Thân tặng các bạn Lớp Nga 2 và Bè bạn, đặc biệt là các bạn đang ở xa quê hương, bài hát "Mùa đông" trong Album "Chat với Mozart" của ca sĩ Mỹ Linh, lời nhạc Dương Thụ, viết trên nền nhạc bản Concerto No. 4 in F minor, Op. 8, RV 297, "L'inverno"/ Largo – Antonio Vivaldi.
Mùa đông
Làn gió heo may đưa mùa đông về
Và lá cây khẽ rơi rụng gió cuốn đi.
Những ngày mùa đông nắng
Nắng chớm lạnh ngoài hiên vắng
Bỗng nhớ về thời thơ ấu
Bên bóng mẹ hiền yêu dấu tóc bạc màu.
Cánh đồng thật xa
Cánh cò thật trắng
Như lời mẹ hát ru ngày xưa bé dại
Ấm áp tiếng ru con vang lên trong mùa đông lạnh lùng.
Chiều nhớ thương ai bếp lửa cháy hồng,
Làn khói dâng thơm trên đường quyến rũ ai
Và tiếng chim kêu trong vườn nhắc đến ai
Những ngày mùa đông ấy
Chan
chứa một tình yêu thương xao xuyến lòng
Người tha hương man mác buồn.
Và mùa đông không còn lạnh giá rét mướt cơn mưa phùn
Về đi anh bên ngọn lửa ấm nơi chốn quê hương mình
Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ.
Cố tình đặt tiêu đề theo kiểu mật mã cho có vẻ huyền bí, chứ kỳ thực cũng chẳng có gì bí mật. Đó là Ngày Quốc tế Nhà giáo 20.11 năm nay.
Như mọi năm, thầy trò Lớp Nga 2 lại có dịp gặp gỡ, trò chuyện. Không thể tổ chức vào đúng ngày lễ vì nhiều lý do "khách quan", buổi gặp gỡ "Hậu 20/11/2012" diễn ra vào chiều 25/11/2012 tại Nhà hàng "Vườn Hà Nội" - 36 Hàng Mành, rốt cuộc, lại kéo dài tới hơn 5h.
Có mấy chi tiết lưu ý trong buổi gặp năm nay:
Ngoài các gương mặt quen thuộc, lần đầu tiên xuất hiện 2 bạn: Kiều Thu và Thu Huyền.
Có mấy bạn đã xác nhận nhưng, vì việc đột xuất hoặc kế hoạch từ trước, đã không thể tham gia hoặc không thể "Châu Phi" đến được như: Kim Oanh, Nam Phương, Ngọc Yến. Đáng tiếc nhất là Thúy Hương. Nghe nói bạn Thúy Hương về nước có việc gia đình và rất muốn tham gia, nhưng đang có công chuyện ở quê nhà, mãi tận Nghệ An - Hà Tĩnh.
Thầy Vĩnh, tuy nhà rất gần đó (phố Hàng Gai), nhưng đã tới trễ hơn chút, nhưng vẫn như những lần trước, luôn góp vui bằng nhiều câu thơ, bài vè dân gian hiện đại, chẳng hạn "Đường đi Văn Điển đầy hoa. Đi sau đi trước, cũng là đi thôi". Không biết có phải vì câu này mà các Thầy sợ cầm hoa?
Blogger TMQ, do việc gia đình, đã đến muộn 2h nên không ghi lại được nhiều tư liệu thú vị lúc đầu giờ. Xin lỗi các bạn! Sẽ sưu tầm từ các bạn đến trước và cập nhật sau.
Post nhanh một vài hình ảnh về buổi gặp. Tiếp tục cập nhật trong Album, mời các bạn xem thêm.
Ành chụp không có hoa vì các Thầy nói "Các Thầy sợ cầm hoa vào tuổi này"!
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 83 của nữ nhạc sĩ Nga nổi tiếng Александра Пахмутова, tác giả của những ca khúc bất hủ mà nhiều thế hệ người Việt đã say sưa hát như: Bài ca thanh niên sôi nổi (Песня о тревожной молодости), Belorussia (Белоруссия), Niềm hy vọng (Надежда), Tạm biệt Moskva - До свиданья, Москва (bài hát bế mạc Olympic Moskva 1980), Hãy đợi đấy - bài hát trong phim hoạt hình Ну погоди!, Cây phong già (Старый клён), Chim hạnh phúc (Птица счастья), Em không thể khác (Я не могу иначе)...
Bà là nữ nhạc sĩ có sáng tác được hát nhiều nhất ở Liên Xô trước đây và nước Nga ngày nay. ...
Tên bà được đặt cho tiểu hành tinh được các nhà thiên văn học Liên Xô phát hiện ra năm 1968.
Пахмутова hiện vẫn đang sống khỏe mạnh và tiếp tục sáng tác.
Giới thiệu cùng cả làng bài hát Надежда, do Пахмутова phổ thơ của chồng là Николай Добронравов, qua sự thể hiện của các ngôi sao nhạc pop Nga năm 1997.
Kỷ niệm 95 năm ngày CM Tháng 10 Nga ( 7/11/1917 - 7/11/2012 ) , em có
sưu tầm được bài viết của nhạc sỹ Nguyễn Đình San về Giai điệu Nga. Đối với những người Yêu nước Nga,Âm nhạc Nga, Tâm hồn Nga....mỗi người
đều có những ký ức,kỷ niệm...của riêng mình với thế giới Nga này. Đây là ký ức, cảm nhận của Nhạc sỹ Nguyễn Đình San, và rất có thể trong
đó phảng phất những ký ức , kỷ niệm của mỗi chúng ta.... (Nguồn: Like.ten - Viettennis.net)
Mời các bác đọc và cảm nhận:
Con người ta, bao nhiêu sự kiện có thể quên, nhưng những kỷ niệm tâm
hồn thì sẽ nhớ mãi, có khi ám ảnh suốt đời. Tôi còn nhớ như in, đó là
những năm 60, 61 của thế kỷ trước. Khi ấy, tôi mới chỉ là một cậu bé ở
tuổi vị thành niên, nhưng trái tim đã biết rung động trước một đôi mắt
có “Rặng mi dài xao động ánh dương vui”. Một lần, tôi rủ một bạn nữ đi
xem chiếu bóng ở rạp Long Biên tại phố Hàng Chiếu, Hà Nội. Lần ấy rạp
chiếu phim Liên Xô có tên Khát khá hay, được tuổi trẻ lúc đó rất ưa
thích. Nhân vật chính của phim là Ma-sa một cô gái xinh đẹp và có một
tình yêu say đắm, lãng mạn. Nội dung tình tiết phim tôi không còn nhớ
rõ, nhưng có một bài hát do cô Ma-sa hát trong phim thì ngay sau khi xem
xong, đã để lại ấn tượng thật đặc biệt cho khán giả. Và cô bạn khi ấy
đã vô cùng thích thú bài hát này, đến nỗi sau đó tôi phải mua vé vào xem
bộ phim một lần nữa để nghe lại bài hát cho thuộc, đặng sẽ hát cho cô
nghe (hồi ấy, tôi là một cậu bé hát hay). Đó là bài Đôi bờ. Rất may là
sau đó một thời gian, bài hát này trở nên nổi tiếng và có ai đó đã dịch
ra lời Việt, mà lúc xem phim, dĩ nhiên là nhân vật Ma-sa hát bằng tiếng
Nga. Bài hát ngắn gọn, được tổ chức ở thể một đoạn với bốn câu nhạc khá
vuông vức, âm vực lại được khống chế trong quãng 10, quả là quá lý tưởng
để bất kỳ ai cũng có thể hát được dễ dàng. Và giai điệu thì rất lôi
cuốn. Chỉ nghe qua một lần, người ta có thể nhập tâm và thuộc ngay: “Đêm
dài qua dưới mưa rơi em mong chờ anh tới. Cây cỏ hoa như nói nên lời em
hạnh phúc nhất đời. Lòng em tin thắm thiết yêu anh với tình yêu thiết
tha. Một dòng sông sóng nước long lanh đôi bờ đâu cách xa”. Tất nhiên
lời bài hát hay hơn phần dịch ở trên nhiều. Dễ hiểu vì người dịch phải
tuân thủ thanh điệu (các dấu) của tiếng Việt, chỉ có thể dịch ý mà không
thể chuẩn xác từng từ.
Cô bạn gái của tôi khi ấy quá mê bài hát này. Cứ ở bên tôi là cô lại yêu
cầu tôi hát. Khi giai điệu bài ca vẫn còn đang lan truyền khắp nơi thì
tuổi trẻ Việt Nam lúc ấy lại biết đến một bài hát Nga khác cũng rất
quyến rũ. Đó là bài Chiều ngoại ô Mát-xcơ-va của V.Xa-la-vi-ốp Xe-đôi và
M.Ma-tu-xốp-xki: “Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào. Rừng cây
chim muông lắng suốt canh thâu. Ôi thân thiết những chiều ngoại thành
bao trìu mến. Mát-xcơ-va bao lời hát ân tình…”. Có thể nói đó là hai bài
tình ca Nga in đậm dấu ấn trong tâm khảm người Việt Nam lúc bấy giờ. Ai
yêu âm nhạc không thể không thuộc lòng rồi hàng loạt các bài hát Nga
nổi tiếng khác đã lần lượt đến với công chúng Việt Nam: Cuộc sống ơi! Ta
mến yêu (E.Kôn-ma-nốp-xki và K.Van-xen-kin), Xi-bê-ri nở hoa
(V.Mu-ra-ne-ri và E-xôt-cốp-xla), Hắc Hải của tôi (Ô.Phen-sman và
M.Ma-tu-xốp-xki), Tiếng hát trái tim, Thời thanh niên sôi nổi,
Ka-chiu-sa, Nghệ sĩ với cây đàn, Đỉnh núi Lê-nin, Nụ cười, Chiều hải
cảng, Triệu bông hồng…
Đặc điểm của bài hát Nga là luôn ngắn gọn, khúc triết, có cấu trúc âm
điệu giản dị, âm hình tiết tấu không rắc rối, âm vực không rộng. Ca khúc
nghệ thuật nhưng mang tính đại chúng rõ rệt, dễ vào lòng người, phổ
cập. Chủ đề nội dung thì luôn làm nổi rõ sứ mạng công dân của người Nga
đối với Tổ quốc, đất nước. Những bài tình ca đằm thắm, tha thiết, sôi
nổi mà lại thâm trầm, nổi rõ một tính cách Nga nhất quán: nồng nhiệt,
đôn hậu, cởi mở, chân thành, luôn lạc quan. Có lẽ những yếu tố này đã
rất gần gũi với tâm hồn người Việt Nam nên chúng ta nhanh chóng trở nên
yêu thích và cảm thấy rất gần gũi, thân quen, gắn bó với những bài hát
Nga. Điều đặc biệt thú vị là có rất nhiều người Việt chúng ta, dẫu chưa
một lần được đặt chân tới nước Nga nhưng luôn cảm thấy xứ sở này thân
quen như quê hương mình vậy. Đó chính là một phần đáng kể nhờ ở sức sống
của những bài hát vừa nhắc tới đã trú ngụ lâu bền trong tâm khảm công
chúng Việt Nam.
Tôi có một người bạn Nga tên là Lút-mi-la Cốp-xê-lốp-na. Chị đã nhiều
lần sang Việt Nam, nói sõi tiếng Việt và khá am tường văn hóa dân tộc
ta. Chị đặc biệt yêu thích âm nhạc Việt Nam, thuộc khá nhiều dân ca, đặc
biệt là quan họ Bắc Ninh. Ngoài ra, chị cũng hát được một số ca khúc
mới. Chị đã có một so sánh giữa âm nhạc Nga và âm nhạc Việt Nam như sau:
“Âm nhạc Việt Nam thì điệu đà, bóng bẩy, nghe rất thích nhưng khó hát,
tập lâu mới được vì giai điệu lên xuống quá uốn lượn, nhiều khi lắt léo,
cầu kỳ còn nhạc Nga thì dung dị, chất phác, rất dễ hát, càng hát càng
thích thú…”.
Với riêng tôi, những âm điệu Nga là cả một thế giới kỳ thú, luôn làm
rung trong trái tim những xao động êm đềm, gắn với bao kỷ niệm tâm hồn
của một thời hoa niên, dẫu đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng đến hôm nay, vẫn
còn nguyên vẹn sức hấp dẫn và chắc chắn sẽ còn đi theo suốt cuộc đời.
Một Bài hát nổi tiếng minh họa : Thời thanh niên sôi nổi
Hôm nay sực nhớ ra là trên một chuyến bay, mình nhìn thấy ảnh của bạn Nguyễn Thu Thủy lớp mình tham gia đoàn thám hiểm Nam Cực năm 2009 được đăng trên tạp chí Heritage Fashion số tháng 9-10/2012. Các bạn cùng xem nhé - PTB
LỜI KHUYÊN CỦA GIÁO SƯ HAVARD Các giáo sư Harvard thường có những lời khuyên bổ ích dành cho sinh viên của mình. Dưới đây là tập hợp những lời khuyên có giá trị nhất đặc biệt dành cho các sinh viên châu Á. 1. Đừng mắc nợ. Nếu phải lựa chọn giữa một đại học công lập nhỏ, bình thường với một đại học tư lớn, danh giá nhưng đắt đỏ, hãy chọn cái đầu tiên. Việc không mắc nợ tiền học phí sẽ khiến bạn nhẹ nhõm và có lợi hơn nhiều.
Ấy là tháng chín âm lịch, khi những cơn
gió heo may dìu dịu thổi qua làng mạc một nỗi buồn vơ vẩn, qua những
ruộng đồng lờ lợ nước biển sông, là lúc sắp tới mùa rươi.
Rươi là một giống hải trùng sống dưới biển. Tháng giêng, tháng hai âm
lịch, mùa trăng huyền ảo khi nước biển rút xuống là lúc những con rươi
bắt đầu đẻ trứng vùi sâu xuống đất. Lúc trứng rươi nở thành con, theo
dòng thủy triều dâng vào định cư tại ruộng. Đó cũng là lúc người ta đánh
bắt rươi.
Chả rươi. Ảnh: Internet
Người miền Bắc thích nhất món chả, nên chả rươi là tiêu chí số một để
chọn. Bởi làm chả rươi chẳng mất bao nhiêu công cán. Chỉ cần có rươi,
có thịt nạc băm, có trứng, có thì là, có vỏ quýt bằm nhỏ cùng nước mắm
ngon là đủ. Trứng đánh đều, trộn vừa rươi vừa gia vị thật đều, rồi cho
vào chảo mỡ đặt trên bếp lửa liu riu. Trong chốc lát, mùi chả rươi lan
tỏa khắp không gian, khiến bà con lối xóm ai cũng thơm nồng cánh mũi.
Chả rươi phải ăn khi vừa sớt ra khỏi chảo, còn bốc hơi nóng nghi ngút.
Trước khi dọn ra bàn, rắc lên mặt miếng chả một ít tiêu xay, vừa làm
duyên vừa tăng thêm mùi vị món ngon. Cạnh bên miếng chả là mấy nhánh thì
là xanh mướt cũng vừa điểm xuyết vẻ đẹp đĩa chả vừa như nàng thiếu nữ
quyến rũ thị giác người ăn.
Đũa cầm tay, dẽ miếng chả rươi chấm nước mắm nhĩ dầm ớt, cho vào miệng
cắn. Úi chu choa, cái mùi chả rươi khi chiên so mùi chả rươi khi ăn biết
nói sao cho vừa. Mùi thơm của chả, của nước mắm hảo hạng; vị ngọt của
thịt, vị cay của ớt, của tiêu bột; vị béo của trứng, của rươi chưa kịp
tan biến trong khẩu cái, thì mùi thơm của thì là chiên trong miếng chả
hòa quyện mùi thơm vỏ quýt dâng lên khứu giác.
Rươi còn có món hấp. Món này không “trần tục” như chả rươi, dù vẫn dùng
đến thịt nạc băm, hành củ, vỏ quýt, mộc nhĩ, thì là và nước mắm. Tất cả
các nguyên liệu cho vào cái bát, đánh trộn thật đều, cho vào nồi hấp
cách thủy. Để biết món ăn được chưa, bà nội trợ dùng chiếc đũa xăm sâu
vào bát rươi. Rút đũa ra thấy đầu đũa khô quánh là lúc tắt bếp, dọn bát
rươi hấp ra bàn. Đây cũng là món ăn nóng, rươi hấp “thanh” hơn chả rươi,
vì không có dầu mỡ “nặng nề”. Rươi hấp chấm nước mắm ớt, miếng nào xứng
đáng miếng nấy, vì đều đem lại cho ta cái sự sướng khoái của thú ẩm
thực mùa thu.
Thưởng thức rươi bằng cách chế biến nào đi nữa cũng cần có nước chấm.
Nhưng không có thứ nước chấm nào qua mặt nước mắm rươi. Để biến rươi
thành nước mắm cũng chẳng khó khăn gì. Chỉ cần có rươi và muối hột, trộn
đều theo định mức, đựng trong chiếc lu, để ngoài trời, chiều đậy kín,
sáng giở ra đón ánh nắng mặt trời. Để chừng bốn tháng thì rươi hòa tan
vào muối, “sắc” lại. Càng phơi nhiều nắng chừng nào, nước mắm rươi càng
“dậy” chừng nấy, càng thêm quyến luyến bất cứ món ăn nào...
Viết cho các bạn đang ở, hoặc đang xa Hà
Nội. Để thấy là Hà Nội mình cũng bình thường thôi. Không có gì để mà
nhớ nhung nhiều như thế.
Thực ra, người ta có nhiều cách yêu Hà
Nội. Có người yêu Hà Nội vì những hàng cây, những mùa hoa. Có người yêu
Hà Nội vì những con phố ngăn ngắn, ngăn cách nhau đôi khi chỉ bởi tấm
biển đường. Lại có người yêu Hà Nội theo tình yêu của một con người chưa
bao giờ đặt chân đến mảnh đất này. Có người yêu Hà Nội vì chỉ đến một
lần trong đời. Cũng có người yêu Hà Nội vì những món ăn ngon.
Có quá nhiều lí do để yêu Hà Nội. Tôi tự
hỏi một ngày, khi những mùa hoa cứ năm này qua năm khác lặp lại, khi
những con phố được nới dài ra về không gian, khi đã một lần đến Hà Nội,
hoặc khi những người biết làm ra những món ngon nhất ở Hà Nội này không
còn nữa, người ta sẽ yêu thành phố của tôi vì điều gì?
Vì thế, tôi thích cách người ta yêu Hà
Nội như yêu những kỉ niệm. Bởi dù thời gian có đi nhanh thế nào, kỉ niệm
vẫn là điều gì đó thiêng liêng trong tâm trí mỗi người, mà không bao
giờ mất đi. Tôi biết một người thích Hà Nội điên đảo vào những ngày mưa.
Lúc đấy, anh ấy có thời gian cho một ly cafe hoặc vài ba chén rượu. Có
chúa mới biết được anh ấy nghĩ gì vào những ngày như thế. Chỉ có vẻ, Hà
Nội những ngày mưa, hơi giống một cô gái đỏng đảnh, khó chiều. Mà đôi
khi đàn ông vẫn thích điều gì đó ở những cô nàng đỏng đảnh…
Sau buổi cafe đêm rất vội với một cậu
bạn, tôi có cơ hội nhìn lại thành phố của mình trong đêm mưa. Thực ra nó
chẳng đẹp như thơ và mơ mộng như câu hát. Vẫn có những ngổn ngang gạch
vữa, những vũng nước to oành xấu xí, những chiếc ô tô thô lỗ phóng đi
như điên bất chấp các ánh đèn lẻ loi ngược chiều. Những quả mâm xôi nát
bét sau mưa, gieo màu đỏ cực nhạt nhòa trên vài con ngõ, gợi dáng vẻ bẩn
thỉu và thảm hại. Mà lại còn buồn nữa chứ. Cũng là dáng dấp đô thị,
nhưng về cơ bản, Hà Nội đêm không sôi động bằng Sài Gòn.
Nên có thể, Hà Nội đẹp vì nơi ấy có nhà
tôi ở, có những con đường tôi vẫn đi quen, có cả những cái tên với tôi
đã thành yêu mến. Tôi chẳng kì vọng gì vào một thành phố thay da đổi
thịt. Tôi vẫn tin vào một thành phố còn kẹt xe và còn ngập úng ít nhất
trong nửa thế kỉ nữa. Tôi cũng không nghĩ rằng người ta sẽ đến với mảnh
đất này vì một Hồ Gươm, Hồ Tây…hoặc một địa danh được chỉ tên abcxyz nào
đó. Có thể người ta sẽ đến vì tò mò, vì một lời hứa, hoặc vì những kỉ
niệm còn dang dở. Hoặc cũng có thể, trong nhu cầu đi và đi, người ta
tick vào Hà Nội, chứ cũng chẳng có lí do gì đặc biệt.
Hà Nội nhiều khi buồn bã và xấu xí lắm. Cũng không mến khách lắm đâu. Thế mà tôi vẫn yêu, có vẻ hơi mù quáng. Bạn thì thế nào?
Khi có khó khăn, ta thường vội chạy khắp nơi tìm người giúp đỡ, mà quên mất một người có thể giúp mình tốt nhất.
Đêm hôm đó, khi các vị thần mưa gặp nhau, họ hân hoan cười nói đến nỗi làm mưa trắng xóa một vùng trời. Những con đường lầy lội, các ổ gà bị nước ngập hết miệng. Đó cũng là ngày mà Raju phải đánh xe ngựa vào thị trấn bán hàng vì mai là phiên chợ duy nhất trong tháng. Anh cẩn thận chất hàng hóa lên xe và từ từ bám theo con đường nhỏ tiến vào thị trấn.
Quả là khó khăn và vất vả cho những chú ngựa khi phải đi lại trên một con đường lầy lội và nhiều những "hố tử thần" giấu mặt. Đúng như lo sợ, đi được một quãng, đột nhiên chiếc bánh xe bị thụt xuống bùn.
Những chú ngựa càng kéo mạnh, bánh xe càng lún sâu. Raju phải trèo xuống, đứng tần ngần cạnh những giỏ hàng của mình. Nếu không đến được chợ sớm, anh sẽ không bán được nhiều hàng. Anh đưa mắt tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng không có một ai. Raju trở nên thất vọng và bắt đầu cáu giận. Anh chửi thề và nguyền rủa con đường, những vị thần mưa và những cái ổ gà chết tiệt. Anh ngước mắt lên trời và gào toáng: "Thưa Chúa, con quả là người không may mắn! Tại sao những chuyện đen đủi thế này lại xảy ra với con? Thôi nào Chúa, hãy xuống đây và cứu con đi!"
Sau một hồi chờ đợi rất lâu, Chúa cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt Raju. Ngài hỏi Raju: "Con có nghĩ là con có thể cứu được chiếc xe bằng cách nhìn vào nó và rên rỉ không? Không ai có thể giúp con trừ khi con nỗ lực giúp chính mình. Con đã làm gì để kéo bánh xe lên? Hãy tiến lại đó, đặt vai vào những vòng bánh xe, con sẽ biết con phải làm gì."
Raju rất xấu hổ về chính mình. Anh cúi xuống và đặt vai lên bánh xe, sau đó thúc giục những chú ngựa di chuyển. Sau một hồi cố gắng, chiếc bánh xe cũng thoát được vũng lầy. Raju đã học được một bài học cho riêng mình. Anh cảm ơn Chúa và tiến vào thị trấn cùng bài học ngày hôm đó.
Khi có khó khăn, chúng ta thường vội vàng chạy khắp nơi tìm người giúp đỡ, mà quên không tìm đến một người luôn bên cạnh bạn... Đó không phải Chúa, cũng chẳng phải Trời! Không ai khác, đó chính là bản thân bạn! Chúa sẽ giúp ai tự giúp chính mình.
Thay vì ngồi ca thán và đổ lỗi cho hoàn cảnh, hãy đối diện với vấn đề, nỗ lực tự mình giải quyết mọi việc. Không ai có thể giải quyết vấn đề tốt hơn chính bạn. Mọi lời khuyên trong mọi trường hợp chỉ là tương đối, vì họ không phải là bạn. Mà đã là tương đối thì chưa chắc đã đúng. Vì vậy, tin tưởng bản thân và tự mình giúp mình trước, sau đó mới nhờ thêm những giúp đỡ từ bên ngoài. Đó mới là cách tốt nhất để đi đến thành công.
Mẹ có được khỏe không, mẹ hiền yêu quý Con vẫn khỏe, kính chào mẹ, mẹ ơi! Mong sao cho ánh sáng ban chiều êm dịu ấy Rọi chiếu nóc nhà ta vĩnh viễn muôn đời
Nghe họ nói: mẹ giấu niềm lo lắng Luôn âu sầu buồn nghĩ về con Và khoác tấm áo bông xơ xác Mẹ thường ra đường cái ngóng chờ trông
Và mẹ trong bóng hoàng hôn nhập nhoạng Thường hay mơ thấy cảnh, ngỡ như ai
Nơi quán rượu, giữa cơn say lú lẫn Đâm thẳng vào tim con nhọn hoắt lưỡi dao dài
Chẳng phải thế đâu! Mẹ ơi! Đừng sợ! Đó chỉ là ác mộng mà thôi, Con đâu phải kẻ quá chừng bạc số Để chưa gặp lại mẹ ở quê đã vội lìa đời.
Con vẫn dịu dàng như trước, như xưa Và chỉ nghĩ làm sao mau chóng Thoát khỏi những nỗi buồn náo động Quay về cùng thấp nhỏ mái nhà ta.
Con sẽ về khi lá cành xanh mởn Khoác lên vườn trắng xóa áo mùa xuân. Chỉ xin mẹ đừng thức con dậy sớm Như thuở nào, như trước đây tám năm.
Đừng nhắc lại giấc mộng vàng đã vỡ Đừng khơi lên mơ ước đã không thành Trong đời mình con đã đành phải biết Mất mát và nỗi mệt giữa ngày xanh.
Và chớ dậy con nguyện cầu, chớ dậy! Đường về xưa đã mất hẳn rồi. Con chỉ có mẹ là niềm vui, niềm an ủi, Chỉ có mẹ là ánh sáng dịu hiền thôi.
Nên mẹ hãy quên đi niềm lo lắng Đừng âu sầu buồn nghĩ về con, Đừng khoác tấm áo bông xác xơ cũ kỹ Ra ngoài đường cái ngóng chờ trông!
Nhân ngày của Người cao tuổi 1-10, mời các bạn đọc bài viết này và cùng suy ngẫm. Bài này được cư dân mạng đọc và truyền nhau hồi tháng 10 năm ngoái. Tôi giữ lại để dành năm nay mới post. Dù vào thời điểm nào, nội dung bài viết, ý nghĩa nhân văn cũng như giá trị giáo dục của nó vẫn luôn mang tính thời sự. Không rõ tiêu đề gốc của tác giả là gì, xin mạn phép đặt tên là "Ngày bố mẹ già đi".
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
Trung thu là một ngày đặc biệt với rất nhiều người. Tuần này các bạn sẽ nhận được một món quà Nga nữa từ cô Lê Lan Hương và anh Vũ Mạnh Cường tặng các bạn Khoa Nga cũng như những người yêu nước Nga.
KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ YÊU...
"Не отрекаются, любя" là bài hát của nhạc sĩ Минков М, phổ thơ của nhà thơ nữ Тушнова В. (1911 - 1965), khắc họa tâm trạng của người phụ nữ cô đơn trong đêm mùa đông với bão tuyết đập ngoài cửa sổ. ...
Тушнова là thi sĩ nổi tiếng trên văn đàn Xô viết, với cuộc sống riêng khá chuân chuyên. Bà trải qua 2 cuộc hôn nhân không hạnh phúc và các cuộc chia tay đều rất nặng nề. Sau này bà yêu nhà thơ Alexandr Yashin, người có ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp sáng tác của bà trong những năm cuối đời.
Tuy nhiên, Yashin đã quyết định giã từ sau nhiều do dự. Ông không muốn rời bỏ gia đình vơi 4 đứa con nhỏ dại. Тушнова vô cùng đau khổ. Bà đã chết trên giường bệnh trong sự cô đơn và tuyệt vọng.
Yashin đã kịp thời đến thăm Тушнова khi bà hấp hối. Đúng 3 năm sau, ông cũng qua đời.
Bài hát này ban đầu được viết cho vở kịch "Hỡi đàn ông, hãy đội mũ của đàn ông" do Nhà hát kịch Pushkin dàn dựng năm 1976. Nhưng chỉ đến khi được Alla Pugacheva trình diễn vào đầu thập niên 1980, thì nó mới trở nên nổi tiếng trên toàn liên bang.
Tâm sự của người phụ nữ đã yêu, đang yêu thật dữ dội nhưng cũng đầy bao dung, có lúc là tiếng kêu xé lòng, nhưng có lúc lại như một tiếng thở dài.
Ca khúc này sau còn được các nghệ sĩ khác hát lại như Людмила Артёменко, Татьяна Буланова... Ở Việt Nam, ca sĩ Cẩm Vân đã hát phiên bản tiếng Việt có nhan đề "Khi yêu ai nỡ hững hờ".
Cô Lan Huong Le đã từng hát bài này thành công tại một số chương trình văn nghệ của Khoa Nga đầu thập niên 1980. Và tại offline Mùa thu vàng ở Thanh Hóa tuần tới, cô sẽ trình bày lại ca khúc này.
Mời các bạn theo dõi lời tiếng Nga và bản dịch thơ tiếng Việt của cô Lê Lan Hương trong comment.
я тебя по прежнему люблю (В. Матецкий - М. Файбушевич)
Не уходи, мне с тобой так легко и светло. Не уходи, все, что было, быльем поросло. Я не хочу после долгой разлуки Снова тебя потерять, Лучше друг друга простить и понять.
Припев: Я тебя по – прежнему люблю, Бережно любовь свою храню, Навсегда ты один у меня. Я тебя по – прежнему люблю, Глупые тревоги прочь гоню, Будем вместе теперь ты и я.
Не уходи, ты мне просто назначен судьбой, Долгие дни я мечтала о встрече с тобой И вот мы встретились будто случайно, Смотрим друг другу в глаза, Мне так хотелось давно тебе сказать.
Припев. Не уходи, я люблю все сильней и сильней, Долгие дни мы играли любовью своей. Я не хочу после долгой разлуки Вновь поиграть и забыть, Лучше друг друга понять и простить.
Припев.
EM VẪN YÊU ANH NHƯ NGÀY XƯA Nhạc: В. Матецкий Lời Nga: М. Файбушевич Lời Việt: Thanhxuan1974
1. Anh, đừng xa nhé. Nhẹ nhàng vui sướng khi có anh bên mình Anh, đừng đi nhé. Chuyện ngày qua đó có chính trong cuộc đời Và lòng không muốn, bao năm tháng, qua bao cách xa Lại để đánh mất chút tình anh. Tốt hơn hãy hiểu, và tha thứ, hỡi anh yêu!
ĐK: Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Tình yêu ấy em vẫn khắc ghi vào tim Nguyện mãi thôi, cuộc sống em, chỉ có anh. Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Mọi lo lắng vô cớ xin hãy bỏ đi Vì chúng ta, nguyện có nhau, năm tháng dài.
2. Anh, đừng xa nhé, cuộc đời anh đã đối với em -số phận Bao ngày tháng qua, đợi chờ mong nhớ có bóng anh bên mình Và rồi ta đã, có những lúc, ta bỗng thấy nhau Và rồi bốn mắt đắm nhìn nhau Tưởng rằng từ lâu, đã muốn nói, với anh yêu:
ĐK: Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Tình yêu ấy em vẫn khắc ghi vào tim Nguyện mãi thôi, cuộc sống em, chỉ có anh. Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Mọi lo lắng vô cớ xin hãy bỏ đi Vì chúng ta, nguyện có nhau, cùng năm tháng . …….. Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Tình yêu ấy em vẫn khắc ghi vào tim Nguyện mãi thôi, cuộc sống em, anh bên đời.
3. Anh, đừng xa nhé, tình mình em giữ mãi mãi thêm mặn nồng Bao ngày tháng qua, mình cùng nhau đã giữ mãi câu ân tình Và lòng không muốn, bao năm tháng, qua bao cách xa Lại để đánh mất chút tình anh. Tốt hơn hãy hiểu, và tha thứ, hỡi anh yêu!
ĐK: Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Tình yêu ấy em vẫn khắc ghi vào tim Nguyện mãi thôi, cuộc sống em, chỉ có anh. Lòng em vẫn thương nhớ anh như ngày xưa Mọi lo lắng vô cớ xin hãy bỏ đi Vì chúng ta, nguyện có nhau, năm tháng dài