Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Điều Ba không muốn nghe từ Con Gái.

Con yêu dấu…

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…

Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.

Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’,

Ba yêu dấu..
Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con

Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.

Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…

“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba

Nguồn: BMM Blog

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Tháng Tư về ( Thơ : Lê Mai Thao )



Ừ nhỉ!  Tháng tư
Hoa loa kèn loang trên phố
Màu trắng như nỗi nhớ
Tháng tư .

Ừ nhỉ ! Đã tháng tư
Em không thích nàng Bân với vẻ dịu dàng diệu vợi
Đan cho cho chồng một mùa nông nổi
Một mùa bóng tối
Khi hết heo may

Ừ nhỉ !Tháng tư
Chút lạnh về trên nhánh gầy của loa kèn đầu vụ
Những bông hoa thành phố
Thiếu gió
Thiếu sương
Thật đáng thương.!
Em mang về nhà cả tháng tư
Những nhánh loa kèn oằn mình trên bình sứ
Nhụy vàng hay bụi phố?
Nửa thèm giá sương nửa khát nắng hanh

Ừ nhỉ tháng tư!
Sáng nay em cẩu thả
Tấm áo khoác bỏ quên trên mắc
Anh không mặc
Khi sông đầy gió
Tháng tư về
Còn lạnh không anh?

 ( TNY sưu tầm )













Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Lần Đầu Tiên Làm Cha


Tác giả: Cội Thông Già

Lần đầu tiên làm cha
chao ôi, hồi hộp nha!!
thời gian như ngừng đọng
khi con khóc oa oa!!

bé gái xinh thật xinh
Ừ, đôi mắt giống mình
to tròn và đen láy
thêm cái trán thông minh

cái miệng nhỏ đáng yêu
giống mẹ mi nói nhiều
toàn những lời đường mật
để cha khổ vì yêu!!

còn chân mày này đây
nhìn vào là biết ngay
con của riêng cha đó
bởi rậm như rễ mây

chao ơi mái tóc đen
loăn xoăn thật đáng yêu
mẹ mi thường hù dọa
tóc quăn như mỹ đen

hôm nay được làm cha
cảm ơn mẹ đó nha!
cho cha thiên thần nhỏ
gia đình thêm thiết tha...

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Đoản khúc tháng Mười


Tháng 10 về
Tôi cõng vầng trăng đi về phía ước mơ
Ném về phía mặt trời những tủi hờn con gái
Nỗi buồn hôm qua dường như thôi trở lại
Mắt long lanh tôi hát khúc ân tình.

Tháng 10 về trong những sớm bình minh
Hoa cúc vàng cháy rực màu lửa nhớ
Còn lại gì phía đằng sau hơi thở
Khi trái tim người đã khắc mãi trong tim

Tháng 10 về
Tôi vẽ hoàng hôn trong đôi mắt lim dim
Rồi khép bờ mi thả hồn trôi trong gió
Thèm một lần được như vạt cỏ
Xanh thắm trời cho mơn mát ngày qua

Tháng 10 về nắng ủ những thiết tha
Mà mong mây về ngủ yên trên tóc
Trong cô đơn phút chạnh lòng tôi khóc
Tháng 10 về. Thương lắm tháng 10 ơi.

Nguồn: BMM Blog

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Thứ Sáu


 
Tác giả: Cội Thông Già


Sáng thứ sáu dường như những gương mặt

Trông rạng rỡ hơn những gương mặt thường ngày

Thứ sáu chẳng ai hay câu nệ

Những bực mình, phiền muộn đã xa bay



Thứ sáu dẫu có việc nhiều thì cũng vậy

Chẳng ai vội vã, hối thúc để làm gì ?

Ngay cả boss cũng dễ dàng hơn thường nhật

chẳng bắt lỗi nhân viên dù có những điểm sai



Thứ sáu chả ai thèm mang lunch theo ăn cả ?

Cả nhóm xúm nhau order tại nhà hàng

Thứ sáu: ngày lãnh lương nên chả việc gì phải tiết kiệm

cả một tuần vất vả, nay chơi một bữa - xài sang !



Thứ sáu, thời gian bỗng qua nhanh như gió

Ngày ngắn đi, thóang chốc đã tới giờ về

Những bước chân rộn rã niềm vui tìm về mái ấm

Nơi đó có sự đợi chờ của

- vợ,

- chồng,

- con cái.....và những người thân....



Thứ sáu, bao giờ cũng là ngày rất đẹp

chỉ riêng một người, thứ sáu.....chẳng thiết thân....

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

LAVANDA - HOA OẢI HƯƠNG



Trong đời ta biết bao điều có thể :
Dưới mặt trời băng giá chẳng hề tan,
... Nắng vẫn còn sưởi ấm lúc đông sang,
Mưa thánh thót trong những ngày tháng chạp.

Yêu hay không- hai ta nào đâu biết,
Cuộc tình mình đôi lúc tựa cuộc chơi
Để đến khi tình yêu ấy mất rồi,
Ta mới nói : " không phải là duyên kiếp".

Lavanda, bông hoa miền sơn cước,
Xanh tím từng buổi hò hẹn đôi ta
Lavanda, bao năm tháng đã qua
Nhưng ta vẫn mãi cùng em nhung nhớ

Mùa hè đã tặng đôi mình hơi ấm,
Hải âu từng vờn trên sóng biển khơi.
Trăng sáng soi cho hai đứa mình thôi,
Chỉ riêng có đôi mình trên trái đất 

Nhưng tất cả giờ đã trôi đâu mất ?
Câu trả lời mãi vẫn chẳng tìm ra.
Và bây giờ như hai vì tinh tú,
Hai chúng mình mỗi đứa một nơi xa...

Dịch thơ: Lưu Minh Phương
Ảnh; TB

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Dấu ấn tuổi thơ


Ảnh: Internet

Cho tôi xin một lần về lại

Với tuổi thơ nghèo khó thủa nào

Đồ chơi là châu chấu, cào cào

Là ô tô bằng bao diêm tự chế.



Dẫu biết rằng đó là điều không thể

Vẫn mơ về những kỉ niệm xa xưa.

Nhặt sấu rụng, bàng non rớt trong mưa

Hay đào dế vào những trưa oi ả.



Nhớ những ngày trốn mẹ đi câu cá

Chiến công là lũ săn sắt, cá cờ.

Nhớ cái thời ấp ủ một ước mơ

Có một bữa cơm chỉ toàn thịt cá.



Nhớ cái thời mỗi chiều đi quét lá

Mẹ nấu cơm, khói lên mắt cay xè.

Nhớ cái thời hè đến được về quê

Theo lũ trẻ đi bắt ve về đấu.



Nhớ mãi thời tuổi thơ yêu dấu

Yêu bằng lăng và màu tím bìm bìm

Hoa xấu hổ ép trong vở lặng im

Cùng với cánh phượng hồng màu đỏ thắm.



Tuổi thơ ơi! Ta yêu Người nhiều lắm

Tuy khó khăn nhưng ấm áp tình người

Có bao giờ trở lại, tuổi thơ ơi

Ngày xưa ấy – những tháng ngày yêu dấu???



Nguyễn Thị Kim Chi
Trích từ tản văn "Trung thu tuổi thơ " 
(Đăng trên báo Nhịp Cầu Thế Giới tại Hungari và báo Quê Việt ở Ba Lan)
Facebook: http://www.facebook.com/groups/477172682320795/permalink/478964852141578/ 

Trẻ con ngày ấy và bây giờ...

 
Trẻ con ngày ấy có ít môn
Chạy nhảy chơi đùa trông rất khôn
Bây giờ tự kỷ ngồi một xó
Miết miết cười cười với ai phôn 

Bố mẹ hay khoe con thông minh
Mở ai phôn ra chơi rất kinh
Ngồi xó ngoan ngoãn chơi cả buổi
Không chạy khắp nhà nghịch linh tinh

Bố mẹ vừa nhàn vừa thấy hay
Đưa con điện thoại là rảnh tay
Kệ xừ nó ngồi chơi một xó
Bố mẹ thảnh thơi suốt cả ngày

Rồi một ngày kia chả hiểu sao
Con mình ngày trước khôn biết bao
Chào hỏi chơi đùa vui hiếu động
Giờ cứ ngơ ngáo như thằng "ĐAO"

Chung quy cũng bởi bố mẹ thôi
Vứt con điện thoại kệ nó chơi
Nó giỏi công nghệ - còn mình rảnh
Đến khi nó đụt - muộn mất rồi !!!
 
Nguồn: Facebook

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Thơ: Rét nàng Bân


Thơ: Tế Hanh

Khi em đan áo ấm cho anh
Gió còn thổi qua bàn tay lạnh
Những đôi chim tìm nhau ủ cánh
Mây đầy trời, rơi rớt nắng mong manh

Em vội dệt thời gian qua sợi thắm
Những giờ trưa không nghỉ, những đêm thâu
Sợi len mịn so sợi lòng rối rắm
Áo đan rồi, mùa lạnh hết còn đâu!

Em gửi áo lo anh giận dỗi
Nhận áo em anh lại ngại em phiền
Đời cán bộ ít thời giờ nhàn rỗi
Vì việc chung đôi lúc nhẹ niềm riêng

Hoa bắt đầu thưa thớt cuối đường xuân
Cành cây đã sum suê lá đậm
Tháng ba đến với những ngày nắng ấm
Bỗng mùa đông trở lại! - Rét nàng Bân

Nàng Bân xưa may áo ấm cho chồng
Áo may xong không còn mùa lạnh nữa
Nàng Bân khóc, đất trời thương lệ ứa
Cho rét về đáp lại nỗi nhớ mong

Anh mặc áo của em và cảm thấy
Bàn tay yêu nhân ấm gấp hai lần
Thời tiết hiểu lòng ta biết mấy:
Có tình người nên có rét nàng Bân.

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Vợ là...


Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là...

Nguồn: nguoibanduong.net

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Cội nguồn



Ba bỗng giật mình khi con  nói với ba
Con chẳng về đâu, về quê chán lắm
Nắng bụi, mưa bùn, đường làng thăm thẳm
Tiếng dế kêu và đom đóm lập lòe

Ba đau lòng buồn đến tái tê
Lỗi ở nơi ba lỗi từ người lớn
Cuộc sống mưu sinh không hề đơn giản
Mải lo toan ba quên mất một điều

Tuổi thơ con không có cánh diều
Không có hộp diêm dế mèn đến lớp
Không hồi hộp đợi những chiều dông, sấm chớp
Bắt con cá rô ron giữa trận mưa rào

Một viên bi màu cả nỗi ước ao
Trưa ngủ bờ tre mơ thành Thánh Gióng
Súng thụt cờ lau cưỡi nhau xung trận
Bên thắng, bên thua nhảy tắm ao làng

Con cò bay lên từ cánh đồng vàng
Vương câu ca ngọt ngào đọng lại
Ba mẹ vui nhìn theo mê mải
Bên khói sương phần mộ ông bà

Con bây giờ thành phố phồn hoa
Lớp học cao tầng, trò chơi điện tử
Ba cũng mừng nhưng vậy thì chưa đủ
Con chưa khôn khi không hiểu cội nguồn

(không rõ tác giả)
Nguồn: BMM Blog

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Chợ tết


Ảnh: Internet

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết

 
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ gìa chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.


Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng nghộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu  cành như giọt sữa.


Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ


Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dọn bán


Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ


Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu


Áo  cụ lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi


Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết


Con gà trống màu thâm như cục tiết
Một người qua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh


Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.


Đoàn Văn Cừ 
Nguồn: BMM Blog 

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Phố tháng mười một


















Việt Anh

Thời gian cứ trôi
Nơi tôi đang sống
Vẫn tiếng cười đùa của tụi trẻ phố trên
Và cả bếp lò mới nhóm lên
Cho gánh phở đêm
Nước dùng béo ngậy.
Hà Nội tự nhiên buồn vậy
Lác đác loài hoa cuối mùa
Lá xào xạc rơi
Chẳng thiết tha đùa
Cô bé nhà bên
Không tập dương cầm tối nữa
Rồi một vài bữa
Bác bảo vệ già chẳng còn ra quán uống bia
Thiếu tiếng cười như Liên Xô kia
Phố buồn phố ngóng.
Tâm trạng thế này là hỏng
Anh nhà thơ thôi sáng tác rồi
Cái chị xinh xinh anh ý thích
Vừa ăn hỏi hôm qua thôi…

Thời gian cứ trôi
Phận người không bạc như vôi
Cũng xanh xao như lá
Những cụ già
Quen kể chuyện ngày xưa
Giờ đã thành người thiên cổ cả.
Tụi trẻ lớn lên rồi
Cũng bỏ phố mà đi.

Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?
Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc.

Nguồn: BMM blog

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Đông lăng lẽ đang về!



















Chút lá vàng rơi cho lòng ai xao xuyến,
mùa thu qua! đông lặng lẻ đang về!
còn chút gì, cho người đi trở lại

Hà Nội ơi! thu đọng mãi trong ai!
Ngày đầu đông gió mơn man se lạnh
Cần một bàn tay, một hình bóng

Để yêu thương!

Một chút nhớ cho lòng biết vấn vương,
một chút thương cho đông thêm ấm áp
Để biết yêu!

Đông lăng lẻ đang về!

(ST)

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Thư gửi Mẹ

Người dịch: Hồng Thanh Quang

Mẹ có được khỏe không, mẹ hiền yêu quý
Con vẫn khỏe, kính chào mẹ, mẹ ơi!
Mong sao cho ánh sáng ban chiều êm dịu ấy
Rọi chiếu nóc nhà ta vĩnh viễn muôn đời

Nghe họ nói: mẹ giấu niềm lo lắng
Luôn âu sầu buồn nghĩ về con
Và khoác tấm áo bông xơ xác
Mẹ thường ra đường cái ngóng chờ trông

Và mẹ trong bóng hoàng hôn nhập nhoạng
Thường hay mơ thấy cảnh, ngỡ như ai
Nơi quán rượu, giữa cơn say lú lẫn
Đâm thẳng vào tim con nhọn hoắt lưỡi dao dài

Chẳng phải thế đâu! Mẹ ơi! Đừng sợ!
Đó chỉ là ác mộng mà thôi,
Con đâu phải kẻ quá chừng bạc số
Để chưa gặp lại mẹ ở quê đã vội lìa đời.

Con vẫn dịu dàng như trước, như xưa
Và chỉ nghĩ làm sao mau chóng
Thoát khỏi những nỗi buồn náo động
Quay về cùng thấp nhỏ mái nhà ta.

Con sẽ về khi lá cành xanh mởn
Khoác lên vườn trắng xóa áo mùa xuân.
Chỉ xin mẹ đừng thức con dậy sớm
Như thuở nào, như trước đây tám năm.

Đừng nhắc lại giấc mộng vàng đã vỡ
Đừng khơi lên mơ ước đã không thành
Trong đời mình con đã đành phải biết
Mất mát và nỗi mệt giữa ngày xanh.

Và chớ dậy con nguyện cầu, chớ dậy!
Đường về xưa đã mất hẳn rồi.
Con chỉ có mẹ là niềm vui, niềm an ủi,
Chỉ có mẹ là ánh sáng dịu hiền thôi.

Nên mẹ hãy quên đi niềm lo lắng
Đừng âu sầu buồn nghĩ về con,
Đừng khoác tấm áo bông xác xơ cũ kỹ
Ra ngoài đường cái ngóng chờ trông!

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Người bán mặt nạ


Có một mùa trung thu buồn. Vì Tết trung thu đúng vào dịp cuối tháng, lương cạn. Hồi đó thời bao cấp, trên phố Huế hay bán các loại mặt nạ Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới…bắt chước theo phim Tây Du Ký của Tàu. Buổi chiều tôi đi làm về. Đạp xe trên đường Lê Lợi bên Sông Hương,  gặp người bán mặt nạ đen nhẻm. Anh bán mỗi cái  mặt nạ 3 đồng. Trong túi tôi lúc đó chỉ có 5 đồng, nếu mua  hai cái cho hai đứa con trai thì thiếu mất một đồng. Mà không đủ hai cái thì hai đứa trẻ sẽ giành nhau. Tôi năn nỉ mãi, nhưng nhất định ông không bán. Thế là tôi lẽo đẽo dắt xe đạp theo ông tới hoàng hôn, tận cuối thôn Vỹ Dạ. Lúc này trên vai ông chỉ còn một cái mặt nạ bị méo mó, ai cũng chê không mua, ông mới chịu bán cho tôi hai đồng. Thế là tôi có hai cái mặt nạ  cho hai đứa con trai chơi trung thu rồi. Sau khi bán cái mặt nạ cuối cùng cho tôi, thì  không ai đi theo hỏi han gì người bán mặt nạ ấy nữa. Ông thủi thủi một mình trong hoàng hôn lợt . Thấy ông đi lui cui tôi chợt chạnh lòng. Câu chuyện  là thế , nhưng tôi lại nghĩ ra một tứ thơ nói  một chuyện lớn của đời..

Đêm đó tôi thức tới  bốn giờ sáng mới làm xong bài thơ “Người bán mặt nạ”. Bài thơ sinh ra đã gần 30 năm rồi. Nhân trung thu xin chép lại đây để mọi người cùng chia sẻ. Cái chuyện MẶT NẠ ấy bây giờ vẫn còn nguyên giá trị...  

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Вальс дождя


Всю ночь звучит мелодия дождя
Тихонько барабанит в ритме вальса
Окутала вуалью город мгла
Свет окон манит мокрого скитальца
Звучат литавры грома словно гонг
Сжимают сердце звуками набата
Играют в небе молнии в пинг -- понг
И по стеклу дождинками стаккато
Летит в ночи мелодия дождя
Струится нежно, будто звуки скрипки
В желанном вальсе, трепетно скользя
Танцуем мы, промокшие до нитки  (Горлена)

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Thơ tình của mùa hè

 

-Nguyễn Thiên Ngân-

Khi tình yêu đã vào hè
Nỗi nhớ rịn ra như mồ hôi bám trên thành ly cà phê quán lạ
Nắng đổ xuống, tháng ngày oi bức quá!
.
Chẳng bao giờ anh hiểu được em
Ánh mắt mùa hè – bóng cánh diều đâu đó
Ngay cả khi ngồi bên nhau
Anh vẫn lạc em trong ý nghĩ buồn rầu
.
Mùa hè ngày xưa chấp chới cánh nâu
Loi lẻ quá cánh hoa dầu rụng xuống
Những cuộc tình trôi qua
Ngỡ như là đau đớn
Giờ ngủ sâu trong thớ gỗ im lìm
.
Anh nâng niu những buổi chiều
Mình ngồi bên cửa sổ đọc cho nhau nghe
Bài thơ cô đơn viển vông ngày tuổi trẻ
Cùng nhặt lại bao nhiêu mảnh vỡ
Của những ước mơ quên lãng tự thưở nào
Anh sẽ gom chúng cất vào
Chiếc hộp diệu kì gắn ổ khóa đồng của xứ sở thần tiên
Lấy chìa khóa xâu sợi chỉ mềm
Đeo vào cổ tay em
Cô bé tóc maika thơ thẩn chơi trong cánh gà rạp hát
.
Ngay cả khi cánh mây ngày em hai mươi đã trở thành cũ nát
Anh vẫn ngước lên, say đắm ngỡ ngàng
Em biết không những buổi chiều hoang mang
Anh níu lấy bất cứ điều gì về em
Cuốn sách, bài thơ hay đôi kính bỏ quên
Để thoát ra
Những ước mơ xưa trở về bỏng rát
Chúng bao giờ cũng mang thứ ánh sáng mụ mị của những vì sao
Lung linh thế Làm thế nào chạm tới?
.
Anh viết cho em bài thơ tình mùa hè
Trong giấc mơ về tiếng ve tuổi hai mươi không cách gì giữ được
Những buổi chiều lặng lẽ khóc trong vòng tay nhau
Anh cầu mong sau cơn ủy mị cô đơn
Ta mở mắt
Thấy mùa hè thực tại vẫn dịu dàng quá đỗi.

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Tàn Hạ
























Mùa hạ không ở lại 
Nhìn bloc lịch dần vơi 
Cơn mưa chiều tháng bảy 
Cuốn một mùa phượng trôi 

Dù nghìn lần hoài niệm 
nuối tiếc cũng thế thôi!
Thời gian đi , đi mãi ...
Kỷ niệm dần phai phôi 

Tôi về ngang trường cũ 
Nhặt phượng hồng rụng rơi 
Nhặt một thời thơ dại
Ép giữa hồn chơi vơi .

Biết tìm đâu dáng ngọc 
Tan trường đẹp kiêu sa ? 
Biết tìm đâu mái tóc 
xỏa bờ vai mượt mà ?

Dòng đời xô đôi hướng 
Em - tôi hai phương trời 
Để mỗi năm mùa phượng 
Bâng khuâng nhớ một người  ! 

Em muôn trùng diệu vợi 
Về đâu đời mông mênh ? 
Chiều nay biết em có 
chung nỗi buồn không tên ? 

                                                      NHẬT LAN 
                                                     (LanhLot blog)


Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Mưa tháng Sáu

























Phan diễm Phương 


Nhng cơn mưa khóc nhè tháng sáu 
Ta chng bun , chng mít ướt vì mi đâu !
Cài nơ xinh , tóc búi gn sau đ
Em nhón bước qua nhng gà loang loáng nước

Em nht li mnh hn nhiên ngày trướ
Vô tư cùng nhng ngày ướt ngày khô 
Em là con sóng nh lăn tăn gia mt h 
Em là lá sut ngày nghe gió hát 

Ri em s làm thơ tng mt người con trai khác 
Không còn là nhng câu lc bát ... gãy đôi 
Ni nh kia em b li lưng đi
Đ bước ti vùng tho nguyên đy hoa c ...


Sao lòng vn thuc mt bài thơ bõ ngõ ? 
Như mùa xưa còn đó ...chưa xa 
Git mình tháng sáu ... sp qua 
Ch là ... mơ mng thôi mà 
Em ơi

(Nguồn: LanhLot blog)