Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Những ngày đầu tiên ở nước Nga

(Thân tặng bạn tôi nhân ngày Sinh nhật 16/4 với hy vọng những cảm xúc đầu tiên trên đất nước này sẽ theo bạn suốt cuộc đời như những kỷ niệm đẹp nhất) (Tác giả là 1 cựu sinh viên của SPNN)

Tháng 9 năm 1992 tôi bước chân tới nước Nga. Ngoài giờ đi học phải làm thuê cho thằng em ruột. Nó nuôi ăn ở, mua quần áo giày dép, cho thêm tiền tiêu vặt, trả lương và chỉ cách cưa mấy đứa con gái tây. Đến giờ tôi vẫn chả thấy ở đâu cái mô hình hay như thế, người làm công mà vật chất thừa mứa, tinh thần no nê.

Ngày đầu tiên xuống phố chơi, mọi cảm xúc đều gói gọn trong hai từ "ngỡ ngàng". Mátxcơva đang tiết thu, lá xanh, lá nâu, lá đỏ và nhiều nhất vẫn là lá vàng rực rỡ khắp nơi tương phản cực đẹp với thảm cỏ còn xanh mướt. Ngay dưới chân nhà là một tốp bốn năm người đàn ông què cụt, với những khuôn mặt phong trần điểm sẹo cùng các vết thâm tím đang trò chuyện. Tôi đoán đó là các cựu chiến binh vệ quốc vĩ đại nên chủ động bày tỏ lòng kính trọng bằng cách tiến đến chào, bắt tay và mời thuốc. Họ thân thiện ngoài sức tưởng tượng, những cái ôm siết chặt kèm những câu rưng rưng "Việt Nam anh hùng! Việt Nam giỏi lắm! Chúng mày đuổi được cả Mỹ về nhà…". Biết đuổi xong mình lại cố sang nhà nó chơi chắc họ buồn cười lắm. Loáng chưa đầy 1 phút, bao Marlboro đỏ đã nhẵn thín. Kiểu điếu hút điếu dắt tai của Việt Nam mình hóa ra chỉ là trò mèo. Mải khôn vặt thế thảo nào lâu lên đến CNXH. Nhẩm lại: bao thuốc vừa bóc có 20 điếu, 5 đồng chí cựu chiến binh, riêng tôi kính cẩn dâng chứ đâu dám hỗn hào hút cùng. Như vậy trung bình 1 đồng chí phập hết 4 điếu. Mới biết sao gọi là Gấu Nga, què rồi mà thể lực vẫn tốt thật. Hết thuốc, tôi từ biệt những con người đã đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại để lên nhà lấy bao khác, còn đi chơi tiếp.

Ở Nga các chung cư 5 tầng không lắp thang máy. Cuốc bộ lên đến tầng 4 gặp ông hàng xóm đang hút thuốc, dưới chân là chú mèo giống Ba-tư lông dài trắng muốt lười nhác nằm. Người Nga quả thực là dân tộc hiếu khách, chưa nghe hết tiếng chào hổn hển của tôi, ông tây đã chìa bàn tay to đúng bằng cái bảng học sinh ra bắt. Thuốc lá của ông chắc hàng nội địa nên khá khét, nhưng chú mèo đẹp quá níu tôi không muốn rời. Như đoán bắt được ý nghĩ trong đầu tôi, ông hàng xóm hào hiệp hỏi: "Cậu có thích nó không, tôi bán cho". Nghẹn mất hơn phút tôi mới lắp bắp "Ông… ông không thích mèo nữa à?". - "Tôi yêu súc vật lắm, nhưng gặp cậu tôi quý tôi bán rẻ, thỉnh thoảng cậu cho phép tôi đến thăm nó chứ?". Cuống cà kê vì món quà bất ngờ tôi hứa bừa: "Tất nhiên rồi, ông hãy đến bất kỳ lúc nào ông muốn nhé" . Con mèo được bán với giá 100 rúp tương đương 5 bao thuốc Marlboro. Ông hàng xóm bịn rịn hôn chia tay súc vật cưng của mình, phim Hàn Quốc bây giờ chắc chắn không lâm li bằng. Đãi chú mèo bữa tân gia với sữa tươi và giò xong tôi mới khóa cửa, bắt đầu chuyến tham quan Mátxcơva đầu tiên trong đời.

Từ căn hộ thuê ra ga tàu điện ngầm rất gần, chắc chưa đầy 3 phút đi bộ song tôi phải mất hơn 15 phút vì ngắm thêm cảnh. Phố rộng, đường phẳng lì, cây cối hai bên um tùm như công viên. Hà Nội mình đã được gọi là Thành phố Xanh thì đây biết gọi là Thành phố gì bây giờ. Chợt nhớ câu các cụ "Phấn đòi bì với Vôi". Như thế là nhà mình cũng trắng rồi nhưng bên này họ trắng hơn nhiều thôi. Thỏa đáng với lời giải tôi bước xuống lối ngầm qua đường, thứ mà Việt Nam mình hồi ấy chưa có. Sang đến bên kia phố là ga tàu điện ngầm, phần trên cao như tòa nhà 3 tầng, lối vào, lối ra riêng biệt. Xung quanh ga rất rộng với nhiều kiot bán hàng và một chợ cóc nhỏ. Trong chợ bán đủ thứ thực phẩm, hoa quả, đồ uống đóng chai và vô số các loại hạt gì đó nhiều màu rất đẹp, ăn được. Tôi tiến đến góc chợ, nơi có khoảng mươi cụ già đứng bán hoa quả. Đây có lẽ là các cụ hưu trí đem sản phẩm vườn nhà ra tiêu thụ rồi. Cụ nào trông cũng phúc hậu như bà tôi vậy, mỗi to béo hơn nhiều. Những trái táo to, căng mọng chỉ từng thấy trong phim giờ sờ sờ trước mắt khiến tuyến nước bọt của tôi được kích hoạt tức thì. "Bà ơi bán cho cháu mấy quả táo" – tôi hỏi ướm vì chả biết ở đây họ bán táo theo cân hay quả. "Ừ, cháu người Trung Quốc à?" – bà cụ đon đả. – "Không, cháu từ Việt Nam sang" – tôi ghét người Trung Quốc không phải vì trong lịch sử họ hay chiếm đoạt mình, mà vì những hồi ức thời thơ ấu. Nhà tôi ngay sát nhà vợ chồng ba tàu bán mỳ vằn thắn. Mấy lần mẹ tôi vác cặp lồng không về vì họ nhất khoát không chịu bán cho bát nước dùng. Mấy anh em tôi lại phải xơi cơm nguội với tóp mỡ dầm nước mắm.

Nói tiếp chuyện bà cụ Nga. Sau khi biết tôi là người Việt Nam bà mừng lắm: "Bà biết các cháu khổ vì bị hết nước ác này đến nước ác kia nó đánh, chiến tranh liên miên thế lấy táo đâu mà ăn" – bà cụ chứng tỏ sự hiểu biết khá sâu rộng về lịch sử cũng như dinh dưỡng học. "Cháu ăn thử đi, táo vườn nhà bà đấy, ngon lắm, bà giết sâu bằng tay chứ không bao giờ phun thuốc…" – vừa nói bà cụ vừa đưa cho tôi một miếng trong quả táo đã bổ sẵn làm 64 miếng nhỏ, mỏng ngang giấy pô-luya. Với định lượng như vậy khó thẩm định chính xác chất lượng. Nhưng đời tôi đã bao giờ được ngoạm miếng ấy vào mồm mà biết suy xét. Vì thế tôi từ chối ngay: "Không cần đâu bà ơi, nhìn bà là cháu hình dung ra táo của bà thế nào rồi". Bà cụ thấy thế càng xởi lởi: "Riêng Việt Nam các cháu bà bán như tặng thôi nhé, 10 rúp 3 quả cháu lấy mấy quả?". Nhắm thấy hành trình còn dài, tôi quyết định mua tạm 3 quả để ăn đường.

(Còn nữa)


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Sự tích hoa Anh Đào

Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa Anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp.
Chuyện kể rằng, ngày xưa ở xứ Phù tang (Nhật bản) chưa có hoa Anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường.
Năm chàng mới tròn một tuổi, có một Đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã, vị Đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi, mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: ”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.
image
Sau đó, cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”. Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một Võ sĩ đạo lừng danh.
Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực, nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen?
image
Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.

- Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng, thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

image
Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng, và nói chậm rãi rất quả quyết:

- Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một Võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi.

- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.

Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm, rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm đỏ chiếc áo Kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
image 
Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không Samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu.
Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”. Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra nằm gục bên cạnh mộ. 

Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm, và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.

image
Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa Anh đào. Nếu là người, xin làm một Võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một Võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa Anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.
Nhiều người tự hỏi có phài hoa Anh đào là 1 loài hoa Tình yêu hay không? Một Tình yêu mãnh liệt vào đạo, vào sự nghiệp Võ sĩ.
image
Đối với người Nhật Bản, hoa Anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung, và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa Anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa Anh đào mọc ở Triều Tiên, và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa Anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.

image
Hoa Anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa Anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới, và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami”.

Nguồn: BM Blog

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Tháng Tư về ( Thơ : Lê Mai Thao )



Ừ nhỉ!  Tháng tư
Hoa loa kèn loang trên phố
Màu trắng như nỗi nhớ
Tháng tư .

Ừ nhỉ ! Đã tháng tư
Em không thích nàng Bân với vẻ dịu dàng diệu vợi
Đan cho cho chồng một mùa nông nổi
Một mùa bóng tối
Khi hết heo may

Ừ nhỉ !Tháng tư
Chút lạnh về trên nhánh gầy của loa kèn đầu vụ
Những bông hoa thành phố
Thiếu gió
Thiếu sương
Thật đáng thương.!
Em mang về nhà cả tháng tư
Những nhánh loa kèn oằn mình trên bình sứ
Nhụy vàng hay bụi phố?
Nửa thèm giá sương nửa khát nắng hanh

Ừ nhỉ tháng tư!
Sáng nay em cẩu thả
Tấm áo khoác bỏ quên trên mắc
Anh không mặc
Khi sông đầy gió
Tháng tư về
Còn lạnh không anh?

 ( TNY sưu tầm )













Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tháng 3 ngày 8 Dương lịch!

Có một anh chàng nọ
Làm quần quật luôn tay
Nên bỗng ghen với vợ
Được ở nhà suốt ngày

Anh chàng than với Chúa:
“Con khổ quá chúa ơi
Ngày phải làm 10 tiếng
Trong khi, vợ thảnh thơi

Con xin thành cô ấy
Còn cô ấy thành con
Cho nếm thử mùi vị
Thử làm chồng có ngon?”

Chúa thương tình đồng ý
Đổi giới tính hai người
Cô vợ không ý kiến
Còn chồng sung sướng cười

Sáng hôm sau tỉnh giấc
Chàng vội vã nấu ăn
Hò hét kêu con dậy
Rồi quýnh quáng gập chăn

Sắp từng cái quần áo
Cả bốn “đứa” trong nhà
Cho ăn, đèo đi học
Cuống lên vì trường xa

Rồi quay về đi chợ
Hoa quả với thức ăn
Đồ bẩn đem đi giặt
Kẻo “chồng” về cằn nhằn

Đoạn quay sang chế biến
Nấu ăn cho thật ngon
Tranh thủ chờ cơm chín
Phi tới trường đón con

Ăn xong lại rửa bát
Lau bếp núc sàn nhà
Tắm cho mèo, cho chó
Toàn những việc đàn bà

Chưa được nghỉ một tí
Lại phải đưa con đi
Học thêm và học nếm
Chuẩn bị thi học kỳ

Loanh quanh mà nháy mắt
Trời đã chuyển sang chiều
Lại đón con, nấu nướng
Rồi phục dịch “chồng” yêu

(Sau khi rửa xong bát
Thì đã 21 giờ
Anh “chồng” mà trước đó
Là vợ - cứ nằm chờ)

Một ngày thở ra khói
Vừa leo lên giường nằm
“Chồng” đã khều chân gãi:
Chúng mình chơi “đào hầm”!

Dù trong lòng không thích
Vì mệt rũ cả người
Nhưng vẫn cứ phải cố
Giúp chồng được “xả hơi”
*
* *
Sáng hôm sau gặp chúa
Anh vội vã khẩn cầu:
“Làm đàn bà mệt quá
Con không thích nữa đâu!

Con đã biết lỗi lớn
Có mắt mà như không
Giờ con mới thấy khổ
Xin trở lại làm chồng!”

Chúa vuốt râu cười lớn:
“Ta mới vui làm sao
Khi con đã hiểu rõ
Làm vợ mệt thế nào

Giờ con muốn trở lại
Ta có tiếc gì đâu
Nhưng phải sau 9 tháng
Vì con đã dính… “bầu”...”

PS:
Trước khi làm việc lớn
Hãy suy nghĩ thật sâu
Đi thì đơn giản lắm
Về không dễ thế đâu! 
(Sưu tầm trên Facebook)

Chuyện 4 bà vợ

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý.
Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

“Không đâu” - Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”. Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ. Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.

Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

Tốt
 hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên.


Nguồn: BM Blog

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Bitcoin: Công cụ làm giàu hay sáng tạo vô dụng?

Trong một phân tích đăng tải lần trước, tôi đã giới thiệu cỗ máy vận hành của Bitcoin, tại sao nó ra đời, và bản chất của nó là gì. Trong bài này tôi sẽ bàn thêm về giá trị của nó đối với cá nhân và xã hội.

Hai vấn đề lớn

Có hai vấn đề hóc búa đối với giải pháp của Satoshi: Thứ nhất là các cá nhân mua máy móc thiết bị để trở thành một node để làm gì? Họ đầu tư và họ phải được nhận thứ gì đó. Các ngân hàng trong thế giới bình thường đóng vai trò trung gian để hưởng phí giao dịch. Các chủ nhân của các node cũng phải được thù lao từ khoản đầu tư họ bỏ ra.

Satoshi đã nghĩ ra cách vừa để hệ thống tự tạo ra Bitcoin mới và vừa để tạo thù lao cho những người tham gia đóng vai trò xác thực giao dịch. Họ được gọi là các “thợ đào” (miners), lý do là họ có xác thực được một block hay không cũng tựa như có trúng số hay không, hay có may mắn đào được vàng hay không. Khi các thợ đào này xác thực được một giao dịch, hệ thống sẽ tạo ra một số Bitcoin thưởng cho họ. Thí dụ, tại thời điểm khởi nguồn của Bitcoin, một block được xác thực sẽ tạo ra 50 Bitcoin cho thợ đào thành công. Vì cứ mỗi 10 phút lại có một block được xác thực, mỗi ngày hệ thống tạo ra 720 nghìn Bitcoin mới, và một năm tạo ra 2,628 triệu Bitcoin mới.

Để khống chế số Bitcoin trong hệ thống không nhiều một cách vô tội vạ, Satoshi quy định cứ 4 năm số Bitcoin mới tạo ra cho một block được xác thực thành công sẽ giảm xuống còn một nửa. Với cách này, Satoshi khống chế số Bitcoin tối đa ở mức 21 triệu Bitcoin. Hệ thống sẽ đạt được con số này vào năm … 2140.

image 
Như vậy, câu hỏi đầu cơ bản được giải, các “thợ đào” đầu tư máy móc tham gia xác thực các giao dịch để hưởng Bitcoin thưởng khi họ xác thực thành công một block. Vì ngày càng nhiều người tham gia “đào” và số Bitcoin thưởng cho mỗi lần “đào” thành công giảm dần, việc kiếm Bitcoin thưởng ngày càng khó khăn.  Về lâu dài, để duy trì được nhiệt huyết của các “thợ đào”, người làm lệnh chuyển Bitcoin cho người khác sẽ phải trả phí giao dịch. Tuy nhiên hiện nay phí giao dịch vẫn bằng không.

Vấn đề khó khăn thứ hai là hệ thống Bitcoin có vẻ như chỉ bảo vệ người bán chứ không bảo vệ người mua. Người bán nhận được thông tin việc chuyển tiền từ bên mua đã được xác thực, và hệ thống của Bitcoin mô tả ở trên khiến cho bên bán không sợ bị lừa. Thế nhưng còn người mua thì sao? Làm sao người mua biết được rằng sau khi mình trả tiền rồi thì hàng sẽ đến tay?

Câu trả lời là...đã nhiều người mua bị ăn quả lừa từ phía người bán. Tiền chuyển đi mà hàng không về. Để bảo vệ người mua, Bitcoin có cơ chế “tài khoản phong toả” theo đó xuất hiện một bên thứ 3 đóng vai trò kiểm chứng. Người bán chỉ nhận được Bitcoin khi bên kiểm chứng xác nhận hàng đã chuyển. Tuy nhiên, cơ chế này lại đẻ ra cái mà hệ thống Bitcoin ngay từ đầu muốn xoá bỏ… đó là bên thứ 3. Lại phải xuất hiện một bên thứ 3 đủ uy tín mới bảo vệ được quyền lợi của bên mua và bên thứ 3 này lại sẽ tính phí dịch vụ. Nếu bên thứ 3 là đồ dỏm, bên thứ 3 có thể cấu kết với bên bán để lừa bên mua.

Bởi vì có phí kiểm chứng, người mua trong các giao dịch nhỏ thường không dùng dịch vụ kiểm chứng. Vì thế vẫn thường xảy ra là họ bị bên bán lừa không giao hàng sau khi đã nhận được tiền. Cũng vì chưa có bên thứ 3 nào đủ lớn, đủ uy tín để bảo lãnh, các giao dịch mua bán sử dụng Bitcoin cho tới nay vẫn là các giao dịch có giá trị rất nhỏ, rất vặt vãnh.

Họ đã kiếm tiền từ Bitcoin như thế nào?

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Bitcoin: thông minh nhưng vô dụng?

Hầu hết mọi người, kể cả những “kẻ thù” của Bitcoin, đều phải công nhận Bitcoin là một sản phẩm của trí tuệ đặc biệt thông minh. Bitcoin là gì? Nói nôm na, Bitcoin có thể hiểu là một loại tiền điện tử do một số cá nhân tạo ra, không liên quan đến bất cứ chính phủ nào.

Trên nguyên tắc, ai nếu muốn cũng có thể tạo ra một loại tiền điện tử, vấn đề là nó có được người khác chấp nhận hay không. Trước Bitcoin cũng có nhiều loại tiền điện tử, ngay cả Facebook cũng tạo ra một loại tiền điện tử là Facebook Credits, tuy nhiên đều không thành công. Bitcoin là đồng tiền điện tử đầu tiên thành công ở góc độ nó hấp dẫn một lượng lớn số người khắp nơi trên thế giới.

Nó hơn gì các loại tiền điện tử khác? Và tại sao nó lại được coi là thông minh? Nếu xem lại khởi thuỷ của ý tưởng này, từ sách trắng của Satoshi Nakamoto (người sáng lập Bitcoin) được đưa lên mạng năm 2008, có thể thấy mục tiêu ban đầu của Satoshi không phải là tạo ra một hệ thống tiền tệ mới thay thế các hệ thống tiền tệ truyền thống (như nhiều đệ tử nhiệt thành của Bitcoin vẫn hay ca tụng). Satoshi chỉ muốn tạo ra một hệ thống thanh toán, chuyển tiền online an toàn, rẻ, và không cần đến các định chế tài chính can thiệp vào, và hướng đến các giao dịch online có giá trị nhỏ.

Đứng trên góc độ này, dễ thấy việc chuyển tiền, nhất là chuyển từ nước này sang nước khác, và giữa các hệ thống ngân hàng khác nhau, khá tốn kém. Các “bên thứ ba” như các ngân hàng, các công ty tín dụng (Visa, Master Card, American Express…) hay các công ty chuyển tiền (như Western Union) đều tính phí cao và mất nhiều thời gian. Một hệ thống như Satoshi đề xuất sẽ làm cho mức phí này giảm đến mức tối thiểu (thậm chí miễn phí) và thời gian chuyển tiền nhanh hơn rất nhiều. Vì thế, trên nguyên tắc nếu triển khai thành công thì nó là một sự đóng góp có ý nghĩa cho xã hội.

Thực ra ý tưởng của Satoshi về hệ thống thanh toán online trực tiếp (không qua các trung gian định chế tài chính) trên thực tế không cần phải tạo ra một loại tiền mới. Nó có thể vận hành với một loại tiền có sẵn (thí dụ USD). Tuy nhiên, Satoshi đã thành lập Bitcoin, và tạo ra một loại tiền mới.

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Tại sao đeo nhẫn cưới ở ngón áp út?

Bạn đã bao giờ thắc mắc tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út chưa? Người Trung Quốc có một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục. Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời của bạn, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.
Bây giờ bạn hãy để hai bàn tay đối diện nhau, gập ngón tay giữa lại và áp sát chúng vào nhau, đồng thời cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón tay còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón tay.  

Bây giờ bạn hãy thử tách hai ngón tay cái, rồi sau đó ngón tay trỏ và ngón út rời nhau ra… (xem hình). Bạn sẽ thấy chúng tách nhau ra dễ dàng. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em bạn cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.
 

Thế còn ngón áp út thì sao? Bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi bạn không thể tách rời chúng ra khỏi nhau! Là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó với nhau không thể tách rời suốt cả cuộc đời. Cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa.
 

Đó chính là lý do tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.


Nguồn: BM Blog

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Rượu vodka Nga - 100 gram khổ đau, hạnh phúc

Thứ Ba, ngày 03 tháng 1 năm 2012
Một lần, khi tôi còn là sinh viên học ở Nga, anh bạn người Nga của tôi nửa đùa nửa thật hỏi tôi có biết vì sao người Nga lúc nào cũng trữ rượu vodka trong nhà không, thậm chí là chai uống dở? Tôi đoán là do trời quá lạnh, họ luôn cần được sưởi ấm. Anh bạn cười cười, bảo: "Đã bao giờ mày cảm thấy thất vọng với mình, với cuộc đời đến độ không muốn sống nữa chưa? Một khoảnh khắc, sẵn sàng chết! Lý trí tê liệt. Cho nên đừng có mắng mỏ người muốn chết rằng Anh ta đang ích kỷ, ngớ ngẩn, không biết nghĩ! Lúc đó còn gì để nghĩ mà cũng đã quá sợ nghĩ ngợi rồi mới đi đến quyết định tiêu cực ấy. Như một sự cứu rỗi. Thế rồi trước khi giã biệt với những gì từng quen thuộc với mình, Anh ta nhìn quanh một lượt và chạm mắt vào chai rượu vodka uống dở để góc nhà. Một tia sáng loé lên: phải rồi, một phút để uống nốt chai rượu - rượu này dành cho tử biệt sinh ly! Uống xong, đầu óc bỗng trở nên sáng rõ. Cái khoảnh khắc muốn chết cao độ nhất đã trôi qua. Anh ta khóc. Vì thương mình. Vì thương những người quanh mình. Và có can đảm sống tiếp..."

Thú thật là khi ấy tôi đã cười vì sự tếu táo của ông bạn mà không hiểu rằng trong đó cũng có phần lớn sự thật. Để hiểu được những triết lý nhân sinh ở đời xung quanh một sự vật, hay dù chỉ là một thứ đồ uống tưởng chừng thông dụng đến độ chẳng cần quá ngẫm ngợi về nó như vodka của người Nga, cũng cần một sự trải nghiệm nhất định bằng tuổi tác, vốn sống.

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Obama "mất điểm" với vợ


image
Trong khi các nhà lãnh đạo thế giới quy tụ tại buổi lễ tưởng nhớ cuộc đời của người hùng đấu tranh cho nhân quyền Nam Phi Nelson Mandela, thì cộng đồng mạng dường như lại quan tâm hơn tới những hình chụp của Obama nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron. 
image
Ông Obama chụp ảnh với Thủ tướng Anh và Đan Mạch trong khi bà Obama ngồi nghiêm nghị bên cạnh.
Ngoài bài phát biểu ca ngợi Nelson Mandela tại tang lễ của ông tại sân vận động ở ngoại ô Johannesburg vào ngày 10/12, Tổng thống Barack Obama đã giành được sự chú ý của thế giới không chỉ một mà hai lần.
image
Đầu tiên là bức ảnh ông Obama bắt tay cùng Chủ tịch Cuba Raul Castro. Rồi sau đó là chụp ảnh đầy thân thiện cùng với nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron .
image
Trên các mạng xã hội, trong khi một số cho rằng ông Obama đã có hành động chụp ảnh không thích hợp tại tang lễ Nelson Mandela, nhiều người khác lại tập trung vào Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama, người ngồi kế bên Tổng thống Obama, đang lộ một vẻ mặt nghiêm nghị, nếu chưa nói là khó chịu.
image
Trong khi bà có vẻ như đang tập trung về hướng sân khấu, thì các trang mạng lại tập trung vào ánh nhìn không tỏ chút quan tâm nào so với 3 vị lãnh đạo Anh, Mỹ, Đan Mạch đang vui vẻ cười tươi kế bên bà.
image
Tờ National Post của Canada dẫn lời nhà hài kịch Rob Delaney gọi loạt ảnh chụp Obama vui vẻ bên cạnh nữ Thủ tướng Đan Mạch là “hài kịch 3 bên hay nhất lịch sử”.
image
Các bức ảnh sau đó cho thấy ông bà Obama đã đổi chỗ ngồi, với Đệ nhất phu nhân Mỹ ngồi kế bên nữ Thủ tướng Đan Mạch, và Tổng thống Obama nhìn về phía trước, vẻ mặt buồn rười rượi. Tổng thống Mỹ đứng dậy rời đi, và khi đó có thể thấy bà Michelle Obama chuyện trò cùng bà Thorning-Schmidt.
image
Một dòng tít trên trang buôn chuyện Gawker còn cả gan viết: “Obama trở về “chuồng” sau khi chụp ảnh quá thân thiết với Thủ tướng Đan Mạch và đính kèm bài viết với hình ảnh. Có độc giả đã tự hỏi rằng: “Liệu đây có phải là ảnh quan trọng nhất năm 2013?”
image
Bà Thorning-Schmidt, 46 tuổi, là Thủ tướng Đan Mạch mới được hơn 2 năm và đã kết hôn, có 2 con tuổi chừng ngang với tuổi 2 cô con gái của ông bà Obama. Thorning-Schmidt và Obama đã chính thức gặp nhau trước đây ít nhất 2 lần và lần gần nhất là vào tháng 9 ở Stockholm. Bà Thorning-Schmidt cũng đã viếng thăm Nhà Trắng hồi tháng 2 khi bà cùng ông Obama thảo luận về chính sách kinh tế và tình hình ở Syria.

image

Nguồn: BM Blog

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Quà tặng Năm mới

Như hai năm trước, hai bé Xù và Xì - các con của bạn Thu Ba - kính tặng các độc giả của Blog "Lớp Nga 2 và Bè bạn" bộ lịch Năm Giáp Ngọ 2014.

Xin cảm ơn tác giả - bé Xù Xì - và Nhà tài trợ của 2 bé - bạn P.T.Ba. Hy vọng 2 bé sẽ ngày càng có nhiều tác phẩm đẹp!


Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Sự khác biệt giữa luyện “gà nòi” ở Việt Nam và Mỹ



Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.
Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.

Bài viết trên VNE. Những năm cuối 1980 đầu 1990, chủ blog từng tham gia chấm thi Olympic Tin học toàn quốc, luyện gà nòi xứ Việt đi thi quốc tế, và đã ở Mỹ 10 năm, nên có thể  công nhận những gì anh Tiến viết là chuẩn xác. 

Phải thừa nhận rằng nền giáo dục Mỹ tốt hơn Việt Nam. Chúng ta thường gửi con đi Mỹ học, không thấy người Mỹ nào xin học ở Việt Nam.

Sự phát triển của một người phụ thuộc hai yếu tố: di truyền và môi trường. Do các yếu tố di truyền nên người Việt Nam khó có thể ganh đua với người Mỹ trong các môn sức mạnh cơ bắp như chạy, nhảy… Nhưng với các môn thuần túy đầu óc và không cần đầu tư nhiều tiền thì có thể ngang ngửa như cờ, toán…

Về lý thuyết thì người Việt Nam cũng có số tế bào não như các dân tộc khác. Kiến thức cơ bản của nhân loại đã tích lũy được qua hàng triệu năm tiến hóa thì chúng ta có điều kiện tiếp cận như Mỹ nhờ có Internet.

Tóm lại nếu chỉ thi bằng bút chì và bàn phím, không thi vật tay thì Việt Nam có điều kiện ngang ngửa với Mỹ.

Còn môi trường, có lẽ cái này Việt Nam luôn thiếu.

Một ví dụ điển hình là việc Việt Nam tham gia thi Toán quốc tế từ năm 1974. Chúng ta tự hào là một nước bị chiến tranh tàn phá 20 năm mà vẫn đạt được huy chương này nọ, chỉ thua Liên Xô, Đông Đức và sau này thua Mỹ…

Thực ra là thế nào?

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

20-11-2013: “Gặp mặt Thượng đỉnh Xô - Mỹ”


TMQ
(Trực tiếp từ  Nhà hàng "Hợp Tác Xã", số 46 An Dương - Hà Nội)

Hoa Kỳ và Liên xô (cũ), một ở tây bán cầu – một ở đông bán cầu, tuy là 2 siêu cường đối đầu nhau nhưng cả 2 đều là con của cùng một Mẹ - Trái đất.

Lớp Anh 2 và lớp Nga 2, khóa 1985 – 1988, Trường PTTH Hà Nội – Amsterdam, cũng có thể được ví như vậy – chuyên 2 thứ tiếng đại diện cho 2 quốc gia và có cùng chung các thầy cô giáo dạy hầu hết các môn học trong suốt cả 3 năm học cấp 3. Chỉ khác là, 2 lớp chưa bao giờ có "chiến tranh lạnh", khi còn đi học!

Tuy vậy, phải tới ngày hôm nay, 23-11-2013, nhân kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, lần đầu tiên sau 25 năm kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, toàn thể hai lớp mới có dịp hội họp với nhau, với sự có mặt của gần như đầy đủ các thầy cô giáo cũ tại Nhà hàng “Hợp Tác Xã”, số 46 An Dương – Yên Phụ - Ba Đình – Hà Nội. 

Chưa từng có dịp 20-11 nào, các thầy cô giáo lại tới dự đông và vui như lần này!

Cả thảy có 10 thầy cô tới dự: cô Liên (dạy tiếng Anh), cô Ước (dạy tiếng Nga), thầy Lân và cô Hoan (dạy Toán), thầy Huy (dạy Sử), thầy Lập, cô Bảo và thầy Vĩnh (dạy Văn), cô Tâm (dạy Lý), thầy Thân (dạy Thể dục. Có 3 thầy vì lý đo đặc biệt đã không tới được: thầy Cường (dạy tiếng Nga) bị ốm, thầy Thủy (dạy Lý) bị lớp khác ở Trường Đoàn Kết hẹn trước, thầy Thái (dạy Văn) phải về quê đột xuất.

Về sáng kiến cùng tổ chức và lựa chọn địa điểm, hãy dành lời cảm ơn tới Lớp trưởng lớp Nga 2 - bạn Phạm Thu Ba, 1 trong 2 "mì chính cánh" của lớp Anh 2 - bạn Hoàng Tiến Hùng và các bạn trong Ban liên lạc của lớp Anh 2. Đây thực sự là 1 ý tưởng tổ chức rất hay và 1 địa điểm gặp mặt không thể phù hợp hơn, nhất là đối với các thầy các cô thuộc thế hệ 4x và 5x, những người đã sống nửa cuộc đời qua thời bao cấp khó khăn nhưng vô tư, giàu tình người; cũng như đối với hơn 40 đứa học trò cũ của 2 lớp, thuộc thế hệ 7x, vốn cũng từng được nếm mùi gạo bán theo sổ, thực phẩm cấp phát theo tem phiếu,…

Về các công tác tổ chức khác như liên lạc, mời và đưa đón các thầy cô, chuẩn bị quà lưu niệm,... hãy dành lời cảm ơn tới các bạn trong Ban liên lạc của 2 lớp và tất cả các bạn của Lớp Anh 2, nhà tài trợ quà tặng cho ngày vui hôm nay.

Trở lại với chuyện ngày xưa, hồi học cấp 3, của 2 lớp.

Hai lớp được Nhà trường bố trí cạnh nhau, lúc thì ở tầng 2 hay tầng 3, khi thì lên tầng 4. Thời khóa biểu của 2 lớp cũng hao hao giống nhau về các tiết học trong ngày và trong tuần, chỉ khác là, một lớp học môn này trước và học môn kia sau, còn một lớp thì ngược lại. 

Cách sắp xếp này của Nhà trường chắc hẳn để giúp cho các thầy các cô thuận tiện bố trí thời gian tới trường mỗi ngày trên những chiếc xe đạp cà tàng của mình. Hầu hết, các thầy các cô trước đây dạy học ở các trường quanh khu vực trung tâm Hà Nội như Lý Thường Kiệt, Việt Đức, Trần Phú, Hoàn Kiếm, Chu Văn An,… Chẳng mấy khi phải đi dạy học ở xa, tít mãi tận hồ Giảng Võ, nơi tọa lạc của Trường Ams cũ. Nhớ lại hồi đó, duy nhất đường Giảng Võ là đường đôi 2 chiều, do ăn theo Trung tâm Triển lãm Giảng Võ. Còn lại, đường Kim Mã, bé nhỏ chỉ bằng 1/2, thậm chí 1/3 hiện tại. Phố Núi Trúc, ngay bên hông của Trườn Ams cũ, chỉ là 1 con đường rải nhựa sơ sài với 1 bên là mương thoát nước công cộng và những khóm tre, vốn chỉ thường thấy ở vùng ven đô hay nông thôn.

Nhưng chính cách sắp xếp này đã giúp cho những đứa học trò của 2 lớp, không hổ danh khi được xếp hạng chỉ sau “ma quỉ”, đã nghĩ ra đủ mọi cách để “qua mặt” các thầy các cô, đối phó với các buổi kiểm tra đột xuất 15 phút, “bắt tủ” các bài kiểm tra 1 tiết, v.v. Hồi đó, có thầy cô nghiêm khắc có thể không thực sự hài lòng với những chiêu trò của bọn trẻ, có thầy cô hiền hơn thì cho qua,… nhưng đó lại chính là những kỷ niệm đẹp, khó phải mờ, của một thời đi học, để giờ đây, khi kể lại với các thầy các cô tại buổi liên hoan gặp mặt năm nay, cả thầy lẫn trò dường như trẻ ra tới gần 30 tuổi và được sống lại những ngày tháng của thuở hàn vi, nghèo về vật chất nhưng giàu về tình cảm.

Bài viết này xin được kết thúc mở ở đây, để dành cho các bạn của 2 lớp viết thêm về những kỷ niệm của mình với các thầy cô giáo cấp 3 bằng cách gửi nhận xét (comment) ở cuối bài.

Trước khi kết thúc, mời các bạn cùng nhìn lại hình ảnh của học trò 2 lớp Anh 2 và Nga 2, cùng với các thầy cô giáo, thời 1985 – 1988. Ảnh chụp trước lúc ra trường.

Thân mến và xin mời các bạn ...

Lớp Anh 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam
Lớp Nga 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Cách mạng Nga 1917 qua ảnh tư liệu


Một dự án với mục đích truyền bá kỹ thuật nhiếp ảnh và đặc biệt là trong phòng tối khi tráng và rửa phim, trước khi có ảnh kỹ thuật số được Anton Orlov thực hiện mang tên ‘The Photo Palace Bus’, từ San Diego, Hoa Kỳ. Ảnh: Rahill và ba trẻ em Nga tại một ngôi làng nhỏ.

image
Dự án nhằm truyền bá kiến thức liên quan tới lịch sử kỹ thuật nhiếp ảnh qua các triển lãm trên thế giới. Qua dự án này năm 2005 ông đã phát hiện một bộ sưu tập ảnh quý giá về Cách mạng 1917 tại Nga. Ảnh: Thành viên YMCA mua vui cho người đi tàu.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Phiên chợ Tam Đường Đất (Lai Châu), sáng thứ Năm, Chủ nhật.

Gửi tặng mọi người những hình ảnh chợ phiên Tam Đường Đất tại Lai Châu, nơi mình tôi đã may mắn có được 30 phút dạo quanh cách đây chưa tròn tháng. Phiên chợ là điểm "đến hẹn lại lên" vào mỗi sáng thứ 5 và chủ nhật hàng tuần như một bức tranh sống động giữa núi rừng Tây Bắc ngút ngàn. - PTB
Những thứ được bà con mang xuống chợ bán đa phần đều là "cây nhà lá vườn" hay "của nhà trồng được" như mớ rau, nải chuối, búp măng đắng, củ khoai, củ sắn cho đến lợn cắp nách, gà xách tay, nấm hương, mục nhĩ…Nhưng nhớ là phải đi chợ sớm. Đến 8-9h sáng là chợ vãn rồi.

Ngó cái nào. Xấu à? Không, rất đẹp :-)