Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Những nghịch lý hàng ngày

1.Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở những giây cuối cùng…
2. Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật và trừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với các lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều…
3.Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây…

 
4. Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố mẹ , nói trọn câu: dạo này Bố/ mẹ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/ mẹ đi khám nhé…
5. Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…
http://www.vinhcuustone.com/uploadfile/data/image/ngheo%20nan.jpg
6. Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố/ mẹ thì hoạ hoằn lắm, và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khi gọi cho người yêu…
7. Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình…
8. Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói… 
9. Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ…
10. Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách.
11. Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọng đến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa của các em trưa nay có những gì. 
http://www.xaluan.com/images/news/Image/2011/02/14/1297741305.img.jpg

12. Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họ lại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện.
Và còn đó, rất nhiều điều có thể & không thể trong cuộc sống này…
Nguồn: Blog Alan Phan

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Thế mà đã gần 25 năm..

Vào một ngày cách đây gần 25 năm, các trò Ams lứa đầu tiên (85-88) được tiễn ra trường trong tiếng thơ các thầy cô giáo và tiếng trống trường. Mấy trăm trò đều khóc. Bài thơ dài, trong đó có đoạn (nghe nói sau đó đoạn ...này được thay bằng đoạn khác cho lứa học sinh sau vì nội dung hơi "tế nhị"):
 .....
Trước ngưỡng cửa đời, náo nức tuổi thanh xuân
Nghe xao xuyến tiếng trăm vùng đất gọi
Có cả tiếng của bao điều nhức nhối
Lứa chúng mình, không dễ dãi vô lo
Tuổi học trò hôm nay trăn trở những suy tư
Khi đất nước còn nghèo còn cơm khoai áo vá
Cờ tổ quốc thấm từng dòng máu ứa
Đau đáu Trường Sa sóng bủa phía chân trời
Ta không bước vào đời như những người xa lạ
Trống trường sao da diết thế, trống trường ơi

...

Thế mà gần 25 sau, lần đầu tiên đại diện của 11 lớp (Toán, Lý, Hóa, Sinh, Nga, Anh, Văn) không phải là đi họp như ngày xưa mà là những người bạn gặp nhau, sẽ cùng nhau tiếp tục kết nối và đồng hành.
Dự kiến cả khối sẽ gặp mặt để kỷ niệm 25 năm ngày ra trường vào ngày 28-29/1/2013 - PTB
Lớp Nga2 có Thu Ba, Oanh và Thu Thủy tham gia vào Ban liên lạc nhé. Sẽ cập nhật thông tin cho các bạn.
Hôm 2/3, cả lớp mình có mỗi 5 bạn tham gia gặp mặt Karaoke với các bạn lớp khác (Liên Hương, Thu Ba, Kim Oanh, Ngọc Yến và Thanh Hương)
Lớp mình giao lưu với các lớp khác đây nhé.

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Con gái 3 miền

CON GÁI BẮC

image


Con gái người Bắc (mà điển hình là con gái Hà Nội), là những cô gái khôn ngoan và tinh tế. Họ làm ra vẻ như rất giữ khuôn nếp nhưng thực ra họ đong đếm bạn kỹ lưỡng trước khi bật đèn xanh cho bạn tiến đến. Họ nghĩ nhiều đến vấn đề gia đình đôi bên môn đăng hộ đối, do đó khi đã thành đôi rồi, dù bên ngoài có nhìn vào như thế nào đi nữa họ cũng vẫn thấy vừa lòng với nhau và cuộc sống hôn nhân ít xao động.Nếu mà như thế được cả thì đâu có gì mà nói nhỉ?

Sau khi về nhà chồng thì những cái mà các cô dâu Bắc hay có là :

- Khắc kỵ với mẹ chồng.
- Kiểm soát chồng chặt chẽ và tranh giành tài sản cũng như quyền lực trong nhà chồng.

Vợ là...


Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là...

Nguồn: nguoibanduong.net

С 8 Марта!


Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Chúc mừng Thầy Huy trở thành Bố vợ!

Lễ ăn hỏi của Con gái Thầy Huy ngày 6/3/2013. Thầy Huy ngồi đầu tiên, hàng bên trái. (Nguồn: Internet)

Thầy Huy, cùng vợ, chụp ảnh chung với Con rể tương lai, "GS Cù Trọng Xoay" - Đinh Tiến Dũng" và Con gái, Nguyễn Hồng Nga - MC của VTV2, hiện đang công tác tại Đại học FPT. (Nguồn: Internet)

Hôm nay, hôm qua và ngày mai

Các phương tiện truyền thông VN thời gian nay hay kể chuyện chiến tranh, chuyện “Once upon a time” quá, nói cách khác là “Ăn mày dĩ vãng”. Đọc câu chuyện này thấy rất thú vị, quá khứ dù có đẹp đến đâu cũng không thể thay thế hiện tại và tương lai.

“Một lớp của trường tiểu học Mỹ có 26 học sinh đặc biệt vì chúng đều có những quá khứ tội lỗi: em thì đã từng tiêm chích, em thì đã vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ trong một năm đã phá thai ba lần.
Gia đình đã từ bỏ chúng, các thầy cô giáo và nhà trường cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Cuối cùng, lớp học được giao cho cô giáo Phila chủ nhiệm.

Ngay ngày đầu tiên của năm học, Phila đã không dọa nạt, ra oai với chúng như những giáo viên trước mà cô nêu ra cho cả lớp một câu hỏi sau: “Cô kể cho các em một số điểm trong quá khứ của 3 ứng cử viên như sau:

Người thứ nhất luôn tin vào y thuật của thầy cúng. Ông ấy từng có hai người tình, ông ta hút thuốc và nghiện rượu trong nhiều năm liền.
Người thứ hai đã từng bị đuổi việc hai lần. Ngày nào ông ta cũng ngủ đến trưa, tối nào cũng uống một lít rượu brandy và cũng từng hút thuốc phiện.
Người thứ ba từng là anh hùng trong chiến đấu. Ông ta luôn giữ thói quen ăn kiêng, không hút thuốc, thỉnh thoảng mới uống rượu, thường uống bia nhưng không uống nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp”.

Cô hỏi cả lớp trong 3 người, ai sau này sẽ cống hiến nhiều nhất cho nhân loại. Các em học sinh đồng thanh chọn người thứ 3, nhưng cô giáo làm cho cả lớp kinh ngạc khi trả lời:
“Các em thân mến, cô biết chắc chắn các em sẽ cho rằng chỉ có người thứ ba mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy.

Ba người này là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2:
Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường, ông đảm nhận chức vụ tổng thống Mỹ trong bốn nhiểm kỳ liên tiếp.
Người thứ hai là Winston Churchill, thủ tướng nổi tiếng nhất trong lịch sử nước Anh.
Người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.
Khi cô nói xong, tất cả học sinh đều ngây người nhìn cô và như không tin nổi những gì chúng vừa nghe thấy. 

Cô giáo nói tiếp:
“Các em có biết không, những điều mà cô nói về ba nhân vật này là quá khứ của họ. Còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi họ thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước Ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm nhất trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất chúng… “.

Sau khi những học sinh này trưởng thành, rất nhiều người trên cương vị công tác của mình đã đạt được nhiều thành tích đáng tự hào: Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người trở thành nhà du hành vũ trụ. Điều đáng nói là, Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, giờ đây trở thành giám đốc tài chính trẻ nhất của phố Wall”.

Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ và hướng thiện, những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều trở thành dĩ vãng. Chỉ cần bạn thực sự chịu trách nhiệm với bản thân, chịu trách nhiệm với tương lai, tích cực nỗ lực để gia nhập vào đội ngũ những người cầu tiến, ngày mai chắc chắn bạn sẽ thành công.

Nguồn: Alan Phan

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Cội nguồn



Ba bỗng giật mình khi con  nói với ba
Con chẳng về đâu, về quê chán lắm
Nắng bụi, mưa bùn, đường làng thăm thẳm
Tiếng dế kêu và đom đóm lập lòe

Ba đau lòng buồn đến tái tê
Lỗi ở nơi ba lỗi từ người lớn
Cuộc sống mưu sinh không hề đơn giản
Mải lo toan ba quên mất một điều

Tuổi thơ con không có cánh diều
Không có hộp diêm dế mèn đến lớp
Không hồi hộp đợi những chiều dông, sấm chớp
Bắt con cá rô ron giữa trận mưa rào

Một viên bi màu cả nỗi ước ao
Trưa ngủ bờ tre mơ thành Thánh Gióng
Súng thụt cờ lau cưỡi nhau xung trận
Bên thắng, bên thua nhảy tắm ao làng

Con cò bay lên từ cánh đồng vàng
Vương câu ca ngọt ngào đọng lại
Ba mẹ vui nhìn theo mê mải
Bên khói sương phần mộ ông bà

Con bây giờ thành phố phồn hoa
Lớp học cao tầng, trò chơi điện tử
Ba cũng mừng nhưng vậy thì chưa đủ
Con chưa khôn khi không hiểu cội nguồn

(không rõ tác giả)
Nguồn: BMM Blog

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

Forever young


MÀ VẪN KHÔNG GIÀ THÊM,
NHỮNG CHỒI NON VẪN NHÚ LÊN

Hình như càng lớn thì người ta càng ngán Tết nhất, lễ lạc. Hồi nhỏ, tôi nghe người lớn trong nhà hát đùa “Chết chết chết Tết đến rồi…”, bèn lấy làm ngạc nhiên dễ sợ. Tết đến thì vui chớ gì đâu mà chết?!

Nhưng đúng là càng lớn người ta càng sợ Tết. Ừ thì vì  phải chi tiêu hầm bà lằng nào quà cáp họ hàng, mua sắm, chơi bời… cho đủ lễ bộ ngày xuân, không sợ sao được? Rồi Tết như những hạt cát của cái đồng hồ cát vậy, rỉ rả một vài đôi bận là mình đã nhăn trán, mồi da bây giờ, hôm qua còn nhảy nhót ca hát tay cầm ly rượu, dám ngày mai đã thấy mình ngồi ghế bành giở coi hình thời trẻ lắm; không ngán sao được?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại mới thấy còn thêm một lý do nữa, rằng càng già đi, người ta càng mất đi niềm hi vọng. Hồi nhỏ mùa xuân tới là áo mới, tiền lì xì rủng rẻng, tha hồ đi chơi lô tô và thức khuya uýnh bài… Đối với con nít như vậy chẳng phải thần tiên lắm hay sao? Giờ già đầu rồi, tự lo cho thân mình, nên chẳng còn nhiều đợi mong và ao ước nữa. Thích áo mới thì đi mua, thích tiền rủng rẻng thì ráng mà cày, thích đi chơi lô tô hay uýnh bài thì cứ việc, mắc gì phải chờ đến mùa xuân? Những mong muốn được đáp ứng quá dễ dàng, quá tức thời. Và dần dần, chúng ta mất đi niềm hân hoan chờ đợi cuộc đời theo cách ấy.

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Chợ tết


Ảnh: Internet

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết

 
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ gìa chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.


Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng nghộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu  cành như giọt sữa.


Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ


Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dọn bán


Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ


Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu


Áo  cụ lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi


Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết


Con gà trống màu thâm như cục tiết
Một người qua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh


Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.


Đoàn Văn Cừ 
Nguồn: BMM Blog 

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Quà năm mới: Lịch năm mới Quí Tỵ - 2013

Thân mến tặng các bạn độc giả của Blog "Lớp Nga 2 và Bè bạn" bộ Lịch năm mới Quí Tỵ - 2013 do 2 cháu Xù - Xì, các con của bạn Phạm Thu Ba (PTB), sáng tác.

Cảm ơn bạn Thu Ba và 2 cháu Xù - Xì về món quà đầy ý nghĩa này. Đây là năm thứ 2 các cháu tặng quà cho Blog và các độc giả của Blog. Hy vọng sẽ tiếp tục nhận được nhứng món quà quí giá như vậy và chúc 2 cháu không ngừng phát triển năng khiếu hội họa của mình để có nhiều tác phẩm đẹp cho bản thân, bố mẹ và mọi người.

Chúc tất cả các bạn năm mới hạnh phúc!

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Cuộc sống ở Nhật Bản


Viết bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo. Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý vị bỏ qua.

Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga:

Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Diễn văn nhậm chức của Tổng thống Obama (20/01/2013)

Nguồn: Bài dịch của Anh Gau Pham

Thưa Phó Tổng thống Biden, Ngài Chánh án Tối cao Pháp viện, các thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, các quý khách, và các bạn công dân:
Mỗi lần chúng ta tập trung lại ở đây để nhậm chức cho một tổng thống thì chúng ta lại được chứng kiến sức mạnh bền bỉ của Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta khẳng định lời hứa của nền dân chủ của chúng ta. Chúng ta nhớ ra rằng những gì gắn kết quốc gia của chúng ta không phải là mầu da của chúng ta, những nguyên tắc của tín ngưỡng của chúng ta, hay là nguồn gốc tên gọi của chúng ta. Điều làm chúng ta trở thành ngoại lệ, điều làm cho chúng ta là người Mỹ chính là sự tuyên bố trung thành của chúng ta với một lý tưởng đề ra trong một tuyên ngôn đưa ra hơn hai thế kỷ trước:
"Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền Sống, quyền được Tự do và mưu cầu Hạnh phúc."
Ngày hôm nay chúng ta đi tiếp một hành trình bất tận để kết nối ý nghĩa của những lời đó với thực tế của thời đại chúng ta. Bởi vì lịch sử đã cho chúng ta thấy rằng mặc dù những sự thật này có thể là tự thân đúng, chúng không bao giờ là tự thân thực hiện. Mặc dù tự do là một món quà từ Thượng Đế, nó phải được gìn giữ bởi chính con dân Thượng Đế trên thế giới này. Những người ái quốc của thời năm 1776 đã không chiến đấu để thay một nền độc tài của một vị vua bằng những đặc quyền của một thiểu số, hay sự cai trị của một băng đảng. Họ đã cho chúng ta một nền cộng hòa, một chính phủ của dân, do dân, và vì dân, tin tưởng rằng mỗi thế hệ sẽ cùng gìn giữ tư tưởng lập quốc của chúng ta.
Và trong hơn 200 năm qua chúng ta đã làm được việc đó.

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Cửa hàng bách hóa Moscow trước khi Liên Xô tan rã

Trung tâm mua sắm bên cạnh Quảng trường Đỏ ở Moscow từng là bách hóa tổng hợp GUM, nổi tiếng nhất thời Xô viết.

Bách hóa tổng hợp GUM ở Quảng trường Đỏ là bách hóa nổi tiếng nhất thời Xô viết. Công trình do hai nhà thiết kế: Alexander Pomerantsev (phụ trách phần kiến trúc) và Vladimir Shukhov (phụ trách phần kỹ thuật công trình) đảm trách và xây dựng từ năm 1890 đến 1893. Trong ảnh, người dân chen chúc để đi vào cửa hàng bách hóa đầu những năm 1990.
Đám đông chen lấn khiến cảnh sát phải vào cuộc.
Đôi khi đám đông người mua hàng chen lấn khiến cảnh sát phải vào cuộc.
Một em bé nghịch sợi kim tuyến trang trí.
Một em bé nghịch sợi kim tuyến trang trí bên trong GUM.
Hai phụ nữ ngắm nghía một chiếc quần đùi. After reopening as a department store during 1953, the GUM became one of the few stores in the Soviet Union that did not have shortages of consumer goods, and the queues of shoppers were long, often extending entirely across Red Square.
Hai phụ nữ ngắm nghía một chiếc quần. Sau năm 1953, GUM trở thành một trong số ít cửa hàng ở khối Xô viết không thiếu đồ tiêu dùng, và dãy người xếp hàng mua đồ thường dài dằng dặc, kín Quảng trường Đỏ.
Manneqin trong cửa kính, phản chiếu một ngọn tháp tại Quảng trường Đỏ.
Manneqin trong cửa kính bách hóa, phản chiếu một ngọn tháp tại Quảng trường Đỏ.
Người dân ăn kem trong giá rét.
Người dân ăn kem trong giá ré ở GUM. Các chữ cái này là tên viết tắt của "cửa hàng tổng hợp quốc doanh". Có rất nhiều cửa hàng mang tên như vậy ở Liên Xô thời trước, và cái nổi tiếng nhất chính là cửa hàng ở ngay quảng trường Đỏ, Moscow.
Em bé ngước nhìn một món đồ chơi.
Khu hàng bán đồ chơi của trẻ em.
Một nhân viên quầy thanh toán đang làm việc.
Một nhân viên quầy thanh toán đang làm việc.
Các thanh niên ngồi bên vòi phun nước.
Các thanh niên nghỉ ngơi bên vòi phun nước.
Một cô gái giơ máy ảnh tại cửa hàng bách hóa.
Một cô gái giơ máy ảnh tại cửa hàng bách hóa. Cuối thời Xô viết, GUM được tư nhân hóa một phần, và sau đó toàn phần. Ngày nay, nơi này là một điểm nổi tiếng, thu hút khách du lịch tại Quảng trường Đỏ, với nhiều cửa hàng bán đồ hiệu sang trọng.
Bên trong cửa hàng bách hóa.
Một người mua sắm nhìn xuống tầng một cửa hàng bách hóa.Phía trên bà là kết cấu mái vòm bằng kính và thép nổi tiếng của GUM Moscow. Tòa nhà có sự kết hợp giữa kiến trúc thời phong kiến Nga với mái kính thép, tạo nên sự độc đáo trong kiến trúc vào thời bấy giờ.
Trọng Giáp (Ảnh: EnglishRussia)
Theo VnExpress

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Khi trao đi là nhận lại được nhiều hơn

Vào sát ngày cuối năm 2012, các bạn cựu học sinh lớp 8AB – Chuyên Toán trường Trưng Nhị, Hà Nội năm xưa (trong đó có 7 bạn Amsers không kể mình và gần 20 bạn khác tham gia vào việc này nhưng không tham gia được chuyến đi) một buổi hội ngộ đặc biệt. Những ngày còn vừa lạ, vừa quen của những buổi đầu mới gặp lại được nhau sau gần 30 năm đã qua đi, những buổi tụ tập, chuyện trò rồi kết thúc bằng những bữa liên hoan đã tạm nhường chỗ cho một việc khác hẳn: Một chuyến đi chơi xa đặc biệt, phối hợp với anh chị em Vui-Khỏe-Ấm-No: đến với trẻ và người dân Thôn Đồng Nậm, Xã Sơn Hải, Huyện Lục Ngạn, Tỉnh Bắc Giang, cách Hà Nội 150km. Điểm trường mầm non Thôn Đồng Mậm chỉ có 1 lớp duy nhất có 12 trẻ tuổi 4-5, 3 trẻ ở xa đang phải đi học nhờ. Phương tiện đi lại duy nhất của người dân từ thôn ra đến trung tâm xã là thuyền trên Hồ Cấm Sơn. 15 bạn và 5 con đã quyết tâm lên đường.

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Tử vi đẩu số: Năm Quý Tỵ

 Người tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ… "đầu trâu mặt ngựa".

imageimage
Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc-chắn sẽ thành-công, tấn-tới nếu  cả hai vợ-chồng cùng hợp-tác kinh-doanh trong lãnh-vực… xã-hội đen,  đâm thuê chém mướn , cho vay nặng lãi , hoặc bảo-kê các quán "Bia Ôm". Hai tuổi này thường đông con nhưng mặt-mũi không được dễ-thương lắm  vì trông giống hệt một lũ "lâu-la"! Tuy không học thật giỏi nhưng cũng
 được vài đứa tốt-nghiệp Trường "Phục-Hồi Nhân-Phẩm" hoặc "Trung-Tâm  Cai-Nghiện". Nhờ "Lâu-La" đông nên có đứa này "thăm-nuôi" đứa kia,  không phiền Bố-Mẹ trong công-việc kinh-doanh ... phi-pháp!

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Hà Nội và Sài Gòn nên học cái hay của nhau

Hà Nội nên học tập Sài Gòn về thái độ phục vụ, ý thức giao thông và ngược lại Sài Gòn cần quản lý tình hình an ninh và ngập úng tốt như thủ đô. Nếu những điều này được áp dụng hiệu quả thì người dân sẽ an cư lạc nghiệp, khách du lịch hài lòng.

 

Ảnh: Internet

Hà Nội và TP HCM là hai đô thị lớn của nước ta. Đến hai thành phố này, ai cũng nhận thấy có những điểm khác biệt. Riêng tôi nhận thấy có những điểm mà 2 thành phố nên học tập lẫn nhau. Xin nêu ra ở đây một số điều dễ nhận biết nhất.

Một số điều Hà Nội nên học tập TP HCM:

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Món quà cuối năm - Số phận kỳ lạ của Bài hát "Chiều ngoại ô Mat-xcơ-va"

Xin chia sẻ với các bạn một món quà cuối năm của anh Vũ Mạnh Cường (PTB)
TP - Nước Nga trong trí nhớ của những người Việt từng sống và học tập ở Nga cách đây mấy chục năm rất khác với nước Nga của những sinh viên Việt Nam bây giờ. Thế nhưng, bài hát "Chiều ngoại ô Matxcơva" có lẽ là một trong những điều "bất biến" trong cái "vạn biến" của thời thế, của lịch sử và xã hội.

Còn nhớ, cách đây hơn 20 năm, khi lần đầu tiên nghe bố tôi hát bài hát này, tôi, khi ấy còn nhỏ, vẫn cảm thấy rất rõ sự xúc động của người.

Người hát như thoát ra khỏi hiện thực, trở về một nước Nga riêng trong lòng mình với những chiều hè thanh vắng, nơi có dòng sông dường như đang trôi, dường như đang đứng lặng, nơi có những vườn cây im phắc suốt canh dài, và tâm hồn có biết bao điều muốn nói.

Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu
Hỡi em, thấu chăng tình anh bao trìu mến
Mátxcơva bên em trong chiều vắng êm đềm

Dòng sông nước nhẹ trôi xuôi về phía chân trời
Màn đêm lung linh sáng ánh trăng soi
Vời vợi xa thoáng đưa lời đây bài ca đầm ấm
Matxcơva chứa chan vui trong chiều vắng yêu đời

Kìa em ngước nhìn ai đôi màu mắt nâu huyền
Dường như bao lưu luyến mối tơ duyên
Sao không nói nên lời, trong lòng anh nàng hỡi
Muốn chia em chung ngàn nỗi tâm tình

Vừng đông chiếu tràn lan, mây dần sáng sương tàn
Cầm tay nhau em nhé ta vui lên
Hỡi em nhớ chăng mình đêm hè bao đầm ấm
Matxcơva nhớ tới em trong chiều vắng thanh bình

Sau này, khi lớn lên, sang Nga và may mắn được ở một thành phố ngoại ô Matxcơva, tôi mới hiểu sâu sắc những cảm xúc mà bài ca mang lại. Tôi mới hiểu vì sao những người Việt như bố tôi và những thanh niên thế hệ sau này nữa, biết bao người đã hát và yêu mến "Chiều ngoại ô Matxcơva".

Và đương nhiên không chỉ người Việt chúng ta, mà bài hát còn được phổ biến khá rộng ở nhiều nước khác. Tại Matxcơva, chúng tôi đã từng cùng hát bài này với bạn bè quốc tế. Cùng một giai điệu, nhưng lời hát lẫn lộn tiếng Việt, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Ấn, tiếng Anh…

Tôi còn nhớ, các cô giáo người Nga đã kinh ngạc và cảm động như thế nào khi nghe tiết mục trình diễn đặc biệt ấy!

Những người Nga cũng yêu bài ca này. Một thời, vào cuối những năm 50 của thế kỷ trước, nó từng đứng vào top những ca khúc được đề nghị phát sóng nhiều nhất theo thư yêu cầu của thính giả.

Trên làn sóng của đài phát thanh "Mayak" (Ngọn hải đăng), có một dạo, bài hát được phát đi phát lại, cứ 15 phút một lần, và suốt nửa thế kỷ qua, giai điệu "Chiều ngoại ô Matxcơva" đã trở thành nhạc hiệu của đài, hơn thế nữa, là một trong những biểu tượng âm nhạc của đất nước Nga Xô viết.

Nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng, xuất xứ của ca khúc kỳ diệu ấy lại rất… bình thường. Lạ hơn, người ta đã từng nói về nó như một tác phẩm thất bại!

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Hịch… Khoa học công nghệ!

Xin giới thiệu tới quí bạn đọc một bài Hịch hay. Tuy tên tác giả bài Hịch không thật rõ ràng nhưng quan trọng là nội dung của bài Hịch rất đáng để đọc và suy ngẫm.

Ảnh: Internet
Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

19/12/2012 How to Celebrate Christmas In Newtown Connecticut

Trẻ em luôn là nạn nhân của sự điên cuồng ,Tham lam, Ích kỷ của người lớn !
Những ai có con mới dễ hiểu và thông cảm !


Thế giới nguyện cầu cho nạn nhân vụ xả súng

click-> Thiên thần và tội ác (How to Celebrate Christmas In Newtown Connecticut) <-click

Thế giới nguyện cầu cho nạn nhân vụ xả súng

Chỉ còn tuần nữa là đến ngày lễ Giáng Sinh để nhớ lại kỷ niệm Chúa Giesu giáng trần ban ân phước cho con người. Mọi người và nhất là trẻ em khắp nơi trên thế giới đang chờ đợi, mơ ước nhận được quà Giáng Sinh của cha mẹ, ông bà và ông già Noel. Những cây thông cao lớn được trang trí đủ màu sắc, hình tượng lấp lánh ánh đèn. Mọi người mong chờ đêm thánh vô cùng để chung hưởng hạnh phúc, sum họp và vui chơi. Nhưng một vụ thảm sát đã diễn ra tại trường tiểu học Sandy Hook, thành phố Newtown, tiểu bang Connecticut, khiến cả nước Mỹ bao trùm một màu tang tóc. Mọi người bàng hoàng sửng sốt. Hàng triệu trái tim vỡ nát, nước mắt của họ đã rơi xuống khóc thương cho 26 nạn nhân bị bắn chết và hung thủ cũng đã tự sát. Trong số nạn nhân bị giết có 20 thiên thần xinh đẹp, thơ ngây, vô tội đã bị cướp đi sinh mạng trong mùa Giáng Sinh an bình.

Family handout photo of Emilie ParkerSandy Hook ShootingNoah   Pozner
 Sandy Hook Hình ảnh một số nạn nhân. Ảnh: ABC News
Charlotte, Daniel, Olivia, Josephine, Ana, Dylan, Madeline, Catherine, Chase,
Jesse, James, Grace, Emilie, Jack, Noah, Caroline, Jessica, Benjamin, Avielle, Allison

Dân chúng tại Newtown đã tháo gở tất cả đèn, hoa trang trí trong nhà và ngoài sân. Mọi người mặc áo quần màu đen  và tụ tập về nhà thờ ở đường Rose tại vào tối thứ Sáu cầu nguyện cho linh hồn các nạn nhân. Nhiều nguyên thủ quốc gia trên thế giới đã gởi lời chia buồn cùng gia đình nạn nhân và nhân dân Hoa Kỳ. Tổng thống Obama đã gạt nước mắt nói rằng ông chia sẻ nỗi mất mát lớn lao này đối với gia đình các nạn nhân với tư cách một người cha hơn là cương vị của một tổng thống.
Những vòng hoa tưởng niệm, những ánh nến lung linh và di ảnh của các nạn nhân đã được đem đặt trước cổng trường. Những món quà Giáng Sinh mà tiếng khóc và những dòng lệ tiếc thương cho những thiên thần bé bỏng và những nạn nhân vô tội sẽ tiếp tục vang lên trong những đêm đông giá buốt. Niềm vui của những thiên thần nhỏ đang chờ đợi Đêm Thánh Vô Cùng đã vụt tắt. Giờ đây 27 thiên thần sẽ được khắc hình bằng gỗ đặt trên một ngọn đồi tại Newtown trong ngày 16 tháng 12 năm 2012. Xin nguyện cầu cho những thiên thần bé nhỏ và những nạn nhân vô tộ tìm được một mùa Giáng Sinh an bình trên trời cao. Chúa ơi! Amen!
Thông tín viên RFA 18 - 12 - 2012

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Ngày này 40 năm trước

Toàn cảnh diễn biến 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không" 1972

 
Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược của dân tộc ta đã giành được thắng lợi hoàn toàn, kết thúc bằng Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa Xuân năm 1975. Để đi đến thắng lợi cuối cùng, dân tộc ta đã phải trải qua biết bao khó khăn, gian khổ, mất mát và hy sinh, đồng thời cũng đã lập nên biết bao chiến công hiển hách. "Điện Biên Phủ trên không" là một trong những chiến công như thế.
Siêu pháo đài bay B52
Siêu pháo đài bay B52
Diễn biến Điện Biên Phủ trên không 1972:

Những ngày giữa tháng chạp năm 1972, tình hình diễn biến rất khẩn trương, sôi động. Ngày 13 tháng 12, do thái độ ngoan cố, lật lọng của chính quyền Mỹ Kit xinh Giơ, cố vấn đặc biệt của tổng thống Mỹ tuyên bố đình chỉ vô thời hạn Hội nghị Pari về Việt Nam.
Ngày 17 - 12, Ních xơn chính thức ra lệnh mở cuộc tiến công bằng không quân vào Hà Nội và Hải Phòng. Chiến dịch mang tên Lainơbêchcơ II.

Về phía ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Bộ Tổng Tham mưu ra lệnh cho Quân chủng Phòng không - Không quân chuyển vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất, đề phòng B 52 đánh từ vĩ tuyến 20 trở ra.

10g 30 phút, Bộ tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân trực tiếp chỉ thị cho các đơn vị toàn quân chủng, đặc biệt là hai khu vực Hà Nội - Hải Phòng: "Tình hình rất khẩn trương, các đơn vị cần thực sự chuẩn bị cho bộ đội sẵn sàng chiến đấu, có kế hoạch tiếp tế đạn cho tên lửa, bảo đảm vũ khí trang bị sẵn sàng chiến đấu với hệ số kỹ thuật cao nhất; thông tin liên lạc phải thường xuyên thông suốt; tổ chức báo động kiểm tra các đơn vị".

Toàn Quân chủng Phòng không - Không quân cũng quân và dân miền Bắc đã làm tốt công tác chuẩn bị, sẵn sàng chiến đấu, quyết đánh bại cuộc tập kích đường không chiến lược bằng B- 52 của Mỹ nếu chúng liều lĩnh leo thang ra đánh phá Hà Nội, Hải Phòng.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Không lời


Đó là blog của một người mẹ.
Chị viết rằng: “Mẹ muốn làm cho con một blog, như những người khác. Nhưng mẹ nghĩ mãi mà vẫn không viết được cái gì hay ho cả. Buồn quá!”.
Blog trống không, chỉ có vài dòng. Thỉnh thoảng là những bài viết copy và paste, lưu giữ những thông tin về nuôi dạy con. Blog hầu như không cập nhật thường xuyên.
Nhưng tôi cứ đi ra đi vào blog ấy, rất nhiều lần. Và cũng rất nhiều lần tôi thấy rưng rưng.
Tôi nghĩ đến, những entry mà người mẹ ấy không viết ra được, và có lẽ, chẳng bao giờ viết ra được. Tôi nghĩ đến, những yêu thương không thể nói thành lời.
Nếu bạn có thể nói ra, hay viết ra được những gì mình nghĩ, bạn quả thật là người may mắn. Sử dụng từ ngữ theo ý mình một cách nhuần nhuyễn đòi hỏi một năng khiếu. Và trong thực tế có nhiều người gặp khó khăn trong việc đó.
Tôi đã viết rất nhiều bài báo, vậy mà vẫn không viết nổi nhiều hơn một đoạn ngắn dành cho con trai mình. Tôi cũng không viết được về những tình cảm riêng tư của mình dành cho ba mẹ, những đứa em, và cả chồng tôi. Tôi không viết được. Có thể do tôi e thẹn, cũng có thể trong vốn từ của tôi không có từ ngữ nào đủ nặng để tôi diễn tả tình yêu của chính mình.
Vì vậy, tôi chia sẻ với sự bất lực trước từ ngữ của chị.
Thêm vào đó, ý nghĩ để cho một người – dù xa lạ hay thân thuộc – phải lên blog của tôi để tìm xem tôi nghĩ gì về họ – thay vì nghe chính tôi nói – quả thật khiến tôi khó thẩm thấu.
Đã mấy lần tôi muốn chia sẻ ý này với người mẹ ấy, bằng cách comment trong blog của chị. Nhưng tôi vẫn ngần ngừ, gõ rồi lại xoá, vì sợ rằng nếu không khéo léo, lời chia sẻ của mình sẽ có vẻ gì trịch thượng, như kiểu động viên của một người chuyên viết lách dành cho người không chuyên viết lách vậy. Nên tôi viết entry này trong blog của mình.
Tôi tin rằng không có người mẹ hay người cha nào yêu con mình nhiều hơn so với những người mẹ hay người cha khác. Không nhất thiết phải có một trang web cho con, hay một blog cho con, để chứng tỏ rằng ta yêu nó biết dường nào. Nếu tôi có thiết kế một trang web dành riêng cho con trai mình, thì đó chỉ là một thú vui thoả mãn ý thích của chính bản thân tôi mà thôi. Trang web đó, đối với tôi, bản thân nó không đại diện cho tình mẫu tử, thậm chí không thể hiện một phần nào của tình mẫu tử.
Tình mẫu tử, là thứ riêng tư giữa tôi và đứa con của tôi, giữa bạn và (mỗi) đứa con của bạn. Điều duy nhất chúng ta cần, là con của chúng ta hiểu và cảm nhận được rằng: ta yêu nó. Nếu cả thế giới này đều biết điều đó, trong khi bản thân con không cảm nhận được thì tất cả sẽ thành vô nghĩa.
Và tôi tin rằng mỗi ông bố bà mẹ đều có cách riêng, hoặc mỗi chúng ta sẽ tìm được cách riêng để thể hiện điều đó. Bởi mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng biệt, và mỗi đứa, sẽ tiếp nhận tình yêu theo cách riêng của chúng.
Có những người mẹ yêu con và viết rất hay về tình yêu của mình dành cho con, thì cũng có những người mẹ yêu con và không thể thốt nên lời, như chúng ta vậy.
Thế cho nên, chẳng có gì phải buồn khi không viết được những entry đầy tình cảm. Ta yêu con, và ta chỉ cần nói điều đó với con, với chính con chứ không phải là bất cứ ai khác.
Đôi khi, thậm chí, không cần phải bằng lời.

Đặng Nguyễn Đông Vy

Ảnh minh họa: Mother and Child – Brett Rogers 
Nguồn bài: BMM Blog

Blog ra đời như thế nào?


Giờ đây, blog đã trở nên quá quen thuộc với cộng đồng Internet trên khắp thế giới. Nhưng trong số những người đã đọc hoặc đã làm blog, có lẽ không phải ai cũng biết blog đã ra đời như thế nào?

Trước khi thú viết Blog trở nên phổ biến, cộng đồng Internet chia sẻ quan điểm, tâm tư tình cảm của mình qua nhiều hình thức như Usenet, mail lisl, hệ thống bảng tin (BBS)...

Theo Wikipedia, năm 1994, những blog ầu tiên đã xuất hiện trên Internet. Justin Hall (sinh năm 1974 tại Chicago - Mỹ) được coi là một trong những người viết blog đầu tiên trên thế giới. Hall đã viết blog liên tục trong suốt 7 năm, kể từ năm 1994, thời kỳ Hall còn là một sinh viên của tường Cao đẳng Swarthmore (Bang Philadelphia).

Thủa ban đầu, người ta gọi blog là loại nhật ký trực tuyến (online diary). Thuật ngữ Weblog do Jorn Barger đặt ra ngày 17/ 12/ 1997. Còn dạng viết tắt là blog xuất hiện vào tháng 4 hay tháng 5 năm 1999 khi Peter Merholz chơi chữ bằng cách tách Weblog thành We blog (chúng ta viết Blog) và ghi lên thanh Sidebar trên blog Peterme.com của mình. Thuật ngữ này lập tức được cộng đồng blog chấp nhận và được dùng dưới cả hình thức danh từ và động từ.

Tốc độ phát triển của blog trên Internet nhanh đến mức kinh khủng. Chẳng hạn, site Xanga (ra đời năm 19996) chỉ có 100 blog vào năm 1997 nhưng đến tháng 12/2005, số lượng này đã lên đến con số 50 triệu. Hiện tại, khó có thể biết chính xác hiện nay trên thế giới có bao nhiêu blog. Căn cứ vào số liệu các blog được hình thành tại các host lớn trên thế giới, The Blog Herald công bố tổng số blog vào tháng 10/ 2005 là hơn 100 triệu blog.

(Theo VTV)

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Đón bạn Thúy Hương và ăn món Mầm đá chất lượng không cao lắm!

Lớp gặp bạn Thúy Hương, từ "bển" về thăm quê nhà, hôm thứ Sáu, 7/12/2012.
Địa điểm: Trung Nguyên Café, bên hông Nhà hát Lớn Hà Nội.

Theo những người trong cuộc, "...cả bọn phải đợi ở quán rất lâu, phục vụ rất chậm và không chuyên nghiệp, nhầm lẫn lung tung cả, đồ ăn ở đấy chán nữa. Chắc chỉ ngồi cafe để ngắm cảnh xung quanh là được thôi...". Vì vậy admin quyết định đặt tiêu đề của post là "Đón bạn Thúy Hương và ăn món Mầm đá chất lượng không cao lắm!".

Mời các bạn xem lại những hình ảnh của buổi gặp mặt này. Bạn Thúy Hương trông rất khác so với thời đi học, khi đó còn để tóc dài, tết đuôi sam 2 bên.

Xin lỗi các bạn vì không thể post thông tin sớm hơn.

Thân mến.

Từ trái sang phải: Thúy Hương, Hồng Vân, Thanh Hương.