Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012
Ngày của Mẹ
Ngày của Mẹ
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Ngày Hiền Mẫu hay Ngày của Mẹ (Tiếng Anh: Mother's Day) đương thời được khởi xướng bởi bà Anna Marie Jarvis tại thành phố Grafton, tiểu bang Tây Virginia, Hoa Kỳ, để tôn vinh những người mẹ hiền, đặc biệt là trong khung cảnh của mái ấm gia đình. Theo truyền thống của Hoa Kỳ
và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, Ngày Hiền Mẫu được tổ
chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Một số nước khác
cũng có các ngày lễ tương tự được tổ chức vào các ngày khác trong năm.Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012
Lượn qua Chợ tình Khâu Vai
Có câu hát "Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào / Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai..."
Khâu Vai nằm trong một thung lũng, xung quanh là những dãy núi cao chót vót, xa hơn một chút là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây khói. Từ thị xã Hà Giang, đi thêm gần 150 cây số là đến Mèo Vạc, khoảng 20 cây số đường núi (không hề dễ đi) nữa là đến Khâu Vai. Người ta nhớ đến Khâu Vai vì cái chữ "Chợ tình", họp mỗi năn một lần. Chợ tình bắt đầu từ đêm 26 kết thúc vào chiều tối ngày 27.3 (âm lịch).
Nghe kể lại, chợ tình Khâu Vai có từ những năm đầu thế kỷ 20. Đây là địa điểm, người ta tìm đến với nhau sau một năm hoặc nhiều năm xa cách. Chủ yếu họ là những người có mối tình chắc trở, yêu thương nhau thực sự, nhưng vì một lý do nào đó không lấy được nhau. Nay mỗi người đều có duyên phận riêng của mình. Họ hẹn nhau đúng ngày này đến để tâm sự, chia sẻ về cuộc sống riêng của mình cũng như ôn lại tình cảm cũ. Có rất nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đến chợ. Đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng. Ở đây không có sự ghen tuông, bực bội. Nhưng những phút giây "ngoài chồng, ngoài vợ" đó chỉ có và được phép diễn ra trong ngày chợ đó, không hơn.
Người "đến" chợ chủ yếu là các cặp tình nhân các dân tộc: Tày, Nùng, Giấy từ các xã Nậm Ban, Niêm Sơn, Tát Ngà, Lũng Pù, Sơn Vĩ, Thượng Phùng của Hà Giang, từ các xã của huyện Bảo Lạc (Cao Bằng) sang. Nhưng giờ rất nhiều người Kinh lên xem vì nghe cái tiếng về chợ. Đêm 26 trời tối mịt, những du khách hiếu kỳ chẳng "nhìn thấy gì", đành đợi đến ngày 27, trời sáng, khi chợ chắc không chỉ còn giành cho những đôi tình nhân nữa mà đượm mầu sắc của cả trẻ con, người lớn từ khắp nơi đi chợ cho vui thôi.
Mới chỉ có dịp đứng cách Khâu Vai độ 18km vào ngày không có chợ tình nhưng những gì được nghe kể lại và nhìn thấy qua những hình ảnh được "bạn bên cạnh" chia sẻ chắc cũng đáng để chia sẻ lại tiếp với các bạn về một vùng núi cao đầy mầu sắc và tình người.
Toàn cảnh chợ, nơi diễn ra chợ tình Khâu vai vào đêm 26 và ngày 27 tháng 3 âm lịch
Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012
Bài hát Nga - Желаю Счастья В Личной Жизни
Đầu hè rồi! Giới thiệu cùng các bạn bài hát mình rất thích của Алла Пугачева trong album nổi tiếng "Счастья в личной жизни!"
Chúc các bạn ngày lễ vui vẻ cùng gia đình!
BAKU
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
Kỳ nghỉ của mỗi người
Hưng viết giấy xin nghỉ gần hai tuần.
Những ngày quay phim dồn dập và công việc không tên chất như núi để
chuẩn bị cho chương trình TV mới khiến anh mệt rời rã trong nhiều ngày.
Bây giờ, khi mọi thứ dường đã vào guồng một cách suôn sẻ, anh quyết định
dành cho mình ít thời gian.
Anh nhờ cô trợ lý đặt giúp phòng ở một resort gần biển. Anh đã xem qua trang web và rất thích thú với những căn biệt thự nằm rải rác trên sườn đồi hướng biển, trông có vẻ biệt lập và yên tĩnh lạ lùng. Cô trợ lý ái ngại thông báo cho anh rằng ở đó hiện chưa có hệ thống Internet. Hưng cười, không sao, anh cũng chẳng cần Internet làm gì. Có gì em cứ gọi điện cho anh là được. Đột nhiên trong đầu Hưng hiện ra một đoạn quảng cáo từng xem đâu đó, hình như là quảng cáo của một resort ở nước ngoài. Bạn cần internet? Bạn cần truyền hình cáp? Bạn cần điện thoại? Vậy bạn ở nhà đi, đến resort làm gì? Đại khái thế. Nghe hơi vớ vẩn, nhưng không phải là không có lý.
Xuống xe bus, anh phải bắt xe ôm vào
thêm 20 km nữa mới đến resort. Ông xe ôm hơi say, lao vèo vèo qua những
đoạn quanh một bên là núi, một bên là vực biển. Ngồi sau bám chặt yên
xe, Hưng thầm nghĩ nếu chết kiểu này chắc vô duyên tệ. May sao, anh cũng
đến nơi an toàn. Ông xe ôm vẫn còn đủ tỉnh táo để dặn dò Hưng ?oÊ cậu
kia, buổi chiều đừng tắm biển. Sóng mạnh lắm!? Hưng gục gặc, nhét túi
ông một tờ tiền lớn và gói thuốc vừa móc trong balô ?oXỉn, chạy vừa thôi
nghe bố!?. Giọng địa phương trọ trẹ nhưng đầy vẻ quan tâm lúc nãy bỗng
nhiên làm Hưng xúc động. Và một chút cô độc nữa, anh thấy vậy.
Ngày hè trở rét
Thơ: Lưu Quang Vũ
sớm nay ngày trở lạnh
heo may và mưa xám
se lòng như chớm đông
phố phường ngỡ rộng hơn
gió lùa khung cửa rét
như một chiều đông trước
em về mưa ướt vai
“nỗi buồn riêng trong cây
chỉ có mình em biết
suốt đời không ngủ được
là ngọn gió heo may”
vòm lá ướt sớm nay
sau mưa càng óng mượt
người đi xe tíu tít
phải em đang mong chở
Ôi cái rét trái mùa
đất trời kỳ lạ thật
khó hiểu như lòng người
những vui buồn trái ngược
Hôm qua còn nóng bức
và mai lại nắng thiêu
ngày lạnh được bao nhiêu:
một nụ cười bé bỏng
một lá thư đến chậm
từ đâu ngọn gió về?
Thương ngày lạnh giữa hè
không theo mùa định trước
thương em, thương chẳng hết
năm tháng đã qua nhanh
em ở giữa lòng anh
một ngày hè trở rét…
Nguồn: BMM Blog
Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012
Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012
"Ông Lê-nin ở nước Nga..."
Hôm nay là ngày sinh V.I.Lenin, tình cờ đọc được bài viết "Ông Lê Nin ở nước Nga...". Chỉ thấy có 2 tấm hình này thú vị, post lại chia sẻ với các bạn. Theo chú thích tại nguồn bài viết thì 2 tấm hình này được chụp tại Quảng trường Đỏ - Nga, do tác giả giaophuong, thành viên Diễn đàn Otofun.net thực hiện.
2 tấm hình này chứng tỏ 1 điều: Vẫn còn có những người muốn chụp ảnh với V.I.Lenin bằng xương bằng thịt, không biết vì nhớ Ông hay vì 1 lý do gì khác. Bất luận vì lý do gì, V.I.Lenin vẫn là 1 phần không thể thiếu của nước Nga!
Mừng Ngày sinh của V.I.Lenin!
Nguồn ảnh: MTH blog
2 tấm hình này chứng tỏ 1 điều: Vẫn còn có những người muốn chụp ảnh với V.I.Lenin bằng xương bằng thịt, không biết vì nhớ Ông hay vì 1 lý do gì khác. Bất luận vì lý do gì, V.I.Lenin vẫn là 1 phần không thể thiếu của nước Nga!
Mừng Ngày sinh của V.I.Lenin!
Nguồn ảnh: MTH blog
Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012
Thư gửi con trai: Mối tình đầu
Con trai yêu quý,
Hồi con học lớp một, trời mưa to, mẹ đã nhìn thấy con giữ chặt cái ô nhỏ trong tay, bước mạnh mẽ và tự hào phía sau để che cho L suốt chặng đường từ trường về nhà bạn. Mẹ đã được thấy con và L lớn lên cùng nhau, thân thiết với nhau suốt những năm tiểu học. Mẹ biết con vui đến thế nào khi bạn mang quà sang cho con vào ngày sinh nhật và đã buồn biết bao khi không được học cùng trường với bạn khi chuyển cấp.
Mẹ cũng biết, suốt ba năm trung học, con vẫn đạp xe qua nhà bạn mỗi chiều tan học, dẫu đường về nhà bạn ngược một đoạn so với nhà mình. Và con đã rất vui mỗi khi được nói chuyện với bạn dăm ba phút khi tình cờ gặp nhau ở bến xe buýt gần nhà.
Nhưng mẹ đã bất ngờ khi con thổ lộ với đôi mắt đỏ hoe: "Bạn ấy từ chối con rồi mẹ ạ!"
Dẫu con đã đọc hết cuốn "Cẩm nang cho các chàng trai trẻ", đã cao hơn mẹ và đi chật giày của bố, đã bắt đầu cạo râu và rửa mặt bằng đồ của đàn ông, dẫu giọng nói của con đã vỡ ồ ồ và mặt con lấm tấm đầy trứng cá, mẹ không ngờ rằng con mẹ đã là chàng trai trẻ biết yêu.
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
Giới thiệu blog "Vui-Khỏe-Ấm-No"
Các bạn bên Tổ chức Plan International đã chính thức mở Quỹ Vui-Khỏe-Ấm-No sau khi thực hiện thành công Chương trình "Áo ấm cho em" từ 8/2011.
Mời các bạn ghé thăm Blog của Quỹ Vui-Khỏe-Ấm-No tại địa chỉ http://vuikhoeamno.wordpress.com/2012/04/04/donh-hanh-vi-nu-cuoi-tre/ để biết thêm chi tiết và cùng đồng hành vì trẻ em vùng cao, vùng sâu, vùng xa.
Quỹ Vui-Khỏe-Ấm-No đã lên báo rồi, các bạn nhé!
Thân mến.
Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012
Tháng Tư
Tháng Tư về, gió chưa hát mùa hè, nhưng
tôi đã bắt đầu thấy nhớ nhung những giấc mơ nào xa lắm. Về hoa loa kèn
trắng tinh khôi, về Hà Nội những ngày bỏng nắng, và về chúng ta. Làm sao
cho tôi được quay về ngày đó, được bạn chở đi trên chiếc xe máy cà tàng
xuôi dọc theo các con đường hối hả của thành phố mới quen, nói đủ các
thứ chuyện vẩn vơ trên đời. Bạn có nhớ không? Tuổi trẻ của chúng ta ở
đó. Tuổi trẻ của chúng ta đã có những ngày tháng đó. Chúng ta đã từng
nghe thấy tiếng khóc thanh xuân nhói lòng của nhau, giữa lúc đô thị lên
cơn sốt hầm hập. Tôi sẽ không quên. Sẽ không bao giờ quên. Rằng chúng ta
đã có một mùa hè như thế.
+
Thỉnh thoảng tôi cũng muốn viết về Hà
Nội. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn nói cho em biết, rằng đôi khi, chỉ gọi
tên Hà Nội thôi, tôi đã thấy chùng lòng. Không phải nơi chôn rau cắt
rốn, không phải nơi gắn bó tuổi thơ, Hà Nội đối với tôi chỉ giống như
người chủ nhà đối với tên khách trọ. Nhưng tôi đã phải lòng cô chủ nhà
ấy, từ lúc nào không hay. Vào một buổi sáng mùa đông đi làm, ngắm nhìn
màn sương mờ mờ giăng trên các nóc nhà xiêu vẹo biển quảng cáo. Vào một
buổi tối mùa hè an nhàn, ngồi cạnh bạn bè, hít hà hương cà phê thơm nồng
tỉnh thức. Vào một buổi đêm khuya sau cơn mưa, xách xe ra khỏi nhà,
chạy lên Bờ Hồ trà đá, tận hưởng vẻ yên tĩnh của một thành phố ngủ say.
Vào một ngày hoa sưa nở. Vào một ngày loa kèn bỗng trải trắng các thúng
hoa rong ven đường.
Tất cả tất cả, tôi cứ yêu Hà Nội dịu
dàng như thế. Như một gã si tình yêu một nàng thơ. Dù rằng, nàng thơ ấy
chẳng bao giờ là của tôi, em ạ.
+
“Tiếc quá, mùa loa kèn thì ngắn mà hạ lại chóng tàn.”
Nhưng em, tôi vẫn yêu loa kèn, nhiều lắm.
.JJ.
Nguồn: BMM Blog
Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012
Thi thoảng
Thi thoảng, khi cả ngày tất bật mà mãi không hết việc, đầu bẩn tóc rối và người ngợm lôi thôi, tôi ôm con vào lòng thật chặt, bỗng thấy hài lòng vì đã được làm một người đàn bà bình thường đúng nghĩa, được nấu ăn giặt áo, được giận được thương, được yêu được ghét, được nằm bên chồng con ngủ ấm áp trong những đêm mưa, được ra oai mắng con trai ở bẩn, con gái học lười. Các con tôi là tuổi trẻ và hy vọng mà chúng tôi để lại, như bố mẹ, ông bà đã để tuổi cho con. Tự thấy mình may mắn vì trong nhà có cả bước chân người già và tiếng cười con trẻ.
Thi thoảng, những lúc thật buồn, những lúc lòng trùng xuống và thế giới tối tăm, chỉ muốn nằm xuống và không thức dậy, hay vào những khoảng lặng khi bão dông đang cuồn cuộn tới, tôi gọi điện cho mẹ và kể những chuyện vui. Giọng nói của mẹ là đủ để tôi thấy sự hồi sinh của một cây xanh từng bị bão lũ vùi dập mà vẫn quyết đi đến tận cùng cuộc sống. Ừ, nếu không có những đoạn bão dông, thì sao ta biết yêu thương ngày nắng đẹp.
Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012
7 món ăn quý hiếm của Từ Hy Thái Hậu
Trên thế giới có hàng ngàn bữa tiệc sang trọng, lạ lùng, tốn kém. Nhưng khi nói đến chuyện ăn uống, tiệc tùng, phải kể người Trung Hoa dẫn đầu, cầu kỳ nhất. Và trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại cho đến ngày nay, chưa có yến tiệc nào linh đình, trọng thể, vĩ đại… bằng tiệc Xuân năm Canh Tý (1874) do Từ Hi Thái Hậu (Tây Thái Hậu), đời nhà Thanh Trung Hoa, tổ chức để khoản đãi phái đoàn Sứ Thần, tướng lãnh các quốc gia Tây phương.
Tiệc được chuẩn bị 11 tháng 6 ngày trước, sử dụng 1750 người phục vụ, tốn kém 98 triệu hoa viên thời đó tương đương 374 ngàn lượng vàng ròng, gồm 400 thực khách và đại tiệc kéo dài suốt 7 ngày đêm bắt đầu từ giao thừa (12 giờ đêm) Tết nguyên đán Canh Tý.
Thực Ðơn
Gồm tất cả 140 món. Theo chiếu chỉ của Tây Thái Hậu, mỗi tỉnh tuyển lựa mười đầu bếp tài giỏi. Các đầu bếp này họp nhau ở thủ đô từ ngày rằm tháng hai năm Kỷ Hợi (1873) nghĩa là 11 tháng 6 ngày trước đại tiệc để cùng nhau soạn thảo các món ăn ngon, lạ.
Sau gần hai tháng thảo luận, một thực đơn gồm 140 món được chế biến, trong số này có 7 món thật bổ dưỡng, thật đặc biệt, thật lạ lùng, mỗi ngày chỉ thiết đãi một món, thực khách ăn vào chẳng những không thấy đầy bụng mà sự mệt mỏi, bực bội như tan biến đi, tinh thần sảng khoái gấp bội.
Bảy món ấy là:
Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012
Những hình ảnh về Hà Nội... 'quái lạ' trong mắt khách Tây
Đối với du khách quốc tế, Hà Nội luôn là một điểm đến đầy bất ngờ. Họ có thểbắt gặp tại đây những hình ảnh lạ lùng ít nơi nào có...
Dưới đây là một số hình ảnh độc đáo về Hà Nội do các nhiếp ảnh gia quốc tếghi lại, được đăng tải trên trang Corbisimages.com.
Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012
Cơm vợ nấu
Một người bạn của chồng suýt phá vỡ sự êm ấm của gia đình chỉ từ một hộp cơm trưa có món thịt viên xốt cà chua, trong khi vợ ở nhà luôn than phiền bận rộn nên món thịt lúc nào cũng luộc cho nhanh. Chồng nghĩ mình không bao giờ rơi vào hoàn cảnh đó. Nhưng, chồng cũng chỉ là một người đàn ông!
Khi chuẩn bị điện thoại tới quán cơm văn phòng để đặt cơm, cô vui vẻ hỏi từng người thích ăn món gì khiến chồng bỗng chú ý tới cô. Dường như đã lâu chồng không còn nhớ mình thích ăn món gì. Trong mâm có gì thì ăn món đó. Cũng chưa bao giờ vợ hỏi chồng thích ăn món gì.
Anh nói: "Cô gọi món gì cũng được". Cô chọn cho anh món cá kho với lý do "ăn cá tốt hơn ăn thịt".
Bất giác anh gõ lên Google, đúng là người ta khuyên nên ăn cá. Cô hẳn là người vợ rất biết cách chăm sóc chồng con. Anh giật mình nhận ra mình đang thoáng có sự so sánh.
Chiều về nhà, chồng chợt chú ý, bữa cơm có món thịt sườn kho và canh cải cũng nấu với thịt. Chồng nói, giữ giọng của mình thật tự nhiên: "Đọc báo nghe nói ăn cá tốt cho sức khỏe hơn". Đứa con lớn vừa nhai vừa láu táu: "Thịt kho ngon quá mà ba".
Vợ mát mẻ: "Ba của con có bao giờ thèm chú ý tới chuyện tầm thường như nấu nướng, ăn uống đâu". Chồng đỏ mặt, nhớ ra mình cũng chưa bao giờ để ý vợ nấu gì, cũng chưa bao giờ khen vợ nấu món này thơm món kia ngọt… Giờ muốn thốt lời khen món sườn ngon nhưng vẻ trách móc của vợ khiến chồng ngượng. Giá như vợ đừng có vẻ trách móc kia…
Buổi sáng trôi qua, anh nhận ra mình đang mong tới giờ cơm trưa. Câu hỏi vang lên với giọng nồng nhiệt: "Ai thích món gì, nhà hàng hân hạnh phục vụ". Mọi người vui vẻ đọc tên món mình muốn ăn. Mở nắp hộp cơm của mình, cô hít hà khen "ngon quá chừng", rồi cô nhìn sang hộp của anh, cũng hít hà "hấp dẫn quá hả?". Cô lại le lưỡi "ăn cơm quán này chừng một tháng chắc mình mất eo quá, trời ơi, ngày mai phải tìm quán nào nấu dở hơn mới được".
Không thể không bật cười. Ăn cơm với cô thật vui.
"Quán không phân biệt nam nữ nên hộp nào cũng nhiều quá trời", cô vừa nói vừa xúc bớt cơm ở hộp của cô sang hộp của anh. Và cả canh nữa. Cơm hộp, thức ăn mặn thì đầy đặn nhưng canh chỉ lưng chén, vậy mà cô cũng kiếm cớ để san bớt cho anh.
Và những hộp cơm sau đó, cô luôn nhớ hôm qua anh đã ăn món gì để gọi không bị trùng lặp.
Anh lờ mờ nhận ra điều gì đó. Anh sợ. Nhưng những sợi tơ vẫn len lỏi và cứ dài thêm ra. Nó theo anh về đến bữa cơm chiều ở nhà. Tim anh thắt lại khi thằng cu lớn hỏi: "Sao ba ăn ít vậy?".
Không phải là vợ hỏi.
Nhưng, chồng có bao giờ để ý vợ ăn ít hay nhiều đâu. Ừ, mình cũng như vợ thôi mà.
Anh vẫn chờ đến giờ cơm trưa, vẫn cảm thấy nóng mặt khi chạm ánh mắt cô, nhưng cuối cùng anh cũng nói ra được điều mình cần nói khi cô gắp bớt thức ăn sang hộp của anh: "Món này ở nhà bà xã nấu ngon lắm".
Ánh mắt cô khựng lại, rồi cô gượng cười: "Ăn ngoài mà nhớ tới bà xã nấu là nhất anh đó nghe".
Anh thầm cám ơn cô đã thấu hiểu, rồi tự hỏi mình có thể là nhất được không? Không, anh biết là không. Khen là để cô hiểu chứ thật tình anh chưa khen vợ nấu ngon bao giờ. Sự so sánh giữa cô và vợ khiến anh tình cờ nhận ra mình còn tệ lắm.
Anh sẽ cố gắng. Ừ, anh sẽ bắt chước cô, sẽ khen cơm dẻo, món xào thơm, món kho đậm đà, sẽ xúc thức ăn vào chén cho vợ, sẽ biến bữa cơm thường ngày thành bữa tiệc vui.
Ừ, ngay chiều nay anh sẽ… cho dù trong mâm là cá chiên xù, thịt nướng sả ớt hay chỉ là cái trứng luộc vội.
Theo Nguyên Hương
PNO
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















