Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Tháng Tư về ( Thơ : Lê Mai Thao )



Ừ nhỉ!  Tháng tư
Hoa loa kèn loang trên phố
Màu trắng như nỗi nhớ
Tháng tư .

Ừ nhỉ ! Đã tháng tư
Em không thích nàng Bân với vẻ dịu dàng diệu vợi
Đan cho cho chồng một mùa nông nổi
Một mùa bóng tối
Khi hết heo may

Ừ nhỉ !Tháng tư
Chút lạnh về trên nhánh gầy của loa kèn đầu vụ
Những bông hoa thành phố
Thiếu gió
Thiếu sương
Thật đáng thương.!
Em mang về nhà cả tháng tư
Những nhánh loa kèn oằn mình trên bình sứ
Nhụy vàng hay bụi phố?
Nửa thèm giá sương nửa khát nắng hanh

Ừ nhỉ tháng tư!
Sáng nay em cẩu thả
Tấm áo khoác bỏ quên trên mắc
Anh không mặc
Khi sông đầy gió
Tháng tư về
Còn lạnh không anh?

 ( TNY sưu tầm )













Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tháng 3 ngày 8 Dương lịch!

Có một anh chàng nọ
Làm quần quật luôn tay
Nên bỗng ghen với vợ
Được ở nhà suốt ngày

Anh chàng than với Chúa:
“Con khổ quá chúa ơi
Ngày phải làm 10 tiếng
Trong khi, vợ thảnh thơi

Con xin thành cô ấy
Còn cô ấy thành con
Cho nếm thử mùi vị
Thử làm chồng có ngon?”

Chúa thương tình đồng ý
Đổi giới tính hai người
Cô vợ không ý kiến
Còn chồng sung sướng cười

Sáng hôm sau tỉnh giấc
Chàng vội vã nấu ăn
Hò hét kêu con dậy
Rồi quýnh quáng gập chăn

Sắp từng cái quần áo
Cả bốn “đứa” trong nhà
Cho ăn, đèo đi học
Cuống lên vì trường xa

Rồi quay về đi chợ
Hoa quả với thức ăn
Đồ bẩn đem đi giặt
Kẻo “chồng” về cằn nhằn

Đoạn quay sang chế biến
Nấu ăn cho thật ngon
Tranh thủ chờ cơm chín
Phi tới trường đón con

Ăn xong lại rửa bát
Lau bếp núc sàn nhà
Tắm cho mèo, cho chó
Toàn những việc đàn bà

Chưa được nghỉ một tí
Lại phải đưa con đi
Học thêm và học nếm
Chuẩn bị thi học kỳ

Loanh quanh mà nháy mắt
Trời đã chuyển sang chiều
Lại đón con, nấu nướng
Rồi phục dịch “chồng” yêu

(Sau khi rửa xong bát
Thì đã 21 giờ
Anh “chồng” mà trước đó
Là vợ - cứ nằm chờ)

Một ngày thở ra khói
Vừa leo lên giường nằm
“Chồng” đã khều chân gãi:
Chúng mình chơi “đào hầm”!

Dù trong lòng không thích
Vì mệt rũ cả người
Nhưng vẫn cứ phải cố
Giúp chồng được “xả hơi”
*
* *
Sáng hôm sau gặp chúa
Anh vội vã khẩn cầu:
“Làm đàn bà mệt quá
Con không thích nữa đâu!

Con đã biết lỗi lớn
Có mắt mà như không
Giờ con mới thấy khổ
Xin trở lại làm chồng!”

Chúa vuốt râu cười lớn:
“Ta mới vui làm sao
Khi con đã hiểu rõ
Làm vợ mệt thế nào

Giờ con muốn trở lại
Ta có tiếc gì đâu
Nhưng phải sau 9 tháng
Vì con đã dính… “bầu”...”

PS:
Trước khi làm việc lớn
Hãy suy nghĩ thật sâu
Đi thì đơn giản lắm
Về không dễ thế đâu! 
(Sưu tầm trên Facebook)

Chuyện 4 bà vợ

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý.
Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

“Không đâu” - Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”. Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ. Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.

Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

Tốt
 hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên.


Nguồn: BM Blog

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Bitcoin: Công cụ làm giàu hay sáng tạo vô dụng?

Trong một phân tích đăng tải lần trước, tôi đã giới thiệu cỗ máy vận hành của Bitcoin, tại sao nó ra đời, và bản chất của nó là gì. Trong bài này tôi sẽ bàn thêm về giá trị của nó đối với cá nhân và xã hội.

Hai vấn đề lớn

Có hai vấn đề hóc búa đối với giải pháp của Satoshi: Thứ nhất là các cá nhân mua máy móc thiết bị để trở thành một node để làm gì? Họ đầu tư và họ phải được nhận thứ gì đó. Các ngân hàng trong thế giới bình thường đóng vai trò trung gian để hưởng phí giao dịch. Các chủ nhân của các node cũng phải được thù lao từ khoản đầu tư họ bỏ ra.

Satoshi đã nghĩ ra cách vừa để hệ thống tự tạo ra Bitcoin mới và vừa để tạo thù lao cho những người tham gia đóng vai trò xác thực giao dịch. Họ được gọi là các “thợ đào” (miners), lý do là họ có xác thực được một block hay không cũng tựa như có trúng số hay không, hay có may mắn đào được vàng hay không. Khi các thợ đào này xác thực được một giao dịch, hệ thống sẽ tạo ra một số Bitcoin thưởng cho họ. Thí dụ, tại thời điểm khởi nguồn của Bitcoin, một block được xác thực sẽ tạo ra 50 Bitcoin cho thợ đào thành công. Vì cứ mỗi 10 phút lại có một block được xác thực, mỗi ngày hệ thống tạo ra 720 nghìn Bitcoin mới, và một năm tạo ra 2,628 triệu Bitcoin mới.

Để khống chế số Bitcoin trong hệ thống không nhiều một cách vô tội vạ, Satoshi quy định cứ 4 năm số Bitcoin mới tạo ra cho một block được xác thực thành công sẽ giảm xuống còn một nửa. Với cách này, Satoshi khống chế số Bitcoin tối đa ở mức 21 triệu Bitcoin. Hệ thống sẽ đạt được con số này vào năm … 2140.

image 
Như vậy, câu hỏi đầu cơ bản được giải, các “thợ đào” đầu tư máy móc tham gia xác thực các giao dịch để hưởng Bitcoin thưởng khi họ xác thực thành công một block. Vì ngày càng nhiều người tham gia “đào” và số Bitcoin thưởng cho mỗi lần “đào” thành công giảm dần, việc kiếm Bitcoin thưởng ngày càng khó khăn.  Về lâu dài, để duy trì được nhiệt huyết của các “thợ đào”, người làm lệnh chuyển Bitcoin cho người khác sẽ phải trả phí giao dịch. Tuy nhiên hiện nay phí giao dịch vẫn bằng không.

Vấn đề khó khăn thứ hai là hệ thống Bitcoin có vẻ như chỉ bảo vệ người bán chứ không bảo vệ người mua. Người bán nhận được thông tin việc chuyển tiền từ bên mua đã được xác thực, và hệ thống của Bitcoin mô tả ở trên khiến cho bên bán không sợ bị lừa. Thế nhưng còn người mua thì sao? Làm sao người mua biết được rằng sau khi mình trả tiền rồi thì hàng sẽ đến tay?

Câu trả lời là...đã nhiều người mua bị ăn quả lừa từ phía người bán. Tiền chuyển đi mà hàng không về. Để bảo vệ người mua, Bitcoin có cơ chế “tài khoản phong toả” theo đó xuất hiện một bên thứ 3 đóng vai trò kiểm chứng. Người bán chỉ nhận được Bitcoin khi bên kiểm chứng xác nhận hàng đã chuyển. Tuy nhiên, cơ chế này lại đẻ ra cái mà hệ thống Bitcoin ngay từ đầu muốn xoá bỏ… đó là bên thứ 3. Lại phải xuất hiện một bên thứ 3 đủ uy tín mới bảo vệ được quyền lợi của bên mua và bên thứ 3 này lại sẽ tính phí dịch vụ. Nếu bên thứ 3 là đồ dỏm, bên thứ 3 có thể cấu kết với bên bán để lừa bên mua.

Bởi vì có phí kiểm chứng, người mua trong các giao dịch nhỏ thường không dùng dịch vụ kiểm chứng. Vì thế vẫn thường xảy ra là họ bị bên bán lừa không giao hàng sau khi đã nhận được tiền. Cũng vì chưa có bên thứ 3 nào đủ lớn, đủ uy tín để bảo lãnh, các giao dịch mua bán sử dụng Bitcoin cho tới nay vẫn là các giao dịch có giá trị rất nhỏ, rất vặt vãnh.

Họ đã kiếm tiền từ Bitcoin như thế nào?

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Bitcoin: thông minh nhưng vô dụng?

Hầu hết mọi người, kể cả những “kẻ thù” của Bitcoin, đều phải công nhận Bitcoin là một sản phẩm của trí tuệ đặc biệt thông minh. Bitcoin là gì? Nói nôm na, Bitcoin có thể hiểu là một loại tiền điện tử do một số cá nhân tạo ra, không liên quan đến bất cứ chính phủ nào.

Trên nguyên tắc, ai nếu muốn cũng có thể tạo ra một loại tiền điện tử, vấn đề là nó có được người khác chấp nhận hay không. Trước Bitcoin cũng có nhiều loại tiền điện tử, ngay cả Facebook cũng tạo ra một loại tiền điện tử là Facebook Credits, tuy nhiên đều không thành công. Bitcoin là đồng tiền điện tử đầu tiên thành công ở góc độ nó hấp dẫn một lượng lớn số người khắp nơi trên thế giới.

Nó hơn gì các loại tiền điện tử khác? Và tại sao nó lại được coi là thông minh? Nếu xem lại khởi thuỷ của ý tưởng này, từ sách trắng của Satoshi Nakamoto (người sáng lập Bitcoin) được đưa lên mạng năm 2008, có thể thấy mục tiêu ban đầu của Satoshi không phải là tạo ra một hệ thống tiền tệ mới thay thế các hệ thống tiền tệ truyền thống (như nhiều đệ tử nhiệt thành của Bitcoin vẫn hay ca tụng). Satoshi chỉ muốn tạo ra một hệ thống thanh toán, chuyển tiền online an toàn, rẻ, và không cần đến các định chế tài chính can thiệp vào, và hướng đến các giao dịch online có giá trị nhỏ.

Đứng trên góc độ này, dễ thấy việc chuyển tiền, nhất là chuyển từ nước này sang nước khác, và giữa các hệ thống ngân hàng khác nhau, khá tốn kém. Các “bên thứ ba” như các ngân hàng, các công ty tín dụng (Visa, Master Card, American Express…) hay các công ty chuyển tiền (như Western Union) đều tính phí cao và mất nhiều thời gian. Một hệ thống như Satoshi đề xuất sẽ làm cho mức phí này giảm đến mức tối thiểu (thậm chí miễn phí) và thời gian chuyển tiền nhanh hơn rất nhiều. Vì thế, trên nguyên tắc nếu triển khai thành công thì nó là một sự đóng góp có ý nghĩa cho xã hội.

Thực ra ý tưởng của Satoshi về hệ thống thanh toán online trực tiếp (không qua các trung gian định chế tài chính) trên thực tế không cần phải tạo ra một loại tiền mới. Nó có thể vận hành với một loại tiền có sẵn (thí dụ USD). Tuy nhiên, Satoshi đã thành lập Bitcoin, và tạo ra một loại tiền mới.

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Tại sao đeo nhẫn cưới ở ngón áp út?

Bạn đã bao giờ thắc mắc tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út chưa? Người Trung Quốc có một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục. Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời của bạn, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.
Bây giờ bạn hãy để hai bàn tay đối diện nhau, gập ngón tay giữa lại và áp sát chúng vào nhau, đồng thời cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón tay còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón tay.  

Bây giờ bạn hãy thử tách hai ngón tay cái, rồi sau đó ngón tay trỏ và ngón út rời nhau ra… (xem hình). Bạn sẽ thấy chúng tách nhau ra dễ dàng. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em bạn cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.
 

Thế còn ngón áp út thì sao? Bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi bạn không thể tách rời chúng ra khỏi nhau! Là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó với nhau không thể tách rời suốt cả cuộc đời. Cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa.
 

Đó chính là lý do tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.


Nguồn: BM Blog

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Rượu vodka Nga - 100 gram khổ đau, hạnh phúc

Thứ Ba, ngày 03 tháng 1 năm 2012
Một lần, khi tôi còn là sinh viên học ở Nga, anh bạn người Nga của tôi nửa đùa nửa thật hỏi tôi có biết vì sao người Nga lúc nào cũng trữ rượu vodka trong nhà không, thậm chí là chai uống dở? Tôi đoán là do trời quá lạnh, họ luôn cần được sưởi ấm. Anh bạn cười cười, bảo: "Đã bao giờ mày cảm thấy thất vọng với mình, với cuộc đời đến độ không muốn sống nữa chưa? Một khoảnh khắc, sẵn sàng chết! Lý trí tê liệt. Cho nên đừng có mắng mỏ người muốn chết rằng Anh ta đang ích kỷ, ngớ ngẩn, không biết nghĩ! Lúc đó còn gì để nghĩ mà cũng đã quá sợ nghĩ ngợi rồi mới đi đến quyết định tiêu cực ấy. Như một sự cứu rỗi. Thế rồi trước khi giã biệt với những gì từng quen thuộc với mình, Anh ta nhìn quanh một lượt và chạm mắt vào chai rượu vodka uống dở để góc nhà. Một tia sáng loé lên: phải rồi, một phút để uống nốt chai rượu - rượu này dành cho tử biệt sinh ly! Uống xong, đầu óc bỗng trở nên sáng rõ. Cái khoảnh khắc muốn chết cao độ nhất đã trôi qua. Anh ta khóc. Vì thương mình. Vì thương những người quanh mình. Và có can đảm sống tiếp..."

Thú thật là khi ấy tôi đã cười vì sự tếu táo của ông bạn mà không hiểu rằng trong đó cũng có phần lớn sự thật. Để hiểu được những triết lý nhân sinh ở đời xung quanh một sự vật, hay dù chỉ là một thứ đồ uống tưởng chừng thông dụng đến độ chẳng cần quá ngẫm ngợi về nó như vodka của người Nga, cũng cần một sự trải nghiệm nhất định bằng tuổi tác, vốn sống.

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Obama "mất điểm" với vợ


image
Trong khi các nhà lãnh đạo thế giới quy tụ tại buổi lễ tưởng nhớ cuộc đời của người hùng đấu tranh cho nhân quyền Nam Phi Nelson Mandela, thì cộng đồng mạng dường như lại quan tâm hơn tới những hình chụp của Obama nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron. 
image
Ông Obama chụp ảnh với Thủ tướng Anh và Đan Mạch trong khi bà Obama ngồi nghiêm nghị bên cạnh.
Ngoài bài phát biểu ca ngợi Nelson Mandela tại tang lễ của ông tại sân vận động ở ngoại ô Johannesburg vào ngày 10/12, Tổng thống Barack Obama đã giành được sự chú ý của thế giới không chỉ một mà hai lần.
image
Đầu tiên là bức ảnh ông Obama bắt tay cùng Chủ tịch Cuba Raul Castro. Rồi sau đó là chụp ảnh đầy thân thiện cùng với nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron .
image
Trên các mạng xã hội, trong khi một số cho rằng ông Obama đã có hành động chụp ảnh không thích hợp tại tang lễ Nelson Mandela, nhiều người khác lại tập trung vào Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama, người ngồi kế bên Tổng thống Obama, đang lộ một vẻ mặt nghiêm nghị, nếu chưa nói là khó chịu.
image
Trong khi bà có vẻ như đang tập trung về hướng sân khấu, thì các trang mạng lại tập trung vào ánh nhìn không tỏ chút quan tâm nào so với 3 vị lãnh đạo Anh, Mỹ, Đan Mạch đang vui vẻ cười tươi kế bên bà.
image
Tờ National Post của Canada dẫn lời nhà hài kịch Rob Delaney gọi loạt ảnh chụp Obama vui vẻ bên cạnh nữ Thủ tướng Đan Mạch là “hài kịch 3 bên hay nhất lịch sử”.
image
Các bức ảnh sau đó cho thấy ông bà Obama đã đổi chỗ ngồi, với Đệ nhất phu nhân Mỹ ngồi kế bên nữ Thủ tướng Đan Mạch, và Tổng thống Obama nhìn về phía trước, vẻ mặt buồn rười rượi. Tổng thống Mỹ đứng dậy rời đi, và khi đó có thể thấy bà Michelle Obama chuyện trò cùng bà Thorning-Schmidt.
image
Một dòng tít trên trang buôn chuyện Gawker còn cả gan viết: “Obama trở về “chuồng” sau khi chụp ảnh quá thân thiết với Thủ tướng Đan Mạch và đính kèm bài viết với hình ảnh. Có độc giả đã tự hỏi rằng: “Liệu đây có phải là ảnh quan trọng nhất năm 2013?”
image
Bà Thorning-Schmidt, 46 tuổi, là Thủ tướng Đan Mạch mới được hơn 2 năm và đã kết hôn, có 2 con tuổi chừng ngang với tuổi 2 cô con gái của ông bà Obama. Thorning-Schmidt và Obama đã chính thức gặp nhau trước đây ít nhất 2 lần và lần gần nhất là vào tháng 9 ở Stockholm. Bà Thorning-Schmidt cũng đã viếng thăm Nhà Trắng hồi tháng 2 khi bà cùng ông Obama thảo luận về chính sách kinh tế và tình hình ở Syria.

image

Nguồn: BM Blog

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Quà tặng Năm mới

Như hai năm trước, hai bé Xù và Xì - các con của bạn Thu Ba - kính tặng các độc giả của Blog "Lớp Nga 2 và Bè bạn" bộ lịch Năm Giáp Ngọ 2014.

Xin cảm ơn tác giả - bé Xù Xì - và Nhà tài trợ của 2 bé - bạn P.T.Ba. Hy vọng 2 bé sẽ ngày càng có nhiều tác phẩm đẹp!


Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Sự khác biệt giữa luyện “gà nòi” ở Việt Nam và Mỹ



Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.
Tác giả Lê Quang Tiến. VNE.

Bài viết trên VNE. Những năm cuối 1980 đầu 1990, chủ blog từng tham gia chấm thi Olympic Tin học toàn quốc, luyện gà nòi xứ Việt đi thi quốc tế, và đã ở Mỹ 10 năm, nên có thể  công nhận những gì anh Tiến viết là chuẩn xác. 

Phải thừa nhận rằng nền giáo dục Mỹ tốt hơn Việt Nam. Chúng ta thường gửi con đi Mỹ học, không thấy người Mỹ nào xin học ở Việt Nam.

Sự phát triển của một người phụ thuộc hai yếu tố: di truyền và môi trường. Do các yếu tố di truyền nên người Việt Nam khó có thể ganh đua với người Mỹ trong các môn sức mạnh cơ bắp như chạy, nhảy… Nhưng với các môn thuần túy đầu óc và không cần đầu tư nhiều tiền thì có thể ngang ngửa như cờ, toán…

Về lý thuyết thì người Việt Nam cũng có số tế bào não như các dân tộc khác. Kiến thức cơ bản của nhân loại đã tích lũy được qua hàng triệu năm tiến hóa thì chúng ta có điều kiện tiếp cận như Mỹ nhờ có Internet.

Tóm lại nếu chỉ thi bằng bút chì và bàn phím, không thi vật tay thì Việt Nam có điều kiện ngang ngửa với Mỹ.

Còn môi trường, có lẽ cái này Việt Nam luôn thiếu.

Một ví dụ điển hình là việc Việt Nam tham gia thi Toán quốc tế từ năm 1974. Chúng ta tự hào là một nước bị chiến tranh tàn phá 20 năm mà vẫn đạt được huy chương này nọ, chỉ thua Liên Xô, Đông Đức và sau này thua Mỹ…

Thực ra là thế nào?

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

20-11-2013: “Gặp mặt Thượng đỉnh Xô - Mỹ”


TMQ
(Trực tiếp từ  Nhà hàng "Hợp Tác Xã", số 46 An Dương - Hà Nội)

Hoa Kỳ và Liên xô (cũ), một ở tây bán cầu – một ở đông bán cầu, tuy là 2 siêu cường đối đầu nhau nhưng cả 2 đều là con của cùng một Mẹ - Trái đất.

Lớp Anh 2 và lớp Nga 2, khóa 1985 – 1988, Trường PTTH Hà Nội – Amsterdam, cũng có thể được ví như vậy – chuyên 2 thứ tiếng đại diện cho 2 quốc gia và có cùng chung các thầy cô giáo dạy hầu hết các môn học trong suốt cả 3 năm học cấp 3. Chỉ khác là, 2 lớp chưa bao giờ có "chiến tranh lạnh", khi còn đi học!

Tuy vậy, phải tới ngày hôm nay, 23-11-2013, nhân kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, lần đầu tiên sau 25 năm kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, toàn thể hai lớp mới có dịp hội họp với nhau, với sự có mặt của gần như đầy đủ các thầy cô giáo cũ tại Nhà hàng “Hợp Tác Xã”, số 46 An Dương – Yên Phụ - Ba Đình – Hà Nội. 

Chưa từng có dịp 20-11 nào, các thầy cô giáo lại tới dự đông và vui như lần này!

Cả thảy có 10 thầy cô tới dự: cô Liên (dạy tiếng Anh), cô Ước (dạy tiếng Nga), thầy Lân và cô Hoan (dạy Toán), thầy Huy (dạy Sử), thầy Lập, cô Bảo và thầy Vĩnh (dạy Văn), cô Tâm (dạy Lý), thầy Thân (dạy Thể dục. Có 3 thầy vì lý đo đặc biệt đã không tới được: thầy Cường (dạy tiếng Nga) bị ốm, thầy Thủy (dạy Lý) bị lớp khác ở Trường Đoàn Kết hẹn trước, thầy Thái (dạy Văn) phải về quê đột xuất.

Về sáng kiến cùng tổ chức và lựa chọn địa điểm, hãy dành lời cảm ơn tới Lớp trưởng lớp Nga 2 - bạn Phạm Thu Ba, 1 trong 2 "mì chính cánh" của lớp Anh 2 - bạn Hoàng Tiến Hùng và các bạn trong Ban liên lạc của lớp Anh 2. Đây thực sự là 1 ý tưởng tổ chức rất hay và 1 địa điểm gặp mặt không thể phù hợp hơn, nhất là đối với các thầy các cô thuộc thế hệ 4x và 5x, những người đã sống nửa cuộc đời qua thời bao cấp khó khăn nhưng vô tư, giàu tình người; cũng như đối với hơn 40 đứa học trò cũ của 2 lớp, thuộc thế hệ 7x, vốn cũng từng được nếm mùi gạo bán theo sổ, thực phẩm cấp phát theo tem phiếu,…

Về các công tác tổ chức khác như liên lạc, mời và đưa đón các thầy cô, chuẩn bị quà lưu niệm,... hãy dành lời cảm ơn tới các bạn trong Ban liên lạc của 2 lớp và tất cả các bạn của Lớp Anh 2, nhà tài trợ quà tặng cho ngày vui hôm nay.

Trở lại với chuyện ngày xưa, hồi học cấp 3, của 2 lớp.

Hai lớp được Nhà trường bố trí cạnh nhau, lúc thì ở tầng 2 hay tầng 3, khi thì lên tầng 4. Thời khóa biểu của 2 lớp cũng hao hao giống nhau về các tiết học trong ngày và trong tuần, chỉ khác là, một lớp học môn này trước và học môn kia sau, còn một lớp thì ngược lại. 

Cách sắp xếp này của Nhà trường chắc hẳn để giúp cho các thầy các cô thuận tiện bố trí thời gian tới trường mỗi ngày trên những chiếc xe đạp cà tàng của mình. Hầu hết, các thầy các cô trước đây dạy học ở các trường quanh khu vực trung tâm Hà Nội như Lý Thường Kiệt, Việt Đức, Trần Phú, Hoàn Kiếm, Chu Văn An,… Chẳng mấy khi phải đi dạy học ở xa, tít mãi tận hồ Giảng Võ, nơi tọa lạc của Trường Ams cũ. Nhớ lại hồi đó, duy nhất đường Giảng Võ là đường đôi 2 chiều, do ăn theo Trung tâm Triển lãm Giảng Võ. Còn lại, đường Kim Mã, bé nhỏ chỉ bằng 1/2, thậm chí 1/3 hiện tại. Phố Núi Trúc, ngay bên hông của Trườn Ams cũ, chỉ là 1 con đường rải nhựa sơ sài với 1 bên là mương thoát nước công cộng và những khóm tre, vốn chỉ thường thấy ở vùng ven đô hay nông thôn.

Nhưng chính cách sắp xếp này đã giúp cho những đứa học trò của 2 lớp, không hổ danh khi được xếp hạng chỉ sau “ma quỉ”, đã nghĩ ra đủ mọi cách để “qua mặt” các thầy các cô, đối phó với các buổi kiểm tra đột xuất 15 phút, “bắt tủ” các bài kiểm tra 1 tiết, v.v. Hồi đó, có thầy cô nghiêm khắc có thể không thực sự hài lòng với những chiêu trò của bọn trẻ, có thầy cô hiền hơn thì cho qua,… nhưng đó lại chính là những kỷ niệm đẹp, khó phải mờ, của một thời đi học, để giờ đây, khi kể lại với các thầy các cô tại buổi liên hoan gặp mặt năm nay, cả thầy lẫn trò dường như trẻ ra tới gần 30 tuổi và được sống lại những ngày tháng của thuở hàn vi, nghèo về vật chất nhưng giàu về tình cảm.

Bài viết này xin được kết thúc mở ở đây, để dành cho các bạn của 2 lớp viết thêm về những kỷ niệm của mình với các thầy cô giáo cấp 3 bằng cách gửi nhận xét (comment) ở cuối bài.

Trước khi kết thúc, mời các bạn cùng nhìn lại hình ảnh của học trò 2 lớp Anh 2 và Nga 2, cùng với các thầy cô giáo, thời 1985 – 1988. Ảnh chụp trước lúc ra trường.

Thân mến và xin mời các bạn ...

Lớp Anh 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam
Lớp Nga 2, Khóa 1985 - 1988, Trường PTTH Hà Nội - Amsterdam

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Cách mạng Nga 1917 qua ảnh tư liệu


Một dự án với mục đích truyền bá kỹ thuật nhiếp ảnh và đặc biệt là trong phòng tối khi tráng và rửa phim, trước khi có ảnh kỹ thuật số được Anton Orlov thực hiện mang tên ‘The Photo Palace Bus’, từ San Diego, Hoa Kỳ. Ảnh: Rahill và ba trẻ em Nga tại một ngôi làng nhỏ.

image
Dự án nhằm truyền bá kiến thức liên quan tới lịch sử kỹ thuật nhiếp ảnh qua các triển lãm trên thế giới. Qua dự án này năm 2005 ông đã phát hiện một bộ sưu tập ảnh quý giá về Cách mạng 1917 tại Nga. Ảnh: Thành viên YMCA mua vui cho người đi tàu.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Phiên chợ Tam Đường Đất (Lai Châu), sáng thứ Năm, Chủ nhật.

Gửi tặng mọi người những hình ảnh chợ phiên Tam Đường Đất tại Lai Châu, nơi mình tôi đã may mắn có được 30 phút dạo quanh cách đây chưa tròn tháng. Phiên chợ là điểm "đến hẹn lại lên" vào mỗi sáng thứ 5 và chủ nhật hàng tuần như một bức tranh sống động giữa núi rừng Tây Bắc ngút ngàn. - PTB
Những thứ được bà con mang xuống chợ bán đa phần đều là "cây nhà lá vườn" hay "của nhà trồng được" như mớ rau, nải chuối, búp măng đắng, củ khoai, củ sắn cho đến lợn cắp nách, gà xách tay, nấm hương, mục nhĩ…Nhưng nhớ là phải đi chợ sớm. Đến 8-9h sáng là chợ vãn rồi.

Ngó cái nào. Xấu à? Không, rất đẹp :-)

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Nói với con

Còn năm nữa là con vào lớp 1. Ba đã thăm dò mọi người thì tầm này con đã phải đi học thêm để thuộc mặt chữ và số. Ba cũng nhớ lại cái thời của ba, lúc học lớp một. Nói là nhớ nhưng thực ra ba chẳng nhớ được cái quái gì! Cả cái lớp một của ba chỉ đọng lại là cảnh ông nội con thắp đèn bằng đất đèn cho ba tập viết. Cái bàn học là hộp quân dụng màu xanh, to hơn quyển vở một chút, được đặt ở giữa nhà.

Hồi nhỏ ba cũng ham chơi và chểnh mảng chuyện học hành, giống con bây giờ. Vì vậy, ba phải nói với con. Hết năm nay, con sẽ bước vào giai đoạn cực kỳ kinh khủng. Ba nghĩ thế… Các cô giáo sẽ cho con các câu hỏi đánh đố về tình huống ứng xử hay câu chữ. Điều này sẽ gây khó dễ cho con. Bởi con giống ba, vừa tồ vừa ngố. Bài thi toán sẽ kết hợp các kiến thức tiếng việt trong câu hỏi. Và ngược lại, bài thi tiếng việt sẽ bắt con viết số 10 thành (mười). Các môn con sắp học sẽ kết hợp các kỹ năng về IQ, EQ và linh tinh các chữ Q khác mà đến ba cũng loạn.

Thế hệ của ba bị áp lực bởi các kỳ thi, bởi bằng cấp. Trong hiệu sách đầy rẫy sách làm giàu, sách dạy thành công và trên mạng thì bạt ngàn các tâm gương thành đạt. Suy cho cùng, thi cử và bằng cấp mà các kiến thức, kỹ năng không thấm vào người thì cũng tốn công. Ai đọc sách hay học tập các tâm gương mà thành đạt thì xã hội sẽ thành thiên đường và người người giống nhau như rô bốt.

Lúc còn thanh niên, ba cũng chẳng khác mấy thằng tỉ phú hồi trẻ. Nào là chịu khó va chạm, nào là lăn lộn. Nào là ban ngày thì cày cuốc mà tối tối đọc sách làm giàu. Vậy mà, đến giờ ba vẫn cày cuốc và lăn lộn còn sách làm giàu thì ba vất đi từ hồi nảo hồi nào. Đương nhiên, cái mơ ước là tỉ phú vẫn chưa đến.

Ba nghĩ, thành công là những gì đang có. Như là, tối tối ba con mình xem mèo orggy và chiều chiều hai ba con ra hồ chém gió. Hay là, thi thoảng mẹ mắng con vì tranh đồ của em và càu nhàu với ba chuyện nhậu nhẹt về khuya.

Bởi vậy, con hãy cứ là con. Tuổi của con là phải được vui chơi, hát hò, vẽ vời, xem phim hoạt hình hay làm những gì con thích. Ba nghĩ những thứ ấy sẽ ngấm vào con tốt hơn.

Còn con chữ và con số, để sang năm ba con mình tính tiếp.

Nguồn: cobosg.wordpress.com


Đọc thêm: http://dantri.com.vn/suc-khoe/tre-vao-lop-1-bi-tam-than-oan-613636.htm

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Lần Đầu Tiên Làm Cha


Tác giả: Cội Thông Già

Lần đầu tiên làm cha
chao ôi, hồi hộp nha!!
thời gian như ngừng đọng
khi con khóc oa oa!!

bé gái xinh thật xinh
Ừ, đôi mắt giống mình
to tròn và đen láy
thêm cái trán thông minh

cái miệng nhỏ đáng yêu
giống mẹ mi nói nhiều
toàn những lời đường mật
để cha khổ vì yêu!!

còn chân mày này đây
nhìn vào là biết ngay
con của riêng cha đó
bởi rậm như rễ mây

chao ơi mái tóc đen
loăn xoăn thật đáng yêu
mẹ mi thường hù dọa
tóc quăn như mỹ đen

hôm nay được làm cha
cảm ơn mẹ đó nha!
cho cha thiên thần nhỏ
gia đình thêm thiết tha...

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Sắc màu mùa thu nước Nga

Mùa thu nước nga là khoảng thời gian đẹp nhất với gam màu vàng ươm. Thu về nhuộm bao sắc màu, nhuộm bao tấm lòng, đặc biệt là lúc những chiếc lá rơi xuống dòng đường và phủ lên một lớp màu lá vàng rực rỡ. Mùa thu nước Nga đã để lại trong tôi ấn tượng và cảm xúc khó phai. Đi dưới những con đường nhìn cảnh vật xung quanh một màu vàng làm cho lòng tôi lại xao xuyến hơn. Lá nhuộm vàng những con đường những cánh rừng tô điểm thêm cho hương vị cuộc sống. Dường như chỉ có đến mùa thu, lá cây mới khoe hết được những vẻ đẹp rực rỡ của nó.Thu nước Nga đã từng làm say đắm hàng triệu con người và tôi cũng thế, chắc hẳn ai đã từng đến nước Nga và cảm nhận được mùa thu thì sẽ không bao giờ quên được "Mùa thu vàng nước Nga".


Bộ ảnh của Phan Công Đức, hiện là sinh viên năm 2 trường đại học giao thông vận tải đường bộ Moscow - Ảnh chụp ngày 13.10.2013 tại Moscow gửi tham gia cuộc thi ảnh "Mùa thu vàng nước Nga" được tổ chức trên website Baonga.com.