợ! Rồi bố về, lưng khoác chiếc ba lô bạc phếch trong có bộ quân phục với chiếc chăn màu hoa cà gấp phẳng phiu nhấp nhẳng để dành cho ngày cưới. Đám gái làng năm nào mới mười bảy mười tám đêm đêm ra ngồi chật kín bến sông giờ còn mỗi mẹ. Bao năm đằng đẵng không thư từ, điện báo mà mẹ vẫn đợi, đợi vì tin bố sẽ trở về. Bố hỏi: Đám con gái ấy giờ ra sao? Mẹ đáp tỉnh bơ: Đứa nào cũng chồng con hết cả, mấy đứa xinh xắn làm giáo viên thì lấy được thương binh nặng! Đời sống cơ cực, thương binh thì có thêm đồng phụ cấp! Bố chỉ còn biết nghệt mặt ra, miệng lẩm nhẩm: Lấy… được… thương… binh… nặng!

- Cũng vào đợt 27/7, cách đây dăm năm, bố đi thăm đồng đội cũ. Chưa vào đến nhà đã nghe tiếng thằng con ỉ ôi: Tại bố cả đấy, giá bố thương binh có phải con khỏi trượt! Thì ra thằng ấy thi đại học, thiếu đâu có 0,5 điểm thôi. Bố là thương binh thì có thêm điểm cộng. Bố tiu nghỉu quay xe về nhà nằm thượt ra cả buổi, mẹ hỏi gì cũng không nói. Đến tối, sau bữa cơm bố mới rủ rỉ kể, mẹ vừa nghe đã nổi đóa lên: Cái thằng mất dạy, trượt cũng đáng, ai đời con muốn bố què cụt. Thằng em mình trong nhà nghe thấy, bỏ quả cam đang ăn dở, nói vọng ra: Được cộng điểm cũng tốt mà! Hi sinh đời bố củng cố đời con!

- Bẵng đi mươi năm, mấy bác đồng đội cũ rủ bố trở về đơn vị xưa xin xác minh lại hồ sơ, giấy tờ để lo chế độ. Bố lại lên đường. Khoác bộ quân phục cũ. Thủ trưởng cũ của bố đã về hưu, anh em đón nhau bằng nước mắt. Mấy tháng trời hết đi nơi nọ chốn kia, gặp hết người nọ người kia, cuối cùng bố và đồng đội cũng hoàn tất hồ sơ. Ngày đi giám định thương tật, đích thân thủ trưởng đồng hành. Ông ngồi ở băng ghế dài chờ đợi suốt buổi. Ông vỗ vai mấy anh quân y làm công việc giám định dễ bằng tuổi con mình: Lính trận chúng nó không cụt chân cụt tay, nhưng chiến tranh còn khoét thêm nhiều vết thương trong ý nghĩ! Các anh còn trẻ nhưng phải lưu tâm. Bố nằm bên trong, nghe và cố kìm tiếng nấc.

- Làng mình cũng có bác thương binh. Bác cụt một tay. Gặp ai bác cũng oang oang kể chiến công rồi bị thương trong khi làm nhiệm vụ. Trở lại thời bình, chẳng biết do bất mãn gì gì mà bác thường xuyên đánh đập vợ con và gây gổ với hàng xóm láng giềng, ai bật lại bác dọa tặng cho vài quả lựu đạn là im re. Có lần, đang nửa đêm, vợ bác sang đập cửa nhà mình: Chú ơi! cứu mẹ con tôi, ông ấy… lấy… lựu đạn ra rồi! Bố mình hộc tốc chạy sang, sân nhà bác đã chật kín người. Bác đứng trước cửa nhà, lựu đạn trên tay lăm lăm. Bác bảo: Đứa nào đến gần tao… rút chốt! Ông bà già, trẻ con trong xóm đã đưa tay lên bịt tai cả loạt. Bố mình tiến lên bậc hiên trong tiếng hét thất thanh của mẹ. Bố giật lựu đạn vứt bộp phát ra sân. Thì ra là quả lựu đạn giả được đẽo gọt, sơn màu như thật. Bố bảo ngày xưa bác ấy nhát chết lắm, lại là con một, nghe bạn bè rủ rê kiểu gì cũng chích máu viết đơn tình nguyện. Nhưng rồi bác bị thương và về địa phương ngay trong thời gian huấn luyện…

- Bao năm nay, bố mình là bộ đội, là thương binh. Bố mộng tưởng biến nhà thành doanh trại. Bố cố cắt đặt mọi việc trên ra trên, dưới ra dưới. Đầu làng cuối xóm hễ có chuyện đụng độ là không bao giờ vắng mặt. Bố bước chân ra đường, người già người trẻ đều có ý nể nang. Nhưng rồi, đến một ngày, sau rất nhiều cơn biến động của gia đình, bố cũng phải thở dài buông xuôi: Đánh giáp lá cà với giặc không sợ bằng giáp mặt vợ con!

Mấy mẩu này khiến mình nhớ bố. Mình nhấc điện thoại lên gọi: Bố đang làm gì, bố ơi! Bố bảo: Bố vừa ngủ một giấc dài dài!

Nguồn: BMM

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Số 7 kỳ diệu

Số 7 kỳ diệu
1. Bảy chú lùn trong truyện "Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn" làm việc ở mỏ kim cương và có tên tiếng Anh là :



1. Dopey (lơ mơ, thẫn thờ)
2. Bashful (rụt rè, xấu hổ)
3. Sneezy (hắt hơi)
4. Sleepy (ngái ngủ)
5. Happy (vui vẻ)
6. Grumpy (gắt gỏng, cục cằn)
7. Doc (thầy thuốc)



2. Có bảy "lỗ" trên đầu là :

- 2 mắt
- 2 lỗ mũi
- 2 lỗ tai
- 1 (lỗ) miệng 

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Nhân dịp Ngày của Cha: Lời cha dặn

Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. 
Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa. 
Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang. Con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy. 
Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ. Con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.
Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ. 
Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.
Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm,.
Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.
Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.
Đừng khóc than – quỵ lỵ – van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến – có bầu trời, gió lộng thênh thang.
Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.
Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.
***
Con hãy cho. Và quên ngay.
Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.
Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.
Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.
Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.
Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.
Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.
Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.
***
Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.
Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.
May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.
Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.
Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.
Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.
Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.
***
Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.
Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.
Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.
Dù phần con chẳng ai nhớ để dành !
Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.
Hãy buồn với chuyện bất nhân.
Và hãy tin vào điều có thật :
Con người – sống để yêu thương.
(ST)

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Bà mẹ "hư" và những đứa con thành đạt

Ảnh minh họa
Câu chuyện của bà sẽ còn được thiên hạ bàn luận nhiều với những ý kiến khác nhau.

Chúng ta từng biết đến một phụ nữ Ấn Độ kết hôn với cả 5 anh em trai của một gia đình và họ đã sống hạnh phúc. Nhiều người biết chuyện đó cho rằng: có lẽ bởi phong tục tập quán mà 5 anh em người Ấn Độ đó mới có thể lấy chung một người phụ nữ làm vợ mà họ vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng câu chuyện tôi sẽ kể dưới đây cho bạn đọc là một câu chuyện ở Việt Nam. Câu chuyện về một người đàn bà có quan hệ với ba người đàn ông và có với mỗi người đàn ông một đứa con. Nhưng suốt cuộc đời của mình, bà đã sống trong sự nguyền rủa của nhiều người. Và trong con mắt của nhiều người, bà chỉ là một người đàn bà lăng loàn và đôi khi bị kết tội như một con điếm.

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Hai câu chuyện về cái “tủ sách” và cái “tủ rượu”

Hôm rồi tôi có dịp ghé nhà một ông tá hải quân cùng quê chơi. Ông hiện phụ trách quân lực của cả một vùng. Ông vừa cất xong ngôi nhà (biệt thự thì đúng hơn) và sắm xe hơi mới. Bước vào phòng khách ngôi nhà, ập vào mắt tôi chính là chiếc tủ rượu hoành tráng được gắn sát chiếm diện tích gần nửa bức tường chính diện. Thôi thì đủ thương hiệu rượu danh tiếng: từ Chivas, Hennessy, Napoleon, Johnnie Walker cho tới Vodka xịn tận bên Nga… được gia chủ bày khá ngay ngắn trên kệ. Ông đi giới thiệu cho chúng tôi xuất xứ từng chai rượu: chai này thằng bạn đi nước ngoài về tặng, chai kia đồng nghiệp cho, chai nọ do cấp dưới biếu với giọng khá hào hứng cũng như thể hiện sự am hiểu về rượu ngoại. 

Sau khi dẫn chúng tôi đi tham quan quanh khuôn viên nhà, cùng với mấy câu chuyện hỏi thăm nhạt thếch, ông tá nhanh chóng nhập sòng oánh “phỏm” với mấy “thằng đệ”. Trong lúc mấy vị đang say sưa sát phạt, chúng tôi cũng đang ngó nghiêng thứ này thứ kia của căn nhà thì xảy ra một chuyện. Thằng con đầu (con vợ hai, ông đã ly dị vợ cả, hiện đang sống với cô vợ hai kém mình cỡ vài chục tuổi) của ông, tầm 8 tuổi, tranh thủ lúc mọi người trong nhà đang tập trung chuyên môn, lén vào phòng lục túi bố nó lấy mấy tờ 500 ngàn và bị bà nội tóm cổ xách ra báo với phụ huynh.
 

image
 
Một điều khiến chúng tôi khá bất ngờ, đó là lòng “vị tha” của quý phụ huynh. Ông chỉ đánh nó mấy cái nhè nhẹ (chắc sợ thằng bé đau) và mắng nó mấy câu quen thuộc rồi lại tiếp tục lao vào sòng, cách xử lý của ông khiến tôi có lý do để tin thằng bé thực hiện hành động này không phải lần đầu và chắc chắn không bao giờ là lần cuối.
Câu chuyện thứ hai tôi muốn đề cập với các bạn thói quen đọc sách của người Do Thái.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Chuyện 4 bà vợ

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý.
Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

“Không đâu” - Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”. Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ. Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.

Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

Tốt
 hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên.


Nguồn: BM Blog

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Rượu vodka Nga - 100 gram khổ đau, hạnh phúc

Thứ Ba, ngày 03 tháng 1 năm 2012
Một lần, khi tôi còn là sinh viên học ở Nga, anh bạn người Nga của tôi nửa đùa nửa thật hỏi tôi có biết vì sao người Nga lúc nào cũng trữ rượu vodka trong nhà không, thậm chí là chai uống dở? Tôi đoán là do trời quá lạnh, họ luôn cần được sưởi ấm. Anh bạn cười cười, bảo: "Đã bao giờ mày cảm thấy thất vọng với mình, với cuộc đời đến độ không muốn sống nữa chưa? Một khoảnh khắc, sẵn sàng chết! Lý trí tê liệt. Cho nên đừng có mắng mỏ người muốn chết rằng Anh ta đang ích kỷ, ngớ ngẩn, không biết nghĩ! Lúc đó còn gì để nghĩ mà cũng đã quá sợ nghĩ ngợi rồi mới đi đến quyết định tiêu cực ấy. Như một sự cứu rỗi. Thế rồi trước khi giã biệt với những gì từng quen thuộc với mình, Anh ta nhìn quanh một lượt và chạm mắt vào chai rượu vodka uống dở để góc nhà. Một tia sáng loé lên: phải rồi, một phút để uống nốt chai rượu - rượu này dành cho tử biệt sinh ly! Uống xong, đầu óc bỗng trở nên sáng rõ. Cái khoảnh khắc muốn chết cao độ nhất đã trôi qua. Anh ta khóc. Vì thương mình. Vì thương những người quanh mình. Và có can đảm sống tiếp..."

Thú thật là khi ấy tôi đã cười vì sự tếu táo của ông bạn mà không hiểu rằng trong đó cũng có phần lớn sự thật. Để hiểu được những triết lý nhân sinh ở đời xung quanh một sự vật, hay dù chỉ là một thứ đồ uống tưởng chừng thông dụng đến độ chẳng cần quá ngẫm ngợi về nó như vodka của người Nga, cũng cần một sự trải nghiệm nhất định bằng tuổi tác, vốn sống.

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Sự khác biệt giữa luyện “gà nòi” ở Việt Nam và Mỹ



Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.
Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.

Bài viết trên VNE. Những năm cuối 1980 đầu 1990, chủ blog từng tham gia chấm thi Olympic Tin học toàn quốc, luyện gà nòi xứ Việt đi thi quốc tế, và đã ở Mỹ 10 năm, nên có thể  công nhận những gì anh Tiến viết là chuẩn xác. 

Phải thừa nhận rằng nền giáo dục Mỹ tốt hơn Việt Nam. Chúng ta thường gửi con đi Mỹ học, không thấy người Mỹ nào xin học ở Việt Nam.

Sự phát triển của một người phụ thuộc hai yếu tố: di truyền và môi trường. Do các yếu tố di truyền nên người Việt Nam khó có thể ganh đua với người Mỹ trong các môn sức mạnh cơ bắp như chạy, nhảy… Nhưng với các môn thuần túy đầu óc và không cần đầu tư nhiều tiền thì có thể ngang ngửa như cờ, toán…

Về lý thuyết thì người Việt Nam cũng có số tế bào não như các dân tộc khác. Kiến thức cơ bản của nhân loại đã tích lũy được qua hàng triệu năm tiến hóa thì chúng ta có điều kiện tiếp cận như Mỹ nhờ có Internet.

Tóm lại nếu chỉ thi bằng bút chì và bàn phím, không thi vật tay thì Việt Nam có điều kiện ngang ngửa với Mỹ.

Còn môi trường, có lẽ cái này Việt Nam luôn thiếu.

Một ví dụ điển hình là việc Việt Nam tham gia thi Toán quốc tế từ năm 1974. Chúng ta tự hào là một nước bị chiến tranh tàn phá 20 năm mà vẫn đạt được huy chương này nọ, chỉ thua Liên Xô, Đông Đức và sau này thua Mỹ…

Thực ra là thế nào?

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Nói với con

Còn năm nữa là con vào lớp 1. Ba đã thăm dò mọi người thì tầm này con đã phải đi học thêm để thuộc mặt chữ và số. Ba cũng nhớ lại cái thời của ba, lúc học lớp một. Nói là nhớ nhưng thực ra ba chẳng nhớ được cái quái gì! Cả cái lớp một của ba chỉ đọng lại là cảnh ông nội con thắp đèn bằng đất đèn cho ba tập viết. Cái bàn học là hộp quân dụng màu xanh, to hơn quyển vở một chút, được đặt ở giữa nhà.

Hồi nhỏ ba cũng ham chơi và chểnh mảng chuyện học hành, giống con bây giờ. Vì vậy, ba phải nói với con. Hết năm nay, con sẽ bước vào giai đoạn cực kỳ kinh khủng. Ba nghĩ thế… Các cô giáo sẽ cho con các câu hỏi đánh đố về tình huống ứng xử hay câu chữ. Điều này sẽ gây khó dễ cho con. Bởi con giống ba, vừa tồ vừa ngố. Bài thi toán sẽ kết hợp các kiến thức tiếng việt trong câu hỏi. Và ngược lại, bài thi tiếng việt sẽ bắt con viết số 10 thành (mười). Các môn con sắp học sẽ kết hợp các kỹ năng về IQ, EQ và linh tinh các chữ Q khác mà đến ba cũng loạn.

Thế hệ của ba bị áp lực bởi các kỳ thi, bởi bằng cấp. Trong hiệu sách đầy rẫy sách làm giàu, sách dạy thành công và trên mạng thì bạt ngàn các tâm gương thành đạt. Suy cho cùng, thi cử và bằng cấp mà các kiến thức, kỹ năng không thấm vào người thì cũng tốn công. Ai đọc sách hay học tập các tâm gương mà thành đạt thì xã hội sẽ thành thiên đường và người người giống nhau như rô bốt.

Lúc còn thanh niên, ba cũng chẳng khác mấy thằng tỉ phú hồi trẻ. Nào là chịu khó va chạm, nào là lăn lộn. Nào là ban ngày thì cày cuốc mà tối tối đọc sách làm giàu. Vậy mà, đến giờ ba vẫn cày cuốc và lăn lộn còn sách làm giàu thì ba vất đi từ hồi nảo hồi nào. Đương nhiên, cái mơ ước là tỉ phú vẫn chưa đến.

Ba nghĩ, thành công là những gì đang có. Như là, tối tối ba con mình xem mèo orggy và chiều chiều hai ba con ra hồ chém gió. Hay là, thi thoảng mẹ mắng con vì tranh đồ của em và càu nhàu với ba chuyện nhậu nhẹt về khuya.

Bởi vậy, con hãy cứ là con. Tuổi của con là phải được vui chơi, hát hò, vẽ vời, xem phim hoạt hình hay làm những gì con thích. Ba nghĩ những thứ ấy sẽ ngấm vào con tốt hơn.

Còn con chữ và con số, để sang năm ba con mình tính tiếp.

Nguồn: cobosg.wordpress.com


Đọc thêm: http://dantri.com.vn/suc-khoe/tre-vao-lop-1-bi-tam-than-oan-613636.htm

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Ngày Quốc tế xóa đói nghèo 17/10.

17 khác biệt trong tư duy của người giàu và người nghèo. Bạn có cùng quan điểm không? Nói như thế này có quá bất công với người nghèo không?

Tự tạo ra cuộc đời mình, sẵn sàng đón nhận cơ hội, tham gia cuộc chơi tiền bạc để giành chiến thắng... là những tư duy của một người giàu có, trái ngược hoàn toàn với góc nhìn của người nghèo.

Người giàu: Tôi tạo ra cuộc đời tôi.
Người nghèo: Cuộc sống toàn những việc bất ngờ xảy đến với tôi.

Bộ tranh được chuyển thể từ nội dung cuốn "Bí quyết Tư duy triệu phú" của tác giả T. Harv Eker. Mỗi tâm thức được chuyển thể thành một bức vẽ riêng, thể hiện rõ thái độ, lập trường của hai nhân vật Giàu và Nghèo.

Người giàu: Tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.Người nghèo: Tham gia cuộc chơi tiền bạc chỉ để không bị thua.
"Bí quyết Tư duy triệu phú" nhanh chóng thành Best-seller và đã làm thay đổi tư duy của hàng triệu người trên thế giới.

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Nhật Bản khác ta những gì?

Nước ta có hơn 90 triệu người, đứng thứ 13 trong 200 nước trên thế giới, nếu kể cả Việt kiều là trên 94 triệu người. Như vậy chắc chắn không phải là nước nhỏ.

Chúng ta có một lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, đã đánh bại chiến tranh xâm lược của hầu hết các cường quốc trên thế giới. Chắc chắn không phải là nước yếu. Thế hệ trẻ Việt Nam vứt vào môi trường Đại học nào ở nước ngoài đều học giỏi và rất nhiều người gốc Việt đang giữ các trọng trách tại các Trung tâm khoa học và công nghệ tiên tiến ở các nước phát triển . Chắc chắn trí tuệ dân mình chẳng chịu thua ai khi có điều kiện phát huy.


Nhưng chúng ta là nước nghèo và kém phát triển so với rất nhiều nước trên thế giới. GDP/PPP bình quân đầu người chỉ được có 1168 USD (2010). Mỗi năm hiện nay bình quân còn phải trả nợ nhiều tỷ USD và càng ngày càng nhiều hơn nữa (!)

Do điều kiện công tác tôi có nhiều dịp sang Nhật Bản và lần nào tôi cũng không thể không tự hỏi: Vì sao nước Nhật có thể phát triển nhanh đến như vậy ?

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Đèn Trung Thu


Những đốm sáng trung thu,

Chẳng phải là cổ tích đâu, cũng mới đây thôi… đám trẻ còn đuổi theo những bóng đom đóm trong đêm chấp chới đi vào những vòm cây tối âm âm, u u.  Cả đám kháo nhau rằng đốm sáng ấy chính là ma chơi! Trong tiếng vạc sành những đêm sáng trăng nhuốm chút huyền bí lúc trầm lúc bổng. Những đứa trẻ rắn mắt  thi nhau lao vào vòm cây tối để đuổi bắt những đốm sáng xanh lu lu ấy.  Chúng khum đôi bàn tay vào nhau và những đốm sáng chớp tắt tỏa ra qua những kẽ ngón tay. Chúng bước ra từ bóng tối như một nghi thức cùng với chiến lợi phẩm. Và đám bạn còn lại tròn mắt thán phục, chen nhau gỡ từng ngón tay của người hùng, và giải thoát cho đốm sáng vụt qua rồi lại chớp tắt trêu ngươi. Những ngày này, vầng mây xuống thấp, tỏa vào không trung những bụi nước li ti mát lạnh, thấm vào tóc, vào tay ướt đậm. Cây lá ung dung và trầm mặc. Đêm thực là đêm.

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Người Việt - Người Nhật.


Rất nhiều người Việt nam gán cho người Nhật một câu so sánh giữa người Nhật và người Việt mà chính tôi dù quen biết khá nhiều người Nhật chưa bao giờ nghe họ nói: "Một người Việt hơn một người Nhật, nhưng ba người Việt nam hợp lại thua ba người Nhật". Câu nói đó có vẻ như một nhận xét khiêm nhường, nhìn nhận sự thua kém về khả năng làm việc tập thể của người Việt,nhìn nhận khuyết điềm chính của người Việt là thiếu đoàn kết. Tuy vậy trong cách nói vẫn có sự thỏa mãn : "Một người Việt hơn một người Nhật", vế đầu này có vẻ được nhấn mạnh hơn vế sau.

Nếu quả thực người Nhật nào đã có nói câu đó thì nó cũng chỉ là một câu khẳng định sự hơn hẳn của dân tộc Nhật, nó phải được hiểu là: "Ngay cả nếu một người Việt nam có hơn một người Nhật đi nữa, thì ba người Việt nam hợp lại vẫn thua ba người Nhật". Nói một cách khác, sự thua kém của dân tộc Việt nam so với dân tộc Nhật là tuyệt vọng, hết thuốc chữa. Còn một người Việt nam có hơn một người Nhật hay không lại là một vấn đề khác. Tôi tin là không, theo nhưng kinh nghiệm sống.

Lúc còn đi học và ở cư xá đại học Paris, tôi đã có dịp làm quen với nhiều bạn Nhật.

Trước hết họ là những người đáng tin. Họ hứa điều gì, họ làm hết sức để giữ lời hứa, rủi làm không xong họ khiêm tốn và thành thực nhận lỗi, không viện dẫn một lý do nào cả. Thứ hai là họ thực sự chuyên cần, làm cái gì đều làm đến nơi đến chốn, học cái gì đều cố gắng học cho hiểu thật tường tận, không như người mình chỉ làm cho xong, học tắt, học tủ đẻ thi đậu, bất chấp có thực sự hiểu hay không. Người Nhật hiểu biết một cách chắc chắn, vì họ học đễ lấy kiến thức, nhưng thi có thể thua người Việt vì người Việt học để đi thi lấy bằng. Bằng cấp của người Nhật có thể thấp hơn bằng cấp của người Việt mà sự hiểu biết của họ vẫn hơn. Tôi có được đọc một luận án của một sinh viên Nhật về xã hội Việt nam dưới thời Tự Đức. Anh ta dày công sưu tập tài liệu, suy nghĩ chín chắn và nhận định rất chính xác. ít có một công trình biên khảo nào của người Việt về nước Việt có giá trị như thế, nhưng luận án của anh chỉ là một luận án tiến sĩ đệ tam cấp, nghĩa là một bằng cấp tiến sĩ thấp nhất trong thứ bậc các bằng tiến sĩ, và anh ta ghi rõ như vậy trong luận án. Dầu vậy, luận án của anh ta được đánh giá cao, và được một nhà xuất bản Pháp in, được quần chúng Pháp đọc, trong khi nhiều luận án tiến sĩ quốc gia, cấp tiến sĩ cao nhất, của người Việt về nước Việt không được như vậy.

Người Nhật rất yêu nước, và vì yêu nước họ học hỏi rất kỹ về những khả năng của đất nước họ. Các bạn Nhật của tôi thường nói: Nước Nhật chúng tôi kẹt lắm, đất hẹp, người đông, tài nguyên thiên nhiên không có, con người lại không thông minh, chúng tôi cố gắng làm cũng không thể bằng được các nước khác . Nhờ sự lo âu thường trực đó mà họ đã xây dựng ra cường quốc số một tại châu á, và trên nhiều địa hạt cũng số một trên thế giới. Họ không tự hào là có giang sơn gấm vóc, dân tộc tinh anh.

Nhưng trên thực tế họ rất thông minh. Tôi đã đọc trên tuần báo Newsweek, một bài so sánh hệ số thông minh (I.Q.) của các dân tộc, và thấy người Nhật đứng đầu khá xa. Tuy vậy tôi chưa hề gặp một người Nhật nào tự hào dân tộc họ là thông minh. Thì ra họ vừa thông minh vừa khiêm tốn. Sự khiêm lốn đó tôi đã thấy ngay trong các bạn Nhật của tôi.

Trong cư xá đại học tôi có một cô bạn người Nhật là Ichiko học về hội họa và điêu khắc. Thân nhau rồi, Ichiko rủ tôi về phòng và cho tôi xem các tác phẩm của cô, con mắt mỹ thuật kém cỏi của tôi cũng phải bắt buộc tôi nhìn nhận đó là những tác phẩm rất hay. Tôi rủ một người bạn Pháp mê hội họa và điêu khắc tới xem, ra về anh ta tấm tắc khen hay. Thế nhưng khi tôi bảo Ichiko nên làm triển lãm thì cô dẫy nẩy từ chối, bảo rằng mình còn dở quá. Dầu vậy, Ichiko có lý do để tin mình không dở, cô đã được giải nhất về điêu khắc trong một cuộc triển lãm của Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật.

Người Việt nam, nhất là đám sinh viên Việt nam tại Paris chúng tôi, thường hay chê người Nhật là kém về ngôn ngữ. Quả thật họ nói tiếng Pháp rất dở. Ông thày dạy võ của tôi chẳng hạn, sang Pháp đã mười mấy năm mà tiếng Pháp chẳng ra đâu vào đâu cả. Ông nói những tiếng thật tức cười như levez pieds (nhắc chân lên), baissez bras. Nhưng khi tới thăm ông, tôi gặp ông đang đọc một cuốn sách tiếng Nhật, hỏi ra thì được biết thú tiêu khiền chính của ông là đọc sách tiếng Nhật. Nhìn cách bố trí căn phòng có thể thấy ngay là ông chuẩn bị rất chu đáo đẻ tận hưởng thú đọc sách. Ông có cả một cái bàn thấp để ngòi xếp bằng đọc sách, trên bàn là một cái giá sách nghiêng do ông đóng lấy. Cách sắp xếp trong phòng rõ ràng là để có thể đọc sách trong những điều kiện tốt nhất. Các bạn Nhật của tôi đâu nói tiếng Pháp kém cả, nhưng bù lại họ nói rất dề hiểu, bởi vì họ hiểu rõ những gì họ nói và khi không hiểu họ nói rõ ràng không hiểu chỗ nào. Dần dần tôi hiểu rằng họ không nói giỏi tiếng Pháp là vì họ chú trọng học lấy kiến thức và vì họ coi trọng văn hóa của họ. Là một dân tộc lớn, họ cho học tiếng mẹ đẻ là quan trọng hơn cả, họ học hỏi tiếng nước ngoài như một phương tiện đễ hiểu và học hỏi người khác. Người Nhật chác chắn không phải là một dân tộc có biệt tài về hùng biện, nhưng tôi phải thú nhận họ diễn tả rõ ràng và mạch lạc hơn người Việt. Người Việt là một trong những dân tộc dở về truyền thông nhất, điêu này tôi sẽ có dịp đề cập đến.

Nhưng hãy trở lại với người Việt mình. Nếu ngay cả lấy ba người Việt có khả năng hơn ba người Nhật mà kết quả cũng chỉ là để tạo ra một nhóm ba người dở hơn nhóm của ba người Nhật kia thì chắc chắn là người Việt mình không có khả năng làm việc chung. Mà đã không cố khả năng làm việc chung được thì không thể nói là mình hay được bởi vì khả năng quan trọng nhất, khó khăn nhất chính là khả năng làm việc chung. Nó đòi hỏi trước hết sự lương thiện, bơi vì một tập hợp của chung con người chơi gian, chơi xấu, chơi gác nhau không thể kéo dài. Nó cũng đòi hỏi vô số đức tính khác : nhạy cảm, biết lắng nghe, biết truyền đạt ý kiến, có ý kiến hay, đủ bao dung để hiểu cái lý của người khác và nhất là đủ thông minh đễ thấy sự cần thiết của tổ chức và để thích ứng quyền lợi của mình với quyền lợi của tổ chức. Nếu con người chỉ sống và làm việc một mình thôi thì sự hay dở có lẽ không đặt ra, mình làm mình hưởng, mình làm mình biết, làm sao đánh giá được hay, dở? Cái trí thông minh lớn nhất chính là khả năng làm việc chung. Đã không biết làm việc trong khuôn khổ một tổ chức thì không thể nói là mình thông minh.

~ Trích "Tổ Quốc Ăn Năn", Nguyễn Gia Kiểng

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Một chữ: Duyên!

Mình gặp khá nhiều những người Nga yêu VN. Nhưng tình yêu VN của một anh bạn Nga mới sang VN sáng nay thì mình mới chỉ biết là trường hợp duy nhất.

Anh này tên Xasa, sáng nay gọi điện từ sân bay Nội Bài hồ hởi:" Hùng, tao đang ở Nội Bài này". Trời, lần này hắn sang VN là lần thứ năm liên tục rồi, sang gì mà lắm thế hả ông?. Lần đầu cách đây 5 năm, đêm tầm khoảng 10h, cả lũ chúng tôi kéo nhau đến quán chả cá Thăng Long ở Đường Thành đón hắn từ Nha Trang bay ra. Mới chân ướt chân ráo sang VN lần đầu, Xasa bay vào Nha Trang, ở đó tầm 10 h đêm, hắn bị các bạn khuligan Việt Nam hào hứng trấn lột nào điện thoại xịn, nào máy ảnh xịn cùng một cơ số tiền trong ví. Bay ra HN, hắn ngồi ăn chả cá mà mặt dài ngoẵng. 

Cứ tưởng hắn tởn VN, nào ngờ năm nào hắn cũng hồ hởi sang VN. Cứ làm quần quật cả năm, được đồng nào là dành dụm mua vé sang VN đi chơi, chả có hứng thú đi thăm thêm nước nào sất. Hắn mê các món ăn VN, cái không khí nhộn nhạo lộn xộn bừa bãi của... đất nước chúng ta. Nay thì hắn chẳng còn sống ở Moskva nữa, mà chuyển về quê vợ ở Latvia. Trưa nay nhậu, chúng tôi đã nói chuyện nhiều về Raimond Pauls, nhạc sĩ người Latvia. Hắn bảo, đó là một người rất được kính trọng ở đất nước Pribaltik này.

Đã có vợ yêu xinh đẹp, nhưng năm nào cũng lầm lũi một mình sang VN chơi đôi tuần. Bạn hắn ở VN, kể cả mình, chưa đầy một bàn tay. Hỏi sao sang VN lắm thế, hắn bảo sang đây tao như được về nhà mình. Ơ, lạ thế nhở?

Trưa nay, hắn hồ hởi khoe bức ảnh chụp căn phòng ở Riga, trong đó có mấy chiếc cốc thổi bằng thứ thủy tinh xanh thứ cấp đầy bọt khí vẫn đầy các quán bia hơi bày ở vị trí trang trọng. Sau một cữ bia hơi ở vỉa hè Hàm Long cách đây đôi năm, hắn rụt rè hỏi xin mấy chiếc cốc đó rồi gói ghém kỹ mang về Nga. Xasa nói, mắt lấp lánh:" Mỗi lần uống bia, tao lại rót vào cốc đó để uống".

Chả biết tí tiếng Việt nào, hỏi chuyện kỹ thì biết hắn, gia đình hắn chả có dây mơ rễ má nào với đất nước xa lạ này, thế mà Xasa vẫn mê mẩn VN, đến VN đều như vắt chanh. Lạ thế!. Vậy nên cũng chả lạ lắm, khi ối người trong Hội chúng ta vẫn mê mẩn nhạc Nga, văn hóa Nga, khi mà đã xa xứ sở này đã lâu lâu lắm rồi, hoặc gắn bó cũng chỉ sơ sơ.

Có lẽ chỉ giải thích được bằng duy nhất một chữ: Duyên !

Phan Việt Hùng

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Cúi nhưng không thấp

Từ nay tới 21/9/2013, ngày kỷ niệm 40 năm Quan hệ Việt - Nhật, còn hơn 2 tháng. Sẽ là 1 ý tưởng không tồi nếu mở 1 chủ đề nho nhỏ về đất nước Nhật Bản vì có 1 số thành viên của Lớp Nga 2 có liên quan tới đất nước này. Xin bắt đầu bằng bài post trích từ blog Góc nhìn Alan.

Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.
Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên.  Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.  Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất.  Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật.  Chỉ vài phút khởi hành muộn, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.

Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

"Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao"

 
"Hầu hết mọi người là người khác, những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn" - Oscar Wilde.

Khi đọc truyện Gatsby vĩ đại của Scott Fitzgerald, tôi vô cùng thích thú với đoạn mở đầu: "Hồi tôi còn nhỏ tuổi, nghĩa là hồi dễ bị nhiễm các thói hư tật xấu hơn bây giờ, cha tôi có khuyên tôi một điều mà tôi ngẫm mãi cho đến nay: – Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như con cả đâu.
 
Ông không nói gì thêm, nhưng vì hai cha con chúng tôi xưa nay vẫn rất hiểu nhau mà chẳng cần nhiều lời nên tôi biết câu nói của ông còn nhiều hàm ý khác. 

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Gia đình là gì?

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. 

Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.


Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có cảm động không khi đọc xong  mẫu chuyện nói trên?  Chắc hẵn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế!

Nguồn: BM blog (trích)