Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Số 7 kỳ diệu

Số 7 kỳ diệu
1. Bảy chú lùn trong truyện "Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn" làm việc ở mỏ kim cương và có tên tiếng Anh là :



1. Dopey (lơ mơ, thẫn thờ)
2. Bashful (rụt rè, xấu hổ)
3. Sneezy (hắt hơi)
4. Sleepy (ngái ngủ)
5. Happy (vui vẻ)
6. Grumpy (gắt gỏng, cục cằn)
7. Doc (thầy thuốc)



2. Có bảy "lỗ" trên đầu là :

- 2 mắt
- 2 lỗ mũi
- 2 lỗ tai
- 1 (lỗ) miệng 

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Vợ là gì?

Vợ là người chẳng họ hàng
Thế mà giờ đẹp lại sang nhà mình
Ngày đầu trông thật là xinh.
Môi tươi, mắt thắm đến đình cũng xiêu
Vợ là đáng nể , đáng yêu
"Kính Vợ đắc thọ" là điều nhắc nhau
Nhớ vòng chung kết toàn cầu
Nhì trời, nhất Vợ đứng đầu bảng A
Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu "Bà xã", hiệu là "Phu nhân"
Vợ là tổng hợp : Bạn thân,
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh, gọn- rất phiền rút ra
Vợ là Vua các loài hoa
Toả hương thơm ngát, đậm đà, ngất ngây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ nhưng cay trong lòng
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là Sư tử Hà Đông trong nhà
Khi vui nàng đẹp như hoa
Đến khi tức giận cả nhà thất kinh
Khi chiến tranh, lúc hoà bình
Vợ là thám tử luôn rình rập ta
Vợ là một vị quan toà
Thăng đường xử án toàn là án treo
Vợ là rượu ngọt tình yêu
Không uống thì khát, uống nhiều thì say
Vợ là thùng thuốc súng đầy
Cơn ghen ập đến nổ bay trần nhà
Vợ là nắng gắt, mưa sa
Vợ là giông tố, phong ba, bão bùng
Nhiều người nhờ Vợ lên ông
Nhiều anh vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ như là những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say
Vợ là khối óc, bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vợ là cô giáo, Vợ là luật sư
Cả gan đấu khẩu Vợ ư ?
Cá không ăn muối coi như đời mờ
Vợ là điểm hẹn, bến chờ
Không Vợ đố biết cậy nhờ tay ai
Vợ là phúc, thọ, lộc, tài
Chồng ngoan chăm chỉ nộp bài Vợ khen
Vợ là tổng quản, Thanh Thiên
Vợ là khoá sắt, xích xiềng cột chân
Vợ là dòng suối mùa xuân
Ngọt ngào, xanh mát, trong ngần, yêu thương
Vợ là két sắt, tủ tường
Muốn mở phải nhả lời thương ngọc ngà
Vợ là một đôi thùng loa
Mỗi khi chập mạch cả nhà nổi giông
Âm thanh tựa sư tử gầm
Cha, con lấm lét mà không dám cười
Vợ còn xếp trước cả Trời
Vợ là duyên, nợ cả đời của ta
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của Chồng
Nhiều anh dám bảo "Vợ không là gì !"
Khoan khoan hãy tỉnh rượu đi
Vợ quan trọng lắm chẳng gì sánh đâu
Việc nhà Vợ có công đầu
Nấu cơm, đi chợ, nhặt rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cassette, Vợ là ti vi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về quanh ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, Vợ là Ô-sin
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quĩ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc, ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng chẳng lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền, ham chơi
Vợ là con Vẹt lắm lời
Thích đem so sánh Chồng người, Chồng ta
Vợ là bến đỗ, sân ga
Vợ là tổ ấm cho ta đi về
Vợ là "Khúc hát sông quê"
Nốt thương, nốt nhớ tràn về đầy, vơi
Vợ là đồ cổ lâu đời
Ai mua chẳng bán tứ thời nâng niu
Vợ là cảnh sát hạng siêu
Răn đe, truy sát sớm, chiều, nơi nơi
Vợ là con Phật, cháu Trời
Rẽ mây giáng xuống làm người trần gian.


Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Nhân dịp Ngày của Cha: Lời cha dặn

Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. 
Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa. 
Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang. Con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy. 
Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ. Con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.
Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ. 
Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.
Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm,.
Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.
Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.
Đừng khóc than – quỵ lỵ – van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến – có bầu trời, gió lộng thênh thang.
Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.
Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.
***
Con hãy cho. Và quên ngay.
Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.
Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.
Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.
Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.
Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.
Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.
Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.
***
Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.
Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.
May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.
Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.
Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.
Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.
Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.
***
Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.
Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.
Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.
Dù phần con chẳng ai nhớ để dành !
Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.
Hãy buồn với chuyện bất nhân.
Và hãy tin vào điều có thật :
Con người – sống để yêu thương.
(ST)

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Những trò chơi không thể quên của thế hệ 8x

Có khi nào bạn bất giác nhớ quay quắt những trò chơi mộc mạc mà vui đến cười thành tiếng cả trong giấc mơ của ngày xưa.

Cuộc sống thiếu thốn, rất nhiều người thuộc thế hệ 8X đã lớn lên cùng những trò chơi, những món đồ chơi cực kỳ mộc mạc. Đôi khi chỉ với những chiếc lá, mẩu gỗ, viên sỏi, mảnh sành, đôi dép và cái lon sữa bò..., mà 8X thời ấu thơ cũng có thể chơi cả ngày không chán.

Những trò chơi 'tự chế' không thể nào quên của thế hệ 8X
Tuổi thơ thiếu thốn, không có gì chơi, có thể ra vườn cắt tàu lá chuối về làm “súng” nổ lốp bốp.
Những trò chơi 'tự chế' không thể nào quên của thế hệ 8X
Chơi đồ hàng. Đóng vai bố, mẹ, con thành một gia đình nhỏ xíu. Lấy lá dâm bụt làm tiền. Hái một xấp tiền rồi đi chợ mua đồ ăn, cũng trả lại tiền...
Những trò chơi 'tự chế' không thể nào quên của thế hệ 8X
Cười giòn tan với trò lia ống bơ (nhiều nơi gọi là tạt lon).
Những trò chơi 'tự chế' không thể nào quên của thế hệ 8X
Những con quay (con vụ) không thể thiếu trong kỷ niệm tuổi thơ của 8X. Và cỏ gà và chọi cỏ gà.
Ấu thơ trong phần lớn những cô nàng 8X sẽ có trò chơi nhảy dây.

Wengenn ở xứ sở thần tiên

Những đứa trẻ sơ sinh có mơ khi ngủ không? Câu hỏi này đã trở đi trở lại với người mẹ 3 con đến từ Trung Quốc - Queenie Liao. Là mẹ của 3 cậu con trai, Queenie Liao luôn tò mò không hiểu trong lúc ngủ, các con mình hay mơ về điều gì.

Những đứa trẻ sơ sinh lúc này còn quá nhỏ chẳng thể kể cho người lớn nghe về những điều thú vị các em thấy trong mơ. Vì vậy, Queenie Liao đã tự tưởng tượng ra những giấc mơ ngộ nghĩnh, đáng yêu của các con.
Kết hợp giữa nghệ thuật sắp đặt, tạo hình và lựa chọn những góc ảnh đẹp, Queenie đã tạo ra những bức hình ấn tượng, đầy màu sắc. Các “đạo cụ” được Queenie sử dụng chỉ đơn giản là quần áo, khăn bông, thú bông, một vài đồ gia dụng... Điều quan trọng nhất là trí tưởng tượng sinh động của Queenie đã giúp cô tạo ra những phối cảnh tuyệt đẹp.

Mỗi bức hình dưới đây minh họa cho một giấc mơ, một cuộc phiêu lưu thú vị của tuổi thơ, tất cả đều mang màu sắc cổ tích khiến người xem bất giác mỉm cười trước sự hồn nhiên, đáng yêu của các em nhỏ.
Chùm ảnh “Wengenn in Wonderland” (Wengenn ở xứ sở thần tiên) bao gồm hơn 100 bức hình sáng tạo khắc họa những giấc mơ cổ tích mà Queenie tự đặt con trai Wengenn của mình vào đó. Một xứ sở thần tiên đáng yêu và kỳ diệu đã được tạo ra từ sự sáng tạo và tình yêu thương của người mẹ.

Mời độc giả cùng chiêm ngưỡng những bức hình đẹp trong bộ ảnh “Wengenn ở xứ sở thần tiên”:

Hái sao trên trời 
Hái sao trên trời

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Bà mẹ "hư" và những đứa con thành đạt

Ảnh minh họa
Câu chuyện của bà sẽ còn được thiên hạ bàn luận nhiều với những ý kiến khác nhau.

Chúng ta từng biết đến một phụ nữ Ấn Độ kết hôn với cả 5 anh em trai của một gia đình và họ đã sống hạnh phúc. Nhiều người biết chuyện đó cho rằng: có lẽ bởi phong tục tập quán mà 5 anh em người Ấn Độ đó mới có thể lấy chung một người phụ nữ làm vợ mà họ vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng câu chuyện tôi sẽ kể dưới đây cho bạn đọc là một câu chuyện ở Việt Nam. Câu chuyện về một người đàn bà có quan hệ với ba người đàn ông và có với mỗi người đàn ông một đứa con. Nhưng suốt cuộc đời của mình, bà đã sống trong sự nguyền rủa của nhiều người. Và trong con mắt của nhiều người, bà chỉ là một người đàn bà lăng loàn và đôi khi bị kết tội như một con điếm.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Ngày Chiến thắng 9/5: "Đàn sếu" - Rasul Gamzatov



ЖУРАВЛИ
Расул Гамзатов
 
Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.
Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?
Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.
Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?
Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!
Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле


Đàn sếu


Rasul Gamzatov
Quỳnh Hương dịch




 
Tôi vẫn thấy dường như bao người lính
Nơi chiến trường ở lại mãi đến nay
Không phải vĩnh viễn nằm vào lòng đất
Mà hóa thành sếu trắng cất cánh bay.
Từ những ngày xa xưa ấy đến nay
Họ vẫn lượn vòng gọi ta tha thiết.
Chẳng biết tại sao mà tôi buồn da diết
Lặng hẳn đi mỗi khi ngước nhìn trời?
Như hôm nay, ngay trước lúc chiều rơi,
Tôi lại thấy sếu trong sương mù lượn
Hàng ngũ chỉnh tề như trong quân đội
Như con người lầm lụi bước trên đồng.
Sếu bay tiếp hành trình dài vô định
Vừa bay vừa tha thiết gọi tên người.
Phải chăng chính vì thế đã bao đời,
Tiếng dân tộc tôi vang như tiếng sếu?
Đàn sếu mệt vẫn bay mãi trên trời –
Trong sương mù lúc hoàng hôn bảng lảng,
Và trong đàn còn chỗ trống nhỏ thôi –
Biết đâu đấy, vẫn chờ tôi cất cánh!
Rồi sẽ đến một ngày cùng đàn sếu
Trong sương mờ tôi cũng cất cánh bay,
Và tha thiết cất lời bằng tiếng sếu
Gọi những ai còn trên trái đất này.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Tatyana Samoilova - siêu sao điện ảnh Nga - đã qua đời.

Tatyana Samoilova - siêu sao điện ảnh Nga, nhan sắc và tài năng gây ám ảnh nhiều thế hệ khán giả Việt Nam qua các phim "Sếu bay", "Anna Karenina" đã qua đời.

Anh Vũ Mạnh Cường sưu tầm và chia sẻ:

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Hai câu chuyện về cái “tủ sách” và cái “tủ rượu”

Hôm rồi tôi có dịp ghé nhà một ông tá hải quân cùng quê chơi. Ông hiện phụ trách quân lực của cả một vùng. Ông vừa cất xong ngôi nhà (biệt thự thì đúng hơn) và sắm xe hơi mới. Bước vào phòng khách ngôi nhà, ập vào mắt tôi chính là chiếc tủ rượu hoành tráng được gắn sát chiếm diện tích gần nửa bức tường chính diện. Thôi thì đủ thương hiệu rượu danh tiếng: từ Chivas, Hennessy, Napoleon, Johnnie Walker cho tới Vodka xịn tận bên Nga… được gia chủ bày khá ngay ngắn trên kệ. Ông đi giới thiệu cho chúng tôi xuất xứ từng chai rượu: chai này thằng bạn đi nước ngoài về tặng, chai kia đồng nghiệp cho, chai nọ do cấp dưới biếu với giọng khá hào hứng cũng như thể hiện sự am hiểu về rượu ngoại. 

Sau khi dẫn chúng tôi đi tham quan quanh khuôn viên nhà, cùng với mấy câu chuyện hỏi thăm nhạt thếch, ông tá nhanh chóng nhập sòng oánh “phỏm” với mấy “thằng đệ”. Trong lúc mấy vị đang say sưa sát phạt, chúng tôi cũng đang ngó nghiêng thứ này thứ kia của căn nhà thì xảy ra một chuyện. Thằng con đầu (con vợ hai, ông đã ly dị vợ cả, hiện đang sống với cô vợ hai kém mình cỡ vài chục tuổi) của ông, tầm 8 tuổi, tranh thủ lúc mọi người trong nhà đang tập trung chuyên môn, lén vào phòng lục túi bố nó lấy mấy tờ 500 ngàn và bị bà nội tóm cổ xách ra báo với phụ huynh.
 

image
 
Một điều khiến chúng tôi khá bất ngờ, đó là lòng “vị tha” của quý phụ huynh. Ông chỉ đánh nó mấy cái nhè nhẹ (chắc sợ thằng bé đau) và mắng nó mấy câu quen thuộc rồi lại tiếp tục lao vào sòng, cách xử lý của ông khiến tôi có lý do để tin thằng bé thực hiện hành động này không phải lần đầu và chắc chắn không bao giờ là lần cuối.
Câu chuyện thứ hai tôi muốn đề cập với các bạn thói quen đọc sách của người Do Thái.

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Ngày đầu tiên ở nước Nga (Tiếp theo và hết)

Bước vào bên trong ga, tôi cẩn thận đứng nép vào một góc để quan sát mọi chuyển động. Hình như cái máu du kích đã ngấm sâu vào mỗi chúng ta từ thời anh hùng Núp, thấy tây chui ngay vào bụi. Tôi nhận ra vài điều: người Nga chăm xếp hàng, không nói to, đi khá nhanh nhưng không hề dẫm phải chân nhau. Để vào ga, đầu tiên họ xếp hàng ở quầy bán vé, mua đồng giê-tôn tròn bằng nhựa(giờ là thẻ từ bằng giấy) sau đó dùng tay phải nhét sâu vào khe máy tự động để đi qua một trong gần chục cửa vào có gắn thiết bị cảm biến. Quan trọng nhất phải vào đúng cửa mình, nhầm cửa khác là hai càng cua bằng sắt bọc cao su sẽ từ trong phi ra sập khá đau. Tây cao, hai cái càng ấy ra khoảng ngang đùi hoặc đầu gối họ, Việt Nam mình thấp nên sẽ bị sập ở đoạn hông với Nam và khoảng bụng với Nữ. Nhiều người hay đi trốn vé bị sập lâu thành quen rồi cũng hết đau, nhưng về sau khó sinh nở mà chả biết tại sao. Hồi ấy cái công đoạn bố của giản đơn này với tôi ngang bị nhốt dưới khoang tàu ngầm kilo bây giờ. Hóa ra kiến thức nhiều khi đơn giản chỉ là sự bắt chước đến thành thục. Nhờ xem nhuyễn bộ phim "Hãy liệu hồn đấy" tôi qua cửa sập khá dễ dàng, theo thang cuốn xuống lòng ga sâu dưới mặt đất khoảng 15-20 mét. Nhớ lời dặn của thằng em tôi đứng bên phải thang cuốn bởi lề bên trái dành cho những khách vội, muốn tranh thủ thời gian. Thay đổi thói quen cố hữu phải nói là rất khó. Bên ta hễ lên xe là phóng vút, đi bộ lại cực thong thả kể cả lúc đi làm. Bên này tây đi bộ thoăn thoắt như chạy, không guồng nhanh theo họ rất khó đi. Sau này có lần tôi chia sẻ với mấy người bạn Nga về sự khác biệt này, họ rất ngạc nhiên: "Hình như các anh bị ngược, đi bộ mới cần nhanh để tiết kiệm thời gian, đi xe nhanh làm gì cho nguy hiểm". Ngẫm thấy có khi bạn nói đúng: nhà mình bị ngược, không chỉ riêng chuyện đi lại. Xuống đến lòng ga, trái với những gì được đọc về những công trình hội họa - kiến trúc tuyệt đẹp trong những nhà ga xe điện ngầm của Mátxcơva, tôi chỉ thấy có hai hàng cột xù xì,khô khan, vuông vức chạy từ đầu đến cuối. Sàn và tường lát gạch men màu cháo lòng. Sau mới biết chỉ trong trung tâm mới đẹp, các ga khác đơn điệu và xấu như ga Hàng Cỏ. Chả có gì để ngắm tôi chuyển sang việc định hướng. Không khó lắm vì đã có chỉ dẫn của ông bạn sang trước mấy năm: "Nhớ nhé, khi tàu chạy vào trung tâm thành phố giọng trên loa phát thanh sẽ là giọng Nam, còn từ trung tâm ra sẽ là giọng Nữ". Thế mà bảo tây nó không trọng Nam khinh Nữ. Toa tàu điện ngầm hồi ấy bao giờ cũng có 3 cửa, khi đỗ phải đợi khách bên trong ra hết mới được vào. Bên trong, cũng theo cẩm nang của ông bạn, tôi tìm chỗ trống ở phần toa không ghi dòng: "Dành cho người cao tuổi, phụ nữ có thai và khách có trẻ em đi cùng". Chợt nhớ chuyện vui: "Một bà cụ kêu đau chân nài nỉ cậu thanh niên nhường chỗ trên tàu. Cậu thanh niên vặn vẹo: - Thế hồi bằng tuổi cháu bà có nhường chỗ cho người già không? – Có chứ, chưa kịp hỏi bà đã nhường. – Đấy, vì thế mà giờ bà bị đau chân đấy. – Nói xong cậu thanh niên thản nhiên cúi xuống đọc sách tiếp". Thực tế không như vậy, tôi để ý thấy ở đây chuyện nhường chỗ cho người già và phụ nữ trên tàu xe là mặc định. Đó cũng là một những điểm lạc hậu của nước Nga so với Việt Nam. Bên ta người già không bao giờ đi phương tiện công cộng, phụ nữ thì lên tàu xe là được tán tỉnh mời ngồi, không ngồi đố yên thân.

Định bụng sẽ chu du bằng tàu điện ngầm khắp thủ đô nhưng tôi buộc phải thay đổi kế hoạch vì choáng ngợp trước quy mô và độ phức tạp của "Thành phố ngầm". Hệ thống tàu điện ngầm(Metro) của Mátxcơva khi đó đã 57 tuổi, dài 240km, gồm 8 đường nhánh, 1 đường tròn nối các đường nhánh với nhau, 150 ga. Riêng tổng chiều dài các thang bộ và thang cuốn lên xuống đã bằng từ Hà Nội xuống Hải Dương. Vào giờ cao điểm, trung bình các đoàn tàu với 8 toa xuất phát cách nhau có 85 giây. Đảm bảo cho hoạt động cường độ cao và chính xờ xác như đồng hồ của cả hệ thống Metro chuyên chở tới hơn 8 triệu lượt khách/ngày này là gần 25 nghìn nhân viên. Nói chung là choáng hết cả váng. 

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Những ngày đầu tiên ở nước Nga

(Thân tặng bạn tôi nhân ngày Sinh nhật 16/4 với hy vọng những cảm xúc đầu tiên trên đất nước này sẽ theo bạn suốt cuộc đời như những kỷ niệm đẹp nhất) (Tác giả là 1 cựu sinh viên của SPNN)

Tháng 9 năm 1992 tôi bước chân tới nước Nga. Ngoài giờ đi học phải làm thuê cho thằng em ruột. Nó nuôi ăn ở, mua quần áo giày dép, cho thêm tiền tiêu vặt, trả lương và chỉ cách cưa mấy đứa con gái tây. Đến giờ tôi vẫn chả thấy ở đâu cái mô hình hay như thế, người làm công mà vật chất thừa mứa, tinh thần no nê.

Ngày đầu tiên xuống phố chơi, mọi cảm xúc đều gói gọn trong hai từ "ngỡ ngàng". Mátxcơva đang tiết thu, lá xanh, lá nâu, lá đỏ và nhiều nhất vẫn là lá vàng rực rỡ khắp nơi tương phản cực đẹp với thảm cỏ còn xanh mướt. Ngay dưới chân nhà là một tốp bốn năm người đàn ông què cụt, với những khuôn mặt phong trần điểm sẹo cùng các vết thâm tím đang trò chuyện. Tôi đoán đó là các cựu chiến binh vệ quốc vĩ đại nên chủ động bày tỏ lòng kính trọng bằng cách tiến đến chào, bắt tay và mời thuốc. Họ thân thiện ngoài sức tưởng tượng, những cái ôm siết chặt kèm những câu rưng rưng "Việt Nam anh hùng! Việt Nam giỏi lắm! Chúng mày đuổi được cả Mỹ về nhà…". Biết đuổi xong mình lại cố sang nhà nó chơi chắc họ buồn cười lắm. Loáng chưa đầy 1 phút, bao Marlboro đỏ đã nhẵn thín. Kiểu điếu hút điếu dắt tai của Việt Nam mình hóa ra chỉ là trò mèo. Mải khôn vặt thế thảo nào lâu lên đến CNXH. Nhẩm lại: bao thuốc vừa bóc có 20 điếu, 5 đồng chí cựu chiến binh, riêng tôi kính cẩn dâng chứ đâu dám hỗn hào hút cùng. Như vậy trung bình 1 đồng chí phập hết 4 điếu. Mới biết sao gọi là Gấu Nga, què rồi mà thể lực vẫn tốt thật. Hết thuốc, tôi từ biệt những con người đã đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại để lên nhà lấy bao khác, còn đi chơi tiếp.

Ở Nga các chung cư 5 tầng không lắp thang máy. Cuốc bộ lên đến tầng 4 gặp ông hàng xóm đang hút thuốc, dưới chân là chú mèo giống Ba-tư lông dài trắng muốt lười nhác nằm. Người Nga quả thực là dân tộc hiếu khách, chưa nghe hết tiếng chào hổn hển của tôi, ông tây đã chìa bàn tay to đúng bằng cái bảng học sinh ra bắt. Thuốc lá của ông chắc hàng nội địa nên khá khét, nhưng chú mèo đẹp quá níu tôi không muốn rời. Như đoán bắt được ý nghĩ trong đầu tôi, ông hàng xóm hào hiệp hỏi: "Cậu có thích nó không, tôi bán cho". Nghẹn mất hơn phút tôi mới lắp bắp "Ông… ông không thích mèo nữa à?". - "Tôi yêu súc vật lắm, nhưng gặp cậu tôi quý tôi bán rẻ, thỉnh thoảng cậu cho phép tôi đến thăm nó chứ?". Cuống cà kê vì món quà bất ngờ tôi hứa bừa: "Tất nhiên rồi, ông hãy đến bất kỳ lúc nào ông muốn nhé" . Con mèo được bán với giá 100 rúp tương đương 5 bao thuốc Marlboro. Ông hàng xóm bịn rịn hôn chia tay súc vật cưng của mình, phim Hàn Quốc bây giờ chắc chắn không lâm li bằng. Đãi chú mèo bữa tân gia với sữa tươi và giò xong tôi mới khóa cửa, bắt đầu chuyến tham quan Mátxcơva đầu tiên trong đời.

Từ căn hộ thuê ra ga tàu điện ngầm rất gần, chắc chưa đầy 3 phút đi bộ song tôi phải mất hơn 15 phút vì ngắm thêm cảnh. Phố rộng, đường phẳng lì, cây cối hai bên um tùm như công viên. Hà Nội mình đã được gọi là Thành phố Xanh thì đây biết gọi là Thành phố gì bây giờ. Chợt nhớ câu các cụ "Phấn đòi bì với Vôi". Như thế là nhà mình cũng trắng rồi nhưng bên này họ trắng hơn nhiều thôi. Thỏa đáng với lời giải tôi bước xuống lối ngầm qua đường, thứ mà Việt Nam mình hồi ấy chưa có. Sang đến bên kia phố là ga tàu điện ngầm, phần trên cao như tòa nhà 3 tầng, lối vào, lối ra riêng biệt. Xung quanh ga rất rộng với nhiều kiot bán hàng và một chợ cóc nhỏ. Trong chợ bán đủ thứ thực phẩm, hoa quả, đồ uống đóng chai và vô số các loại hạt gì đó nhiều màu rất đẹp, ăn được. Tôi tiến đến góc chợ, nơi có khoảng mươi cụ già đứng bán hoa quả. Đây có lẽ là các cụ hưu trí đem sản phẩm vườn nhà ra tiêu thụ rồi. Cụ nào trông cũng phúc hậu như bà tôi vậy, mỗi to béo hơn nhiều. Những trái táo to, căng mọng chỉ từng thấy trong phim giờ sờ sờ trước mắt khiến tuyến nước bọt của tôi được kích hoạt tức thì. "Bà ơi bán cho cháu mấy quả táo" – tôi hỏi ướm vì chả biết ở đây họ bán táo theo cân hay quả. "Ừ, cháu người Trung Quốc à?" – bà cụ đon đả. – "Không, cháu từ Việt Nam sang" – tôi ghét người Trung Quốc không phải vì trong lịch sử họ hay chiếm đoạt mình, mà vì những hồi ức thời thơ ấu. Nhà tôi ngay sát nhà vợ chồng ba tàu bán mỳ vằn thắn. Mấy lần mẹ tôi vác cặp lồng không về vì họ nhất khoát không chịu bán cho bát nước dùng. Mấy anh em tôi lại phải xơi cơm nguội với tóp mỡ dầm nước mắm.

Nói tiếp chuyện bà cụ Nga. Sau khi biết tôi là người Việt Nam bà mừng lắm: "Bà biết các cháu khổ vì bị hết nước ác này đến nước ác kia nó đánh, chiến tranh liên miên thế lấy táo đâu mà ăn" – bà cụ chứng tỏ sự hiểu biết khá sâu rộng về lịch sử cũng như dinh dưỡng học. "Cháu ăn thử đi, táo vườn nhà bà đấy, ngon lắm, bà giết sâu bằng tay chứ không bao giờ phun thuốc…" – vừa nói bà cụ vừa đưa cho tôi một miếng trong quả táo đã bổ sẵn làm 64 miếng nhỏ, mỏng ngang giấy pô-luya. Với định lượng như vậy khó thẩm định chính xác chất lượng. Nhưng đời tôi đã bao giờ được ngoạm miếng ấy vào mồm mà biết suy xét. Vì thế tôi từ chối ngay: "Không cần đâu bà ơi, nhìn bà là cháu hình dung ra táo của bà thế nào rồi". Bà cụ thấy thế càng xởi lởi: "Riêng Việt Nam các cháu bà bán như tặng thôi nhé, 10 rúp 3 quả cháu lấy mấy quả?". Nhắm thấy hành trình còn dài, tôi quyết định mua tạm 3 quả để ăn đường.

(Còn nữa)


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Sự tích hoa Anh Đào

Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa Anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp.
Chuyện kể rằng, ngày xưa ở xứ Phù tang (Nhật bản) chưa có hoa Anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường.
Năm chàng mới tròn một tuổi, có một Đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã, vị Đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi, mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: ”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.
image
Sau đó, cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”. Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một Võ sĩ đạo lừng danh.
Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực, nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen?
image
Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.

- Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng, thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

image
Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng, và nói chậm rãi rất quả quyết:

- Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một Võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi.

- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.

Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm, rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm đỏ chiếc áo Kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
image 
Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không Samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu.
Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”. Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra nằm gục bên cạnh mộ. 

Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm, và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.

image
Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa Anh đào. Nếu là người, xin làm một Võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một Võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa Anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.
Nhiều người tự hỏi có phài hoa Anh đào là 1 loài hoa Tình yêu hay không? Một Tình yêu mãnh liệt vào đạo, vào sự nghiệp Võ sĩ.
image
Đối với người Nhật Bản, hoa Anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung, và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa Anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa Anh đào mọc ở Triều Tiên, và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa Anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.

image
Hoa Anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa Anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới, và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami”.

Nguồn: BM Blog

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Tháng Tư về ( Thơ : Lê Mai Thao )



Ừ nhỉ!  Tháng tư
Hoa loa kèn loang trên phố
Màu trắng như nỗi nhớ
Tháng tư .

Ừ nhỉ ! Đã tháng tư
Em không thích nàng Bân với vẻ dịu dàng diệu vợi
Đan cho cho chồng một mùa nông nổi
Một mùa bóng tối
Khi hết heo may

Ừ nhỉ !Tháng tư
Chút lạnh về trên nhánh gầy của loa kèn đầu vụ
Những bông hoa thành phố
Thiếu gió
Thiếu sương
Thật đáng thương.!
Em mang về nhà cả tháng tư
Những nhánh loa kèn oằn mình trên bình sứ
Nhụy vàng hay bụi phố?
Nửa thèm giá sương nửa khát nắng hanh

Ừ nhỉ tháng tư!
Sáng nay em cẩu thả
Tấm áo khoác bỏ quên trên mắc
Anh không mặc
Khi sông đầy gió
Tháng tư về
Còn lạnh không anh?

 ( TNY sưu tầm )













Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tháng 3 ngày 8 Dương lịch!

Có một anh chàng nọ
Làm quần quật luôn tay
Nên bỗng ghen với vợ
Được ở nhà suốt ngày

Anh chàng than với Chúa:
“Con khổ quá chúa ơi
Ngày phải làm 10 tiếng
Trong khi, vợ thảnh thơi

Con xin thành cô ấy
Còn cô ấy thành con
Cho nếm thử mùi vị
Thử làm chồng có ngon?”

Chúa thương tình đồng ý
Đổi giới tính hai người
Cô vợ không ý kiến
Còn chồng sung sướng cười

Sáng hôm sau tỉnh giấc
Chàng vội vã nấu ăn
Hò hét kêu con dậy
Rồi quýnh quáng gập chăn

Sắp từng cái quần áo
Cả bốn “đứa” trong nhà
Cho ăn, đèo đi học
Cuống lên vì trường xa

Rồi quay về đi chợ
Hoa quả với thức ăn
Đồ bẩn đem đi giặt
Kẻo “chồng” về cằn nhằn

Đoạn quay sang chế biến
Nấu ăn cho thật ngon
Tranh thủ chờ cơm chín
Phi tới trường đón con

Ăn xong lại rửa bát
Lau bếp núc sàn nhà
Tắm cho mèo, cho chó
Toàn những việc đàn bà

Chưa được nghỉ một tí
Lại phải đưa con đi
Học thêm và học nếm
Chuẩn bị thi học kỳ

Loanh quanh mà nháy mắt
Trời đã chuyển sang chiều
Lại đón con, nấu nướng
Rồi phục dịch “chồng” yêu

(Sau khi rửa xong bát
Thì đã 21 giờ
Anh “chồng” mà trước đó
Là vợ - cứ nằm chờ)

Một ngày thở ra khói
Vừa leo lên giường nằm
“Chồng” đã khều chân gãi:
Chúng mình chơi “đào hầm”!

Dù trong lòng không thích
Vì mệt rũ cả người
Nhưng vẫn cứ phải cố
Giúp chồng được “xả hơi”
*
* *
Sáng hôm sau gặp chúa
Anh vội vã khẩn cầu:
“Làm đàn bà mệt quá
Con không thích nữa đâu!

Con đã biết lỗi lớn
Có mắt mà như không
Giờ con mới thấy khổ
Xin trở lại làm chồng!”

Chúa vuốt râu cười lớn:
“Ta mới vui làm sao
Khi con đã hiểu rõ
Làm vợ mệt thế nào

Giờ con muốn trở lại
Ta có tiếc gì đâu
Nhưng phải sau 9 tháng
Vì con đã dính… “bầu”...”

PS:
Trước khi làm việc lớn
Hãy suy nghĩ thật sâu
Đi thì đơn giản lắm
Về không dễ thế đâu! 
(Sưu tầm trên Facebook)

Chuyện 4 bà vợ

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý.
Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

“Không đâu” - Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”. Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ. Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.

Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

Tốt
 hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên.


Nguồn: BM Blog

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Bitcoin: Công cụ làm giàu hay sáng tạo vô dụng?

Trong một phân tích đăng tải lần trước, tôi đã giới thiệu cỗ máy vận hành của Bitcoin, tại sao nó ra đời, và bản chất của nó là gì. Trong bài này tôi sẽ bàn thêm về giá trị của nó đối với cá nhân và xã hội.

Hai vấn đề lớn

Có hai vấn đề hóc búa đối với giải pháp của Satoshi: Thứ nhất là các cá nhân mua máy móc thiết bị để trở thành một node để làm gì? Họ đầu tư và họ phải được nhận thứ gì đó. Các ngân hàng trong thế giới bình thường đóng vai trò trung gian để hưởng phí giao dịch. Các chủ nhân của các node cũng phải được thù lao từ khoản đầu tư họ bỏ ra.

Satoshi đã nghĩ ra cách vừa để hệ thống tự tạo ra Bitcoin mới và vừa để tạo thù lao cho những người tham gia đóng vai trò xác thực giao dịch. Họ được gọi là các “thợ đào” (miners), lý do là họ có xác thực được một block hay không cũng tựa như có trúng số hay không, hay có may mắn đào được vàng hay không. Khi các thợ đào này xác thực được một giao dịch, hệ thống sẽ tạo ra một số Bitcoin thưởng cho họ. Thí dụ, tại thời điểm khởi nguồn của Bitcoin, một block được xác thực sẽ tạo ra 50 Bitcoin cho thợ đào thành công. Vì cứ mỗi 10 phút lại có một block được xác thực, mỗi ngày hệ thống tạo ra 720 nghìn Bitcoin mới, và một năm tạo ra 2,628 triệu Bitcoin mới.

Để khống chế số Bitcoin trong hệ thống không nhiều một cách vô tội vạ, Satoshi quy định cứ 4 năm số Bitcoin mới tạo ra cho một block được xác thực thành công sẽ giảm xuống còn một nửa. Với cách này, Satoshi khống chế số Bitcoin tối đa ở mức 21 triệu Bitcoin. Hệ thống sẽ đạt được con số này vào năm … 2140.

image 
Như vậy, câu hỏi đầu cơ bản được giải, các “thợ đào” đầu tư máy móc tham gia xác thực các giao dịch để hưởng Bitcoin thưởng khi họ xác thực thành công một block. Vì ngày càng nhiều người tham gia “đào” và số Bitcoin thưởng cho mỗi lần “đào” thành công giảm dần, việc kiếm Bitcoin thưởng ngày càng khó khăn.  Về lâu dài, để duy trì được nhiệt huyết của các “thợ đào”, người làm lệnh chuyển Bitcoin cho người khác sẽ phải trả phí giao dịch. Tuy nhiên hiện nay phí giao dịch vẫn bằng không.

Vấn đề khó khăn thứ hai là hệ thống Bitcoin có vẻ như chỉ bảo vệ người bán chứ không bảo vệ người mua. Người bán nhận được thông tin việc chuyển tiền từ bên mua đã được xác thực, và hệ thống của Bitcoin mô tả ở trên khiến cho bên bán không sợ bị lừa. Thế nhưng còn người mua thì sao? Làm sao người mua biết được rằng sau khi mình trả tiền rồi thì hàng sẽ đến tay?

Câu trả lời là...đã nhiều người mua bị ăn quả lừa từ phía người bán. Tiền chuyển đi mà hàng không về. Để bảo vệ người mua, Bitcoin có cơ chế “tài khoản phong toả” theo đó xuất hiện một bên thứ 3 đóng vai trò kiểm chứng. Người bán chỉ nhận được Bitcoin khi bên kiểm chứng xác nhận hàng đã chuyển. Tuy nhiên, cơ chế này lại đẻ ra cái mà hệ thống Bitcoin ngay từ đầu muốn xoá bỏ… đó là bên thứ 3. Lại phải xuất hiện một bên thứ 3 đủ uy tín mới bảo vệ được quyền lợi của bên mua và bên thứ 3 này lại sẽ tính phí dịch vụ. Nếu bên thứ 3 là đồ dỏm, bên thứ 3 có thể cấu kết với bên bán để lừa bên mua.

Bởi vì có phí kiểm chứng, người mua trong các giao dịch nhỏ thường không dùng dịch vụ kiểm chứng. Vì thế vẫn thường xảy ra là họ bị bên bán lừa không giao hàng sau khi đã nhận được tiền. Cũng vì chưa có bên thứ 3 nào đủ lớn, đủ uy tín để bảo lãnh, các giao dịch mua bán sử dụng Bitcoin cho tới nay vẫn là các giao dịch có giá trị rất nhỏ, rất vặt vãnh.

Họ đã kiếm tiền từ Bitcoin như thế nào?