Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Văn hóa giao tiếp của người Nhật Bản

Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù du và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa anh đào mọc ở Triều Tiên và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa anh đào trong những vần thơ.Hoa anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa “ohanami” (flower viewing party).
 
Mỗi khi mùa xuân đến, hoa đào như phủ khắp đất nước Nhật Bản. Cả một màu hồng phấn ôm trọn lấy núi đồi, lan tỏa khắp phố phường tượng trưng cho một mùa lãng mạn và đẹp nhất: mùa hoa anh đào.

Trong giao tiếp truyền thống của người Nhật có những quy tắc, lễ nghi mà mọi người đều phải tuân theo tùy thuộc vào địa vị xã hội, mối quan hệ xã hội của từng người tham gia giao tiếp. Những biểu hiện đầu tiên trong quá trình giao tiếp của người Nhật là thực hiện những nghi thức chào hỏi. Tất cả các lời chào của người Nhật bao giờ cũng phải cúi mình và kiểu cúi chào như thế nào phụ thuộc vào địa vị xã hội, từng mối quan hệ xã hội của mỗi người khi tham gia giao tiếp. Một quy tắc bất thành văn là “người dưới” bao giờ cũng phải chào “người trên” trước và theo quy định đó thì người lớn tuổi là người trên của người ít tuổi, nam là người trên đối với nữ, thầy là người trên (không phụ thuộc vào tuổi tác, hoàn cảnh), khách là người trên…

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Độc đáo với những lễ hội mùa hè rực rỡ sắc màu tại Nhật Bản

Đất nước Phù Tang nổi tiếng với những lễ hội đậm sắc màu trong mùa hè thu hút rất nhiều du khách ghé thăm.

1. Lễ hội Sendai Tanabata
le hoi nhat ban

Là một trong những lễ hội nổi tiếng tại Nhật Bản, lễ hội Sendai Tanabata là lễ hội ngắm sao, thu hút rất nhiều sự quan tâm của người dân Nhật Bản và bạn bè quốc tế. Được biết, lễ hội này được bắt nguồn từ lễ hội Qixi của Trung Quốc, tức là lễ hội Ngưu Lang, Chức Nữ.
Lễ Tanabata là ngày lễ đẹp và lãng mạn nhất trong các lễ hội Nhật Bản. Ngày lễ này có nguồn gốc từ Trung Hoa và được biết đến ở khá nhiều nước, nhưng không nơi nào trên thế giới lại có được một ngày lễ thi vị như ở xứ sở Phù Tang này.
le hoi

Hiện nay, lễ hội Tanabata thường bắt đầu từ đêm ngày 6 tháng 7 và kết thúc sáng sớm ngày 7 tháng 7. Lễ hội Tanabata phạm vi lớn được tổ chức tại nhiều nơi tại Nhật Bản, chủ yếu là dọc theo những khu mua sắm và đường phố, mà đã được trang trí với nhiều dải cờ lớn, màu sắc bay trong gió.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Cuộc sống ở xứ sở hoa Anh đào

Viết bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo. Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý vị bỏ quá.

Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga :

Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.

Theo tôi, cái “may mắn” lớn nhất của thần dân xứ Phù Tang có lẽ là nước Nhật đã thua trong Đại chiến thứ Hai. Về mặt tâm lý, thất bại đó khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và quyết tâm đưa dân tộc mình vươn lên về mọi mặt để “rửa hận”. Thất bại đó cũng khiến dân tộc Nhật trở nên khiêm tốn, nhún nhường hơn trong giao tiếp vì có lẽ họ không có “chiến thắng oanh liệt” nào để họ có thể “vênh váo” với thế giới, và quá khứ thê thảm của Đệ Nhị Thế Chiến không để lại gì để họ có thể trở thành “ăn mày dĩ vãng” . Về chính trị, thất bại đó khiến nước Nhật ngay sau chiến tranh “bị” đặt dưới sự kiểm soát cuả Hoa kỳ. Từ đó Nhật bản được Hoa kỳ giúp đỡ về mọi mặt và trở thành đồng minh chặt chẽ của Hoa kỳ. Bản Hiến pháp của Nhật sau Đại chiến thứ Hai là do người Mỹ viết năm 1946 . Đó là một bản hiến pháp hết sức dân chủ. Người Nhật, từ ông thủ tướng (và gia đình, họ hàng ông ta) đến cậu học sinh tiểu học, tất cả đều rất tôn trọng pháp luật và thực hiện đúng Hiến pháp. Đó là điều mấu chốt đưa đến những ưu điểm dưới đây. 

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Cuộc sống đời thường của Tokyo qua ống kính của David Filippini

Nhiếp ảnh gia David Filippini người Italia trong thời gian dài sống ở thủ đô Nhật Bản. Trong thời gian này ông đã thực hiện hàng nghìn bức ảnh trên khắp đất nước. Tuy nhiên loạt ảnh đen-trắng làm chúng tôi thích thú hơn cả. Nguồn: Kichbu Blog.

 

Giới thiệu một Tokyo hiện đại qua những bức ảnh đen trắng, David Filippini đã tài tình chuyển tải tất cả những đặc tính cơ bản nhất của cuộc sống đời thường của đất nước châu Á này. Theo ý kiến chủ quan của chúng tôi, mặc dù tái hiện rõ ràng sinh hoạt đường phố của Tokyo, trong các tác phẩm của David Filippini nhiều chất nghệ thuật hơn là thời sự đặc trưng cho thể loại này.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

13 đặc điểm của người Nhật

Chúng tôi xin lược dịch và giới thiệu ý kiến của một học giả người nước ngoài nói về các đặc điểm của người Nhật. Bài được đăng trong sự so sánh với văn hóa Trung Quốc nhưng để tránh làm phức tạp vấn đề chúng tôi chỉ lược dịch và giới thiệu phần bàn về người Nhật. Trong số 13 đặc điểm mà tác giả nêu ra dưới đây cũng có phần chính xác, và phần không chính xác. Chúng tôi xin dành sự đánh giá cho người đọc. Hy vọng những nhận xét này sẽ giúp bạn phần nào đó trong việc tìm hiểu tính cách người Nhật.

1. Ý thức “bầy đàn” của người Nhật quá mạnh dẫn đến việc họ có tập quán tuân thủ mệnh lệnh. Hành động của họ đều dựa trên các chuẩn mực về thứ bậc trong xã hội và mang tính thứ bậc rõ nét. Điểm tốt là mọi người hòa hợp với nhau và dễ thống nhất. Tuy thế,một khi quyền lãnh đạo rơi vào tay của kẻ xấu với nhiều tham vọng thì toàn dân chúng cũng dễ dàng tuân theo, dẫn đến hậu quả không lường trước được. Ví dụ điển hình là sự xâm lược các nước khác của phát xít Nhật trong thế chiến thứ II.

2. Trong các quan hệ cá nhân thì người Nhật thành thực đến mức đến độ người khác phải ngạc nhiên. Bản thân tôi cũng có kinh nghiệm khó quên về chuyện này. Cạnh một ga nhỏ ở Osaka có cửa hàng bán rau không có người trông coi.Bên cạnh những túi đựng rau tươi là một mảnh gỗ nhỏ ghi giá 100 yên/bao. Không có ai trong coi do đó có trả tiền hay không hoàn tòan phụ thuộc vào người mua. Hay ở Nhật nếu bạn có đánh rơi mất đồ thì cũng không cần phải lo lắng. Bởi lẽ, tập quán của người Nhật là người nhặt được của rơi sẽ đem đến nộp cho đồn cảnh sát gần nhất.

3. Người Nhật theo chủ nghĩa tuyệt đối, họ quá để ý đến kỷ luật, thức bậc. Có lẽ trên thế giới ai cũng biết người Nhật rất tôn trọng kỷ luật. Tại các điểm du lịch trên thế giới hễ thấy một đòan người xếp hàng theo sau 1 hướng dẫn viên du lịch thì chắc chắn họ là người Nhật. Mặt khác, sự sạch sẽ của nhà vệ sinh là biểu hiện rõ nét của chủ nghĩa tuyệt đối của người Nhât. Nó thể hiện mức độ hướng đến sự tuyệt đối của họ. Hầu hết khách sạn ở Nhật phòng không rộng lắm nhưng sự sạch sẽ của nhà vệ sinh thì phải nói trên cả tuyệt vời. Nhà vệ sinh ở những khách sạn lớn được trang bị các thiết bị khá hiện đại. Nếu ai đã một lần ở khách sạn Nhật sẽ dễ nhận ra điều này.

4. Thích làm thủ công và thích những hàng thủ công.

5. Tính cộng đồng khá mạnh. Công ty là một gia đình thu nhỏ.

6. Rất cởi mở với hàng hóa nước ngòai nhưng lại dè dặt với người nước ngòai.

7. Không có tư tưởng chính trị nổi bật hay không dựa vào tư tưởng chính trị cụ thể nào cả.

8. Hiếu chiến và dễ bị kích động.

9. Thiếu tính chiến lược trong các chính sách kinh tế, ngọai giao. Không có quan điểm, đường lối rõ ràng cho các chính sách ngọai giao.Tất cả chỉ dựa vào “chủ nghĩa hòa hợp” của người Nhật.

10. Thiếu tính độc lập. Hầu như không có người Nhật nổi tiếng nào có suy nghĩ, phát minh hoàn tòan độc lập và không chịu ảnh hưởng của xung quanh.

11. Sức ảnh hưởng của chính phủ không mạnh. Phe phái trong chính phủ quá nhiều. Nhà nước có thể tồn tại với các cơ quan hành chính địa phương có mà không cần chính phủ trung ương.

12. Khái niệm về đạo đức của người Nhật chú trọng nhiều đến danh dự mà không để ý nhiều đến ý thức về tội lỗi. Người Nhật một mặt chú trọng đến lễ nghĩa, hay cười, thành thật với người khác. Mặc khác lại không dám nhìn thẳng vào các tội ác đã gây ra trong quá khứ. Lý do sâu xa nằm ở quan niệm về đạo đức của người Nhật.

13. Người Nhật ghét luật pháp. Có lẽ nhiều người cảm thấy mâu thuẫn nhưng bằng chứng cho việc này chính là Nhật Bản được xếp vào nhóm nhà nước pháp trị tại châu Á. So với người Âu, Mỹ thì thì người Nhật có xu hướng giải quyết nội bộ tất cả các vấn đề. Chỉ khi không giải quyết được mới mang ra tòa án.

(ST)

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Lễ hội Gion


Lễ hội Gion (祇園祭, còn được gọi là Gion Matsuri) – được lấy tên từ một quận của Tokyo, tổ chức hằng năm tại Kyoto và là một trong những lễ hội nổi tiếng nhất tại Nhật Bản. Lễ hội này được tổ chức trọn tháng bảy và có thể xem là tâm điểm tháng này của Tokyo, điểm nhấn của lễ hội là một cuộc diễu hành, được biết đến với cái tên Yamaboko Junko vào ngày 17/7.



Lễ diễu hành Yamaboko Junko


Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Một chữ: Duyên!

Mình gặp khá nhiều những người Nga yêu VN. Nhưng tình yêu VN của một anh bạn Nga mới sang VN sáng nay thì mình mới chỉ biết là trường hợp duy nhất.

Anh này tên Xasa, sáng nay gọi điện từ sân bay Nội Bài hồ hởi:" Hùng, tao đang ở Nội Bài này". Trời, lần này hắn sang VN là lần thứ năm liên tục rồi, sang gì mà lắm thế hả ông?. Lần đầu cách đây 5 năm, đêm tầm khoảng 10h, cả lũ chúng tôi kéo nhau đến quán chả cá Thăng Long ở Đường Thành đón hắn từ Nha Trang bay ra. Mới chân ướt chân ráo sang VN lần đầu, Xasa bay vào Nha Trang, ở đó tầm 10 h đêm, hắn bị các bạn khuligan Việt Nam hào hứng trấn lột nào điện thoại xịn, nào máy ảnh xịn cùng một cơ số tiền trong ví. Bay ra HN, hắn ngồi ăn chả cá mà mặt dài ngoẵng. 

Cứ tưởng hắn tởn VN, nào ngờ năm nào hắn cũng hồ hởi sang VN. Cứ làm quần quật cả năm, được đồng nào là dành dụm mua vé sang VN đi chơi, chả có hứng thú đi thăm thêm nước nào sất. Hắn mê các món ăn VN, cái không khí nhộn nhạo lộn xộn bừa bãi của... đất nước chúng ta. Nay thì hắn chẳng còn sống ở Moskva nữa, mà chuyển về quê vợ ở Latvia. Trưa nay nhậu, chúng tôi đã nói chuyện nhiều về Raimond Pauls, nhạc sĩ người Latvia. Hắn bảo, đó là một người rất được kính trọng ở đất nước Pribaltik này.

Đã có vợ yêu xinh đẹp, nhưng năm nào cũng lầm lũi một mình sang VN chơi đôi tuần. Bạn hắn ở VN, kể cả mình, chưa đầy một bàn tay. Hỏi sao sang VN lắm thế, hắn bảo sang đây tao như được về nhà mình. Ơ, lạ thế nhở?

Trưa nay, hắn hồ hởi khoe bức ảnh chụp căn phòng ở Riga, trong đó có mấy chiếc cốc thổi bằng thứ thủy tinh xanh thứ cấp đầy bọt khí vẫn đầy các quán bia hơi bày ở vị trí trang trọng. Sau một cữ bia hơi ở vỉa hè Hàm Long cách đây đôi năm, hắn rụt rè hỏi xin mấy chiếc cốc đó rồi gói ghém kỹ mang về Nga. Xasa nói, mắt lấp lánh:" Mỗi lần uống bia, tao lại rót vào cốc đó để uống".

Chả biết tí tiếng Việt nào, hỏi chuyện kỹ thì biết hắn, gia đình hắn chả có dây mơ rễ má nào với đất nước xa lạ này, thế mà Xasa vẫn mê mẩn VN, đến VN đều như vắt chanh. Lạ thế!. Vậy nên cũng chả lạ lắm, khi ối người trong Hội chúng ta vẫn mê mẩn nhạc Nga, văn hóa Nga, khi mà đã xa xứ sở này đã lâu lâu lắm rồi, hoặc gắn bó cũng chỉ sơ sơ.

Có lẽ chỉ giải thích được bằng duy nhất một chữ: Duyên !

Phan Việt Hùng

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Cúi nhưng không thấp

Từ nay tới 21/9/2013, ngày kỷ niệm 40 năm Quan hệ Việt - Nhật, còn hơn 2 tháng. Sẽ là 1 ý tưởng không tồi nếu mở 1 chủ đề nho nhỏ về đất nước Nhật Bản vì có 1 số thành viên của Lớp Nga 2 có liên quan tới đất nước này. Xin bắt đầu bằng bài post trích từ blog Góc nhìn Alan.

Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.
Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên.  Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.  Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất.  Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật.  Chỉ vài phút khởi hành muộn, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.

Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Mùa thi của cha


Mùa thi, cha đạp xe từ Long An đưa con lên thành phố dự thi, cha ngày càng già yếu nên có đoạn con gái phải làm.. tài, chở ngược lại cha.

Mùa thi, cha đã ngất xỉu ngay tại chỗ khi thấy đứa con gái yêu thương của mình chưa kịp bước vào phòng thi đã phải nằm viện vì căn bệnh quái ác từ trên trời rơi xuống: vỡ phình dị dạng mạch máu não.

Rồi một người cha, khi mất 5 triệu đồng (số tiền mà ông dành dụm sau nhiều năm lao động để đưa con đi thi) đã .. phát điên. Trong cơn hoảng loạn ấy, ông ôm chặt con của mình suốt đêm, miệng lảm nhảm với lo sợ con mình sẽ bị người khác làm hại..

Con thi cha cũng đi thi, thế nhưng cuộc thi của cha lại dài hơn của con nhiều. Thậm chí đến ngày thi cũng là ngày của cha phải đối mặt với một điều quan trọng nhất – nhưng cũng giản dị nhất: mong sao con mình thi đậu để sau này không khổ như mình.

Một bạn trẻ viết trên Facebook của mình rằng: “Đến trường thi, tôi không dám gọi xe ôm vì ở đó có quá nhiều người cha đưa con đi thi”.

Ở mùa thi này khi đi ngang qua các hội đồng thi, bạn sẽ thấy có rất nhiều “người cha mang dáng dấp xe ôm” như thế.

Ảnh: Internet

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Ngày 4-7: Giới trẻ người Mỹ gốc Á ngày nay tại Hoa Kỳ

Nhà xã hội học Oliver Wang gọi những người Mỹ gốc Á lớn lên ở Hoa Kỳ là 'Thế hệ boba'
LOS ANGELES — Những người Mỹ gốc Á lớn lên ở Hoa Kỳ, nhất là ở miền nam California, có một kinh nghiệm rất khác so với bạn đồng trang lứa cách đây 20 đến 30 năm. Càng ngày họ càng tự hào là người Châu Á, và một bản sắc văn hóa độc đáo đã đem lại cảm tưởng rất “hợp thời trang” là người Châu Á ở Hoa Kỳ. Từ các khu ngoại ô nơi dân số phần lớn là Á Châu ở phía đông thành phố Los Angeles, thông tín viên VOA Elizabeth Lee ghi nhận chi tiết trong bài tường thuật sau đây.

Vào bất kỳ một buổi chiều tối nào, sau 9 giờ, sinh viên đại học và những người có ngành nghề chuyên môn đều đến chật quán Factory Tea. Ðây giống như một phòng khách hơn, đầy các ghế bành thoải mái và ánh sáng êm dịu. Nhưng quán này không phục vụ rượu mạnh. Chỉ có trà, ngọt, thường uống với nước đá, sữa và một thứ nhập khẩu từ Ðài Loan, những viên bột sắn lớn và dai gọi là boba.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

"Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao"

 
"Hầu hết mọi người là người khác, những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn" - Oscar Wilde.

Khi đọc truyện Gatsby vĩ đại của Scott Fitzgerald, tôi vô cùng thích thú với đoạn mở đầu: "Hồi tôi còn nhỏ tuổi, nghĩa là hồi dễ bị nhiễm các thói hư tật xấu hơn bây giờ, cha tôi có khuyên tôi một điều mà tôi ngẫm mãi cho đến nay: – Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như con cả đâu.
 
Ông không nói gì thêm, nhưng vì hai cha con chúng tôi xưa nay vẫn rất hiểu nhau mà chẳng cần nhiều lời nên tôi biết câu nói của ông còn nhiều hàm ý khác. 

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Gia đình là gì?

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. 

Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.


Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có cảm động không khi đọc xong  mẫu chuyện nói trên?  Chắc hẵn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế!

Nguồn: BM blog (trích)

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Những tờ báo quốc ngữ đầu tiên


Hôm nay, 21-6, là Ngày Báo chi Việt Nam.

Mẩu quảng cáo đầu tiên trên báo đã có cách nay 140 năm, nhà báo Việt Nam đầu tiên là một trong 18 người uyên bác nhất thế giới thế kỷ 19 khi thông thạo đến 26 thứ tiếng. Nữ nhà báo đầu tiên của Việt Nam là con gái cụ Nguyễn Đình Chiểu.
Báo chí Việt Nam thực sự thoát thai từ cái nôi của chế độ thuộc địa. Sự ra đời của báo chí trùng khít với bước chân xâm lược của người Pháp vào Việt Nam. Lịch sử báo chí Việt Nam phát triển qua nhiều giai đoạn khác nhau với khá nhiều thăng trầm.

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Ngày của Cha: Bố và con gái

Hôm bữa, mẹ kể, bố ở nhà xem đi xem lại những bức ảnh con gái đã chụp rồi thở dài rằng con gái có từ năm nay với các năm trước trông đã khác rồi. Con gái biết bố mẹ lo cho con gái nhiều thế nào.

Ảnh: Internet
Con chưa cảm nhận được hết nhưng là con gái lớn…con biết và con hiểu… Đêm qua thế nào lại nằm mơ thấy bố đèo con gái đi trên cái xe mi pha màu xanh ngọc, con gái đội cái mũ bé xíu, hai tay nắm chặt 2 vạt áo bố và í ới “cho con nghị một chí”. Tỉnh dậy, nghĩ đến bố, thấy thương bố hơn bao giờ hết.

Ngày của Cha: Trí tuệ của bố quan trọng hơn tài sản

Đối với sự thành đạt của những đứa con, kinh nghiệm sống và hiểu biết của người bố có vai trò quan trọng hơn nhiều so với tiền, các nhà khoa học Mỹ khẳng định.

Trên đường đời của con, trí tuệ của bố quan trọng hơn nhiều so với tài sản. Ảnh: shortstorybook.net.

Thực tế cuộc sống cho thấy con của những ông bố giàu thường hưởng mức thu nhập lớn hơn mức trung bình của xã hội khi họ tới tuổi trưởng thành. Tuy nhiên, nhiều người lớn lên dưới sự nuôi nấng của những ông bố nghèo song vẫn đạt được mức thu nhập cao. Vì thế các nhà khoa học của Đại học Bigham Young tại Mỹ muốn biết tài sản hay trí tuệ của bố quan trọng hơn đối với tương lai của con, Telegraph đưa tin.

Các chuyên gia so sánh dữ liệu chi tiết của hàng nghìn người đàn ông Thụy Điển có con chào đời trong khoảng thời gian từ năm 1950 tới 1965. Dữ liệu bao gồm thu nhập, công việc, trình độ học vấn, quan điểm đối với lao động – những thứ được coi là “vốn con người” mà thế hệ trước có thể truyền lại cho thế hệ sau.

Một xu hướng nổi bật trong dữ liệu là: Đa số con của những người bố giàu hưởng mức thu nhập cao hơn mức trung bình của xã hội.

Để làm rõ tác động của tài sản của bố đối với thu nhập của con, nhóm nghiên cứu so sánh những người đàn ông hưởng mức thu nhập khác nhau nhưng có cùng trình độ học vấn và kỹ năng nghề nghiệp. Chẳng hạn, họ đặt ra tình huống hai người bố cùng có bằng kỹ sư cơ khí và trình độ tương đương, nhưng một người làm ở thành phố lớn với mức lương hậu hĩnh, còn người kia làm ở vùng nông thôn với mức lương thấp hơn nhiều.

Nếu tiền của bố đóng vai trò quan trọng hơn đối với thu nhập của thế hệ sau, con của người bố làm việc tại thành phố sẽ hưởng thu nhập cao hơn so với con của người bố tại vùng nông thôn. Trong trường hợp "vốn con người" của bố đóng vai trò quan trọng hơn, những người con có thể hưởng mức thu nhập gần bằng nhau.

Kết quả cho thấy, con của những người bố có trình độ học vấn, kỹ năng làm việc tương đương nhau sẽ hưởng mức thu nhập gần bằng nhau, bất chấp khoảng cách lớn trong thu nhập của đấng sinh thành. Theo nhóm nghiên cứu, đối với thu nhập của con, trí tuệ của bố có ảnh hưởng lớn gấp đôi so với tài sản.

Nguồn: VnExpress

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

LAVANDA - HOA OẢI HƯƠNG



Trong đời ta biết bao điều có thể :
Dưới mặt trời băng giá chẳng hề tan,
... Nắng vẫn còn sưởi ấm lúc đông sang,
Mưa thánh thót trong những ngày tháng chạp.

Yêu hay không- hai ta nào đâu biết,
Cuộc tình mình đôi lúc tựa cuộc chơi
Để đến khi tình yêu ấy mất rồi,
Ta mới nói : " không phải là duyên kiếp".

Lavanda, bông hoa miền sơn cước,
Xanh tím từng buổi hò hẹn đôi ta
Lavanda, bao năm tháng đã qua
Nhưng ta vẫn mãi cùng em nhung nhớ

Mùa hè đã tặng đôi mình hơi ấm,
Hải âu từng vờn trên sóng biển khơi.
Trăng sáng soi cho hai đứa mình thôi,
Chỉ riêng có đôi mình trên trái đất 

Nhưng tất cả giờ đã trôi đâu mất ?
Câu trả lời mãi vẫn chẳng tìm ra.
Và bây giờ như hai vì tinh tú,
Hai chúng mình mỗi đứa một nơi xa...

Dịch thơ: Lưu Minh Phương
Ảnh; TB

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Điều kỳ diệu


Whit là một thuật sĩ, anh ta làm thuê trong một nhà hàng ở Los Angeles, ở đó mỗi tối khi khách ăn, anh giúp vui bằng những màn ảo thuật nho nhỏ của mình. Vào một buổi tối nọ, anh ta ngồi xuống cạnh một gia đình nọ, sau khi đã tự giới thiệu về mình, Whit lấy ra một bộ bài và bắt đầu biểu diễn. Anh yêu cầu co gái trẻ ngồi cạnh mình hãy chọn ra một lá bài. Cha cô ta bảo với Whit rằng Wendy bị mù.

“Không sao – anh trả lời – nếu là như vậy tôi muốn chơi một trò khác”. Quay sang cô gái, Whit nói: “Whendy, cô có thể gíup tôi trong trò chơi này không?”.

Một chút do dự, cô gái nhún vai và trả lời: “Vâng”.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Dấu ấn tuổi thơ


Ảnh: Internet

Cho tôi xin một lần về lại

Với tuổi thơ nghèo khó thủa nào

Đồ chơi là châu chấu, cào cào

Là ô tô bằng bao diêm tự chế.



Dẫu biết rằng đó là điều không thể

Vẫn mơ về những kỉ niệm xa xưa.

Nhặt sấu rụng, bàng non rớt trong mưa

Hay đào dế vào những trưa oi ả.



Nhớ những ngày trốn mẹ đi câu cá

Chiến công là lũ săn sắt, cá cờ.

Nhớ cái thời ấp ủ một ước mơ

Có một bữa cơm chỉ toàn thịt cá.



Nhớ cái thời mỗi chiều đi quét lá

Mẹ nấu cơm, khói lên mắt cay xè.

Nhớ cái thời hè đến được về quê

Theo lũ trẻ đi bắt ve về đấu.



Nhớ mãi thời tuổi thơ yêu dấu

Yêu bằng lăng và màu tím bìm bìm

Hoa xấu hổ ép trong vở lặng im

Cùng với cánh phượng hồng màu đỏ thắm.



Tuổi thơ ơi! Ta yêu Người nhiều lắm

Tuy khó khăn nhưng ấm áp tình người

Có bao giờ trở lại, tuổi thơ ơi

Ngày xưa ấy – những tháng ngày yêu dấu???



Nguyễn Thị Kim Chi
Trích từ tản văn "Trung thu tuổi thơ " 
(Đăng trên báo Nhịp Cầu Thế Giới tại Hungari và báo Quê Việt ở Ba Lan)
Facebook: http://www.facebook.com/groups/477172682320795/permalink/478964852141578/ 

Trẻ con ngày ấy và bây giờ...

 
Trẻ con ngày ấy có ít môn
Chạy nhảy chơi đùa trông rất khôn
Bây giờ tự kỷ ngồi một xó
Miết miết cười cười với ai phôn 

Bố mẹ hay khoe con thông minh
Mở ai phôn ra chơi rất kinh
Ngồi xó ngoan ngoãn chơi cả buổi
Không chạy khắp nhà nghịch linh tinh

Bố mẹ vừa nhàn vừa thấy hay
Đưa con điện thoại là rảnh tay
Kệ xừ nó ngồi chơi một xó
Bố mẹ thảnh thơi suốt cả ngày

Rồi một ngày kia chả hiểu sao
Con mình ngày trước khôn biết bao
Chào hỏi chơi đùa vui hiếu động
Giờ cứ ngơ ngáo như thằng "ĐAO"

Chung quy cũng bởi bố mẹ thôi
Vứt con điện thoại kệ nó chơi
Nó giỏi công nghệ - còn mình rảnh
Đến khi nó đụt - muộn mất rồi !!!
 
Nguồn: Facebook